Đây là lần thứ hai Trần Hi đến tháp Cải Vận. Chuyện cậu từ thân phận tạp dịch ở ngoại tông leo lên đến tầng thứ tư, cuối cùng trở thành đệ tử nội tông, nay đã được truyền tụng rộng rãi. Các đệ tử mới nhập môn tại sáu viện ngoại tông thậm chí coi cậu là một huyền thoại. Bản thân Trần Hi cũng không ngờ tới, danh tiếng của mình đã vang xa đến mức phi lý.
Tiểu Mãn Thiên Tông có ý định lấy cậu làm tấm gương để tuyên truyền, thế nên hiện tại hầu như toàn bộ Thanh Châu đều biết câu chuyện về một thiếu niên xuất thân tạp dịch đã một bước lên mây. Hệ quả trực tiếp chính là một lượng lớn đệ tử hàn môn đổ xô về Tiểu Mãn Thiên Tông. Trong mắt họ, Trần Hi đã mở ra một cánh cửa dẫn đến thế giới mới. Phía sau cánh cửa ấy là con đường trải đầy ánh vàng, chỉ cần bước lên, họ sẽ đạt được danh vọng, địa vị và tu vi mạnh mẽ vô song.
Đối với Tiểu Mãn Thiên Tông, đây vừa là chuyện tốt, cũng vừa là một phiền toái. Những giáo tập nhập môn của ngoại tông mấy ngày nay đã tốn không ít công sức giải thích với đám đệ tử hàn môn kéo đến rằng, không phải cứ muốn vào tháp Cải Vận là vào được, cũng chẳng phải cứ vào tháp là đổi được vận mệnh. Trước tiên phải trải qua khảo nghiệm để chứng minh bản thân có tiềm chất tu hành.
Ngay khoảnh khắc Trần Hi cùng bốn người bọn họ mặc bộ y phục nội tông mới tinh bước ra, đám đệ tử ngoại tông vốn đã đợi sẵn ở đó bắt đầu xôn xao. Không ít người vươn cổ nhìn về phía trước, muốn biết rốt cuộc Trần Hi lừng danh trông như thế nào. Nhiều đệ tử cũ của ngoại tông không kìm được mà khoe khoang với đám người mới bên cạnh: "Ta từng là bạn của Trần Hi đấy!"
Họ đã sớm quên mất quãng thời gian mình từng coi thường Trần Hi.
"Thấy chưa? Người đi đầu tiên chính là Trần Hi đó. Ta đã nhìn ra từ sớm, người này tuyệt đối không phải vật trong ao. Người như cậu ta chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớn, ngươi xem, ta nói đâu có sai. Nghe nói kỳ thi tháng nội tông lần này cậu ta giành hạng nhất, ngươi có biết điều đó đại diện cho cái gì không?"
Người mới bên cạnh không nhịn được hỏi: "Đại diện cho cái gì ạ?"
"Ừm... tóm lại là rất lợi hại. Ngươi hỏi nhiều làm gì!"
"Sư huynh, làm thế nào mới trở thành người như Trần Hi được ạ?"
"Sau này cứ theo ta, ta bảo đảm ngươi cũng sẽ trở thành người như vậy!"
Ở phía bên kia, mấy cô gái tụm lại với nhau khi thấy Trần Hi bước ra thì không khỏi phát cuồng. Có một cô bé tròn trịa đáng yêu thậm chí kích động đến mức ngồi thụp xuống, không dám nhìn tiếp: "Mình biết ngay anh ấy phải là người như vậy mà, còn hoàn hảo hơn cả tưởng tượng của mình nữa. Nhưng mình không dám nhìn, mình sợ nhìn xong rồi thì không quên được thì phải làm sao."
Thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi, ai mà chẳng mơ mộng về một mối tình hoàn hảo? Mà Trần Hi không hề hay biết mình đã bị nhào nặn thành một vị anh hùng, trở thành hình mẫu trong lòng biết bao nữ đệ tử ngoại tông.
Đứng trên cao, Chu Cửu Chỉ nhìn Trần Hi băng qua đám đông, lòng cảm thấy rất vui. Ông ngước nhìn lên, thấy một con chim ưng non đang bay lượn trên bầu trời. Đại bàng lớn bay vòng quanh bảo vệ ở không xa, chim ưng non bay ngày một nhanh, ngày một vững chãi. Sau đó, nó cất tiếng kêu trong trẻo vang dội, bay về phía phương xa.
Trần Hi nhìn đám đệ tử ngoại tông đang kích động kia, trong lòng lại nghĩ đến chuyện khác. Xem ra Tiểu Mãn Thiên Tông đã bắt đầu tạo thế, nâng cậu lên thành một vị anh hùng bình dân cũng là thủ đoạn của tông môn để đối phó với tai họa sắp tới. Bất kể kế sách này là ai nghĩ ra, phải thừa nhận rằng nó rất thông minh nhưng cũng rất tàn nhẫn.
Tiểu Mãn Thiên Tông mượn danh Trần Hi để tuyên truyền, khiến ngày càng nhiều người đổ về đây. Mỗi ngày có tới hàng ngàn người tụ tập bên ngoài sơn môn, mà Tiểu Mãn Thiên Tông không nói nhận đệ tử cũng chẳng nói không nhận, cứ treo lơ lửng khiến đám thanh niên này không thể rời đi. Các thế lực muốn ra tay với Tiểu Mãn Thiên Tông đều phải kiêng dè hàng ngàn người ở bên ngoài.
Có lẽ tầng lớp cao cấp của Tiểu Mãn Thiên Tông vẫn tin rằng những thế lực kia không dám công khai tấn công, nên mới để đám đệ tử hàn môn này làm lá chắn. Nhưng nếu như kẻ địch không chút kiêng dè thì sao? Những người này đều sẽ trở thành vật tế thần. Nghĩ đến việc rất nhiều người trong số họ bị thu hút đến đây chính vì sự thành công của mình, Trần Hi lại cảm thấy tội lỗi.
Cậu nhìn về phía nơi ở của Chu Cửu Chỉ, thấy ông lão đang đứng trên tầng ba tựa lan can nhìn mình. Cậu luôn cảm thấy Chu Cửu Chỉ có điều gì đó muốn nói với mình nhưng lại không chịu nói ra. Cảm giác này càng mãnh liệt hơn sau khi Trần Hi vào nội tông. Cậu từng đi tìm Chu Cửu Chỉ nhưng đối phương rõ ràng không muốn tiết lộ bất cứ điều gì.
Nghĩ đến đây, Trần Hi đột nhiên rời khỏi đội ngũ, tung người nhảy lên tầng ba nơi Chu Cửu Chỉ đang đứng. Hành động này khiến đám đệ tử ngoại tông ồ lên kinh ngạc, bởi trong mắt họ, viện trưởng Thanh Võ Viện là tồn tại cao cao tại thượng không thể chạm tới.
Ánh mắt Chu Cửu Chỉ thoáng dao động, ông lắc đầu: "Đáng lẽ con nên đến tháp Cải Vận chứ không phải chỗ ta."
Trần Hi tựa vào lan can hỏi: "Những người đến cầu học bên ngoài kia, là cố ý dẫn dụ tới sao?"
Chu Cửu Chỉ không ngờ Trần Hi lại hỏi chuyện này, ông gật đầu: "Đây là lệnh của tông chủ. Từ ngày con vào nội tông, thực ra đã bắt đầu tuyên truyền về con ra bên ngoài rồi, chỉ là không nói cho con biết mà thôi."
"Để họ làm lá chắn sao?" Trần Hi hỏi tiếp.
Chu Cửu Chỉ nhìn Trần Hi, nghiêm túc nói: "Đây không phải chuyện con và ta có thể quyết định. Tông môn làm vậy tự có lý lẽ của nó. Có thể con cảm thấy Hoàng Đô Thành cách nơi này rất xa nên những kẻ đó còn lâu mới tới, điều đó chỉ chứng tỏ kiến thức của con còn quá hạn hẹp. Mỗi phút giây của con bây giờ đều rất quý giá, vì đây có thể là lần cuối cùng con được vào tháp Cải Vận."
Ông nhìn xuống dưới, trầm mặc một lúc: "Tông môn tuyệt đối sẽ không để đệ tử biết trước sắp có tai họa, vì trong số các đệ tử này không thiếu người xuất thân từ hào môn địa phương, những đệ tử này cũng là lá chắn của tông môn. Con có thể cảm thấy làm vậy là bất nhân bất nghĩa, nhưng hiện tại đối với tông môn, không thể từ bỏ bất kỳ phương pháp tự bảo vệ nào."
Trần Hi nhíu mày: "Đây không phải lời thật lòng của người."
Chu Cửu Chỉ đáp: "Nhưng đây là sự thật."
Ông chỉ vào đám đệ tử kia: "Họ không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng con thì biết. Một khi người ở Hoàng Đô Thành đến Thanh Châu, con cũng đừng hòng tu hành yên ổn. Ta biết con đã quyết định đi Thần Ty, vừa hay có thể tránh được trận chiến này... Đi đi, đợi sau trận chiến này con hãy quay lại. Nếu chúng ta vẫn còn đó, Tiểu Mãn Thiên Tông vẫn còn đó, con hãy tiếp tục làm những việc con cần làm."
"Viện trưởng đại nhân, người..." Trần Hi muốn hỏi có phải người đã biết thân phận của mình, nhưng câu này cuối cùng vẫn không thốt ra được.
Việc leo tháp Cải Vận đối với Trần Hi là một ký ức kỳ diệu. Nhìn thấy tòa tháp này, cậu không thể không nghĩ đến một người... Liễu Tẩy Trần. Đó là một người phụ nữ hoàn hảo, cũng là người đáng lẽ không có bất kỳ giao thoa nào với cậu. Nhưng chính vì lần bảo vệ khi cô ngồi xếp bằng trong tháp Cải Vận, chính vì lần như mơ như mộng trên bậc thềm leo tháp... trong lòng Trần Hi luôn phảng phất hình bóng của cô.
Tuy nhiên, lần leo tháp này khác với lần trước. Sau khi năm người bọn họ vào tầng một, một tiểu đồng dẫn họ đến vị trí trung tâm rồi dừng lại. Tiểu đồng lấy ra một chiếc la bàn bát quái xoay vài vòng, viên ngọc trắng trên mái tầng một lập tức tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Sau đó, mọi người cảm thấy choáng váng, khi nhìn rõ sự vật trước mắt thì đã đến một nơi xa lạ.
Tiểu đồng này là một trong hai người hầu cận bên cạnh tông chủ nội tông, trông chỉ tầm mười tuổi, mặc một chiếc áo dài trắng cắt may rất vừa vặn, khí chất có phần không phù hợp với độ tuổi. Cậu bé dường như không muốn nói nhiều, chỉ vào hai lối đi ở tầng năm rồi bảo: "Người thứ tư và thứ năm vào đây tu hành bảy ngày, bảy ngày sau ta sẽ đưa các ngươi ra."
"Bảy ngày?" Tịch Huyên không nhịn được hỏi: "Thời gian vào tháp Cải Vận tu hành của top 5 kỳ thi tháng trước đây đâu có ngắn như vậy."
Tiểu đồng hừ một tiếng: "Ngươi không muốn thì có thể đi ngay bây giờ."
Tịch Huyên hơi giận: "Đứa nhỏ này, tuổi còn nhỏ sao nói năng chẳng lễ phép chút nào?"
Tiểu đồng nhìn cô, nghiêm túc nói: "Ta và ngươi chẳng có quan hệ gì, tại sao phải lễ phép với ngươi? Ta lễ phép với ngươi thì ngươi sẽ tặng ta thứ gì sao? Hay là ta lễ phép với ngươi thì ngươi sẽ chết vì ta? Nếu đều không thể, tại sao ta phải lễ phép với ngươi? Vẫn là câu nói đó, nếu ngươi thấy thiệt thòi thì có thể đi."
Tịch Huyên vốn tính khí hơi nóng nảy, thấy cậu bé nói vậy thì không nhịn được muốn mắng người. Trần Hi kéo tay áo cô từ phía sau, khẽ lắc đầu. Tịch Huyên giậm chân đầy hậm hực, quay người đi xem cách bài trí trong tầng năm.
"Người thứ ba và thứ hai vào tầng sáu tu hành, người thứ nhất vào tầng bảy... Tầng năm, sáu, bảy này khác với bốn tầng dưới, không cần phải trải qua khảo nghiệm bậc thềm. Nhưng thời gian của các ngươi đều là bảy ngày, bảy ngày sau bắt buộc phải ra ngoài."
Tiểu đồng nói xong quay người bỏ đi.
Sau khi cậu bé đi rồi, một đệ tử không nhịn được mắng: "Chẳng qua chỉ là một tiểu đồng bên cạnh tông chủ, vậy mà trông còn cao cao tại thượng hơn cả tông chủ."
Tịch Huyên tức giận: "Chỉ là loại chó chê mèo lắm lông mà thôi."
Trần Hi lại lười nói gì thêm, Chu Cửu Chỉ nói thời gian có hạn, cậu phải nắm bắt lấy. Chào tạm biệt mấy người kia, Trần Hi nhanh chóng leo lên tầng bảy. Tầng bảy không có cửa ngõ, sau khi lên tới nơi, việc đầu tiên Trần Hi làm là ngước nhìn lên, phát hiện viên ngọc treo trên mái tỏa ra thứ ánh sáng màu tím vô cùng dịu nhẹ.
Trước đó cậu từng nghi ngờ viên ngọc treo ở mỗi tầng của tháp Cải Vận chính là Cửu Sắc Thạch, báu vật truyền thuyết của Côn Luân. Thế nhưng cậu lại không cảm nhận được khí tức đặc biệt nào từ những viên ngọc này, chúng có vẻ rất bình thường. Tuy nhiên, ít nhất Trần Hi biết rằng những viên ngọc này có tác dụng trị thương cực mạnh.
Cậu đi một vòng quanh đó, không thấy trên vách đá có gì bất thường. Không có ngăn kéo hay thứ gì tương tự bật ra, chứng tỏ nơi này không cung cấp tâm pháp cao cấp. Tâm niệm vừa động, cậu lấy cuốn công pháp tông chủ nội tông đưa cho ra, nghĩ rằng đây đúng là một cơ hội.
Trước kia cậu không dám tu hành công pháp mà cha đã truyền thụ vào cơ thể mình năm xưa, còn công pháp của Thất Dương Cốc lại không phù hợp với thể chất của cậu, nên cho đến tận bây giờ, thứ cậu dùng đi dùng lại chỉ có một bộ Thanh Mộc Kiếm Quyết. Chỉ là đến nay, bộ Thanh Mộc Kiếm Quyết này vẫn chưa bộc lộ bất kỳ điểm gì thần kỳ.
Rõ ràng tông chủ đưa cho cậu cuốn công pháp này là để thăm dò, nhưng đối với Trần Hi mà nói, đây lại là một chuyện tốt. Sau này cậu có thể quang minh chính đại tu hành Trấn Tà, cũng không cần lo bị người khác nhìn thấu thân phận nữa.
Cậu mở cuốn công pháp ra tỉ mỉ nghiên cứu, vừa tĩnh tâm được một lát thì lập tức phát hiện ra sự thay đổi trong cơ thể. Đây không phải sự thay đổi do công pháp mang lại, mà là do tầng bảy... Khi Trần Hi nghiên cứu công pháp, nội kình tự nhiên vận hành trong cơ thể, vừa vận hành thì toàn bộ kinh mạch đã đau nhói. Cảm giác đó giống như có thứ gì đó thô to hơn kinh mạch rất nhiều đang cưỡng ép nong rộng kinh mạch ra vậy.
Nong rộng kinh mạch!
Trần Hi lập tức nghĩ đến sự kỳ diệu của tầng bảy này. Do bị giới hạn bởi kinh mạch nhỏ hẹp, Trần Hi vốn chỉ có thể điều động rất ít thiên địa nguyên khí. Một khi nong rộng được kinh mạch, đối với cậu mà nói, tương đương với việc cảnh giới không tăng nhưng tu vi lực lại tăng lên rất nhiều!
Động thôi.
Trần Hi lập tức đứng dậy, phóng ra đòn gánh bắt đầu luyện Thanh Mộc Kiếm Quyết, sau đó trong lúc luyện kiếm, cậu cố ý dung hợp công pháp Trấn Tà vào trong đó. Rồi cậu kinh ngạc phát hiện... Trấn Tà và Thanh Mộc Kiếm Quyết lại ăn khớp với nhau đến thế! Giống như hai bộ công pháp này vốn dĩ là một, chỉ là bị tách ra thành hai loại mà thôi. Hiện tại khi hai bộ công pháp hòa làm một, Trần Hi thậm chí có cảm giác như được lột xác hoàn toàn!