"Tự xin chịu phạt... thân thể không khỏe... muốn nghỉ dưỡng?"
Vốn dĩ, lão nhân gia kia đang định lên tiếng để dập tắt dư luận khi thấy sự việc đã đến mức độ nhất định, nhưng sau khi nhận được bản báo cáo do Từ Trạch gửi tới, ông lập tức ngẩn người.
Hồi lâu sau, ông mới dở khóc dở cười run run xấp báo cáo trong tay, rồi ném cho Dương Quảng Liên đang ngồi đối diện, bất lực nói: "Anh xem... anh xem... thằng nhóc này rốt cuộc muốn làm gì? Tự xin chịu phạt thì thôi đi, nó còn bảo thân thể không khỏe? Muốn nghỉ dưỡng? Nếu đến nó mà cũng không khỏe, thì trong đám lão già chúng ta còn ai sống nổi nữa?"
Dương Quảng Liên đón lấy báo cáo, đọc vài dòng mà cũng ngẩn cả người...
"Nó là đang..." Dù sao Dương Quảng Liên cũng khá hiểu Từ Trạch, tuy cảm thấy chuyện này thật sự không ổn, nhưng ít nhất ông cũng nắm được suy nghĩ của Từ Trạch. Lần này thằng nhóc đó chơi thật rồi... chỉ là ông không hiểu, rốt cuộc Từ Trạch có ý gì? Tuy nó đã là Trung tướng, tạm thời không còn không gian thăng tiến, nhưng làm thế này thì không xong; nếu Từ Trạch thực sự dùng cái cớ này, thì về sau sẽ cực kỳ bất lợi cho tiền đồ của nó...
Dương Quảng Liên liền nói: "Chủ tịch... để tôi đi nói chuyện với Từ Trạch..."
"Ừm... đi đi!" Lão nhân gia lúc này cũng không hiểu nổi Từ Trạch đang nghĩ gì, nhưng bản báo cáo này, ông sẽ không phê duyệt.
"Từ Trạch... cháu bị làm sao vậy? Rốt cuộc cháu muốn làm gì?" Dương Quảng Liên mang vẻ mặt hơi giận dữ, ném bản báo cáo trong tay về phía Từ Trạch đang ngồi trên ghế sofa nhàn nhã uống trà.
Từ Trạch nhẹ nhàng vung tay, đón lấy xấp báo cáo, sau đó ngẩng đầu nhìn Dương Quảng Liên, mỉm cười nói: "Một hai năm gần đây, cháu quá thu hút sự chú ý... điều này thật sự không tốt. Mà hiện tại, có việc rất quan trọng cháu cần phải xử lý, cho nên cháu muốn nhân cơ hội này rời đi một thời gian... cố gắng không để người khác dồn sự chú ý vào mình nữa."
"Việc quan trọng? Việc gì?" Dương Quảng Liên lúc này vẻ mặt cũng nghiêm túc lại, trầm giọng hỏi.
Từ Trạch khẽ cười, rồi lắc đầu nói: "Một chút chuyện riêng... cần tự cháu giải quyết!"
Nhìn thái độ của Từ Trạch, Dương Quảng Liên biết cậu đã quyết định xong, bèn khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa.
"Cái gì? Từ Trạch tự xin chịu phạt, xin nghỉ bệnh đi dưỡng thương rồi?"
"Thật hay giả đấy? Thằng nhóc đó sao có thể cúi đầu như vậy?"
Theo tin tức Từ Trạch tự xin chịu phạt và nghỉ dưỡng truyền đi, nó như một tảng đá lớn đột ngột rơi xuống mặt hồ, tạo nên làn sóng dữ dội trong giới thượng lưu Yến Kinh.
Mặc dù đa số mọi người đều cho rằng Từ Trạch phải chịu áp lực nào đó, thậm chí còn cảm thấy tiếc nuối và bất bình thay cho cậu; nhưng cũng không ít kẻ hả hê.
Đặc biệt là mấy vị đại lão đứng sau thổi lửa lần này, họ vốn không hề nghĩ tới việc có thể khiến Từ Trạch đi đến bước này. Ý định ban đầu chỉ là muốn cấp trên đưa ra lời phê bình hoặc xử phạt nhẹ nhàng gì đó để đè bớt nhuệ khí của đối phương là đã đủ xả giận, ai ngờ lại dọa được Từ Trạch tự xin chịu phạt, còn dùng cái cớ thô thiển là "bệnh tật nghỉ dưỡng"...
Ai mà không biết Từ Đặc tham Từ Trạch này chính là nhân vật tinh anh đặc chủng số một trong quân ngũ Hoa Hạ, tuổi chưa đầy hai mươi, đang độ thanh xuân tráng kiện, cái cớ nghỉ dưỡng này ai mà tin?
Không ít người âm thầm cười trộm, Từ Trạch vốn trước nay không ai áp chế nổi, cuối cùng cũng đụng phải tấm sắt rồi. Thằng nhóc này dù sao cũng còn trẻ, gặp chút chuyện đã không nhịn được... lại còn đề xuất xin nghỉ dưỡng, ai ngờ vị ở trên kia lại đồng ý... Hê hê... đây chẳng phải là tự tìm lấy khổ sao...
Ngoài đám người vốn đố kỵ với Từ Trạch, thì ở trên cao cũng có mấy vị đại lão cảm thấy cực kỳ hả hê. Một vị đại lão cầm chén trà, nhìn hai người đối diện cười đắc ý: "Lão Đào, lão Ngô, lần này cuối cùng cũng xả được cục tức. Tôi vốn không ưa thằng nhóc đó, tuy nói là làm được chút việc, nhưng trước nay không biết kính già, cứ tưởng có người kia nuông chiều là không coi ai ra gì. Lần này thằng nhóc đó cuối cùng cũng chịu nhún nhường rồi... Ha ha..."
Nhìn vẻ đắc ý của ông ta, hai lão già đối diện cũng mỉm cười gật đầu. Một người trong đó nâng chén trà nhấp một ngụm rồi mới cười nói: "Đúng vậy, lão Chung... thằng nhóc đó mới hai mươi ba hai mươi tư tuổi đã leo lên tới Trung tướng, khó tránh khỏi có chút kiêu ngạo, lần này coi như cũng biết điều..."
Nói xong, ba người đều cười ha hả. Chỉ là một người trong đó đột nhiên nói: "Chỉ là lần này thực sự có chút kỳ lạ. Trước nay người kia rất coi trọng Từ Trạch, lần này... chuyện này vốn chẳng phải chuyện lớn gì, nói đi cũng phải nói lại, người kia cùng lắm chỉ phạt nhẹ một chút, tuyệt đối sẽ không để Từ Trạch vì tức giận mà rời đi với lý do như vậy..."
Nghe vậy, lão Chung đứng đầu cười lạnh: "Tôi cũng biết đôi chút nguyên do. Từ Trạch trước nay được người kia nuông chiều quen rồi, chỉ sợ là người kia cũng có ý muốn dập bớt ngọn lửa kiêu ngạo của thằng nhóc này, cho nên thằng nhóc đó giận dỗi dâng sớ xin nghỉ, người kia cũng thuận nước đẩy thuyền để nó chịu thiệt một lần, dạy dỗ một chút là phải..."
Hai người kia trầm tư một chút, đều lần lượt mỉm cười gật đầu, cũng chỉ có thể là lý do này thôi...
"Nhưng dù sao đi nữa... thằng nhóc đó cuối cùng cũng chịu thiệt một lần, sau này nếu tính tình có thể khiêm tốn hơn thì cũng là chuyện tốt, nếu không thì tuổi trẻ tài cao mà ở vị trí quá cao, sau này không biết sẽ thế nào..." Lão Chung vuốt cằm, cười hì hì: "Chỉ là đi xuống rồi, muốn leo lên lại thì không dễ dàng như vậy đâu... Ha ha..."
"Lão Chung nói chí phải... ha ha... dù nó muốn leo lên nữa, thì ít nhất cũng phải mười năm sau... đỡ cho chúng ta nhìn thấy nó là thấy bực mình..." Ba người nhìn nhau cười, lại cười ha hả.
Từ Trạch lúc này lại cảm thấy vô cùng thoải mái. Lão nhân gia tuy không muốn, nhưng dưới sự kiên trì của cậu, ông cũng đành bất lực mà phê duyệt...
Ngoài Dương Quảng Liên và vài người thân cận, những người còn lại đều cho rằng lần này cậu đã mất đi sự sủng ái của lão nhân gia, không ít người đang âm thầm cười trộm.
Từ Trạch tự nhiên cũng biết đôi chút, ít nhất từ lời lẽ của cha vợ tương lai Tôn Thụy và Dương Quảng Liên, đều có thể nghe ra được. Tất cả những điều này đều nằm trong dự liệu của cậu, hiện tại cậu chẳng có tâm trí đâu mà quan tâm đến mấy chuyện này. Dù sao lần này cậu nghỉ dưỡng cũng chỉ là cái cớ, nếu cứ ở lại Yến Kinh, chỉ sợ không biết sẽ bị bao nhiêu cặp mắt dòm ngó, trong đó tự nhiên sẽ bao gồm cả những kẻ đặc biệt khác có thể tồn tại.
Lần này thoát thân ra ngoài, tự nhiên mới dễ hành động, mới có thời gian và cơ hội để truy tìm sự tồn tại của đám người đó...
Ít nhất phải làm rõ được gốc gác của bọn chúng...