Sau khi Lạn Tị đưa Đinh Hương sang căn phòng bên cạnh, một luồng hơi ấm tràn ngập khắp cơ thể nàng. Đinh Hương đã bị nhốt quá lâu trong căn phòng không có hệ thống sưởi, cả người lạnh lẽo thấu xương. Nàng cảm thấy ngay cả hơi thở mình thoát ra cũng lạnh buốt. Lạn Tị chốt chặt cửa phòng từ bên trong, chỉ sợ Hắc Đậu đột nhiên xông vào làm hỏng chuyện tốt của gã.
"Nhanh lên, lên giường cởi quần áo ra, còn ngẩn người làm gì?" Lạn Tị đẩy Đinh Hương một cái, giục giã.
Đinh Hương chần chừ bước lên giường, sau đó cởi bỏ chiếc áo bông lớn bên ngoài. Dưới ánh đèn, cơ thể nàng càng thêm đường cong quyến rũ. Lạn Tị vừa cởi quần áo của mình vừa không ngừng nuốt nước bọt. Gã không thể chờ đợi thêm được nữa, lao đến bên giường, hai tay túm lấy cổ chân Đinh Hương rồi dùng sức kéo mạnh về phía mình, chuẩn bị giở trò đồi bại.
Lạn Tị chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp và trẻ trung đến thế, nhất là làn da trắng ngần của Đinh Hương khiến gã hưng phấn đến run rẩy cả người. Đinh Hương cố tình nhìn Lạn Tị một cách đầy quyến rũ, nói: "Tiểu ca, anh không cởi quần áo sao? Cửa phòng đã khóa rồi, anh còn sợ tôi chạy mất à?"
Lạn Tị đỏ mặt không nói, miệng đầy mùi bia nồng nặc khiến Đinh Hương buồn nôn. "Cô thật là lề mề." Lạn Tị muốn cưỡng hôn Đinh Hương. Khi khuôn mặt gã chỉ còn cách nàng mười phân, Đinh Hương lập tức tung đòn hiểm. "Xoẹt" một tiếng, chiếc đinh nàng giấu trong tay đâm thẳng vào mắt trái của Lạn Tị.
Lạn Tị hét lên một tiếng thảm thiết, vội vàng lấy tay che mắt trái lại: "Á! Đồ đàn bà độc ác, tao phải giết mày!"
Ngay lúc Lạn Tị còn đang ôm mắt, Đinh Hương nhanh như chớp dùng hai chân đạp mạnh một cái, đẩy Lạn Tị lùi ra xa hơn ba thước. Nàng vội vàng lăn vào phía trong giường, kéo quần lên. Thực ra lớp vải che thân bên trong của nàng vẫn còn nguyên, nàng chỉ đang chờ đợi cơ hội. Là con lai giữa người Hán và người Tích Bá, trong tính cách của Đinh Hương ẩn chứa sự tàn nhẫn và hoang dã của phụ nữ tộc Tích Bá.
Vẻ ngoài của Đinh Hương trông rất dịu dàng, nhưng nàng là người phụ nữ "ngoài nhu trong cương". Căn phòng khá rộng, Đinh Hương đứng ở phía trong giường khiến Lạn Tị không với tới được. Mắt trái của gã đang chảy máu ròng ròng, trông vô cùng kinh hãi. Đinh Hương không hề vứt bỏ chiếc đinh trong tay, nàng cười lạnh: "Lạn Tị, nếu ngươi còn dám xông tới, hãy coi chừng con mắt còn lại. Đinh Hương ta thà chết chứ không để loại cặn bã như ngươi làm nhục thân thể mình."
Lạn Tị dùng tay trái che mắt, tay phải chộp lấy vỏ chai bia rỗng vừa uống cùng Hắc Đậu trên bàn, "vút" một cái ném về phía đầu Đinh Hương. Nàng nghiêng đầu né được, nhưng mảnh thủy tinh vẫn làm rách da mặt nàng.
Vì quá đau đớn, Lạn Tị vừa cúi đầu, Đinh Hương đã trực tiếp ném chiếc chăn trên giường trùm lên đầu gã. Ngay sau đó, nàng lao xuống với tốc độ nhanh nhất, đâm sầm vào người Lạn Tị khiến gã ngã xuống đất. Lạn Tị chưa kịp đứng dậy, chưa kịp gỡ tấm chăn trên đầu, hơn nữa chiếc quần của gã đã tuột xuống tận cổ chân. Sau khi húc ngã Lạn Tị, Đinh Hương nhanh chóng bò dậy rồi dùng chân dẫm đạp điên cuồng.
Đột nhiên, Lạn Tị vươn tay phải ra, túm chặt lấy cổ chân Đinh Hương khiến nàng tái mặt vì sợ hãi. Lạn Tị dùng sức kéo mạnh, Đinh Hương ngã nhào lên tấm chăn. Vì sức lực Đinh Hương quá nhỏ, dù mắt trái bị đâm một đinh nhưng tay chân Lạn Tị vẫn còn nguyên vẹn và sức lực rất lớn. Gã lật người một cái, đè nghiến Đinh Hương xuống dưới.
"Tao bóp chết mày!" Mắt trái Lạn Tị chảy máu trông vô cùng đáng sợ, gã dùng hai tay bóp chặt cổ Đinh Hương. Đinh Hương cảm thấy choáng váng, cổ nàng như sắp gãy, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy vẻ kinh hoàng. Lạn Tị đã mất hết lý trí, gã muốn bóp chết nàng. Miệng Đinh Hương há hốc, lưỡi cong lên trong khoang miệng. Trong lúc giãy giụa, chiếc đinh trong tay phải nàng đâm mạnh vào mu bàn tay Lạn Tị, máu tuôn xối xả.
Ngay khi Lạn Tị nới lỏng tay, Đinh Hương mới hít được một hơi, những đường gân xanh trên mặt nàng dần dần dịu xuống. Trong cơn nguy cấp, Đinh Hương nhìn thấy mảnh chai bia vỡ nằm cách đầu mình không xa. Nàng vứt chiếc đinh, cầm mảnh thủy tinh đâm thẳng vào hạ bộ của Lạn Tị. Lạn Tị không ngờ Đinh Hương không những ra tay nhanh mà còn tàn nhẫn đến vậy.
Lạn Tị ôm lấy hạ bộ, hét lên thảm thiết: "Á! Á! Á!" tiếng kêu vô cùng đau đớn.
"Cộc cộc cộc... Lạn Tị, làm sao thế?" Hắc Đậu ở bên ngoài lo lắng gõ cửa chống trộm, gã không biết chuyện gì đang xảy ra với Lạn Tị. Trong lòng gã còn có chút hả hê, miệng bông đùa: "Mày làm quá rồi đấy? Kêu to thế làm gì."
Đinh Hương thấy Lạn Tị đang ôm hạ bộ, nàng lập tức ra tay lần nữa, dùng sức đẩy ngã gã. Trên tấm chăn cũ màu nhạt, máu vương vãi khắp nơi. Một gã thanh niên khỏe mạnh trong phút chốc đã bị Đinh Hương đâm mù một mắt, hạ bộ cũng bị trọng thương, máu chảy không ngừng. Lạn Tị nằm trên đất ôm hạ bộ, không ngừng lăn lộn, miệng phát ra những tiếng kêu như heo bị chọc tiết.
Đinh Hương không muốn giết Lạn Tị, nhưng để bảo toàn tính mạng, nàng đã không còn gì để mất. Những lời Hoa Thiên Hạo nói với nàng vẫn luôn phát huy tác dụng: "Khi bị bắt cóc, nếu giết người thì đó cũng là phòng vệ chính đáng, chỉ là hơi quá tay một chút thôi. Đừng sợ bị tử hình, em phải học cách bảo vệ bản thân, dựa vào trí thông minh của chính mình để tự cứu lấy mình." Ba câu nói này cứ lởn vởn trong tâm trí Đinh Hương không ngừng.
Đinh Hương ngẩng đầu nhìn, cửa sổ không có song sắt, nàng vội vàng mở cửa sổ định trèo ra ngoài. Đúng lúc Đinh Hương vừa leo lên cửa sổ, Lạn Tị như kẻ điên lao đến, túm lấy bím tóc dài đang xõa tung của nàng. Gã dùng sức kéo mạnh về phía sau, Đinh Hương ngã nhào từ cửa sổ xuống.
"Đồ đàn bà chết tiệt, mày làm tao ra nông nỗi này mà còn muốn chạy trốn, đâu có chuyện tốt như vậy?" Mặt Lạn Tị tái nhợt, trông vô cùng đáng sợ. Máu trên người gã đã nhuộm đỏ mặt đất, lỗ hổng nhỏ trên nhãn cầu gã vẫn đang rỉ máu.
Lạn Tị đã mất hết lý trí, gã quấn bím tóc của Đinh Hương quanh cổ nàng rồi dùng sức siết chặt, muốn siết chết tươi nàng. Đinh Hương lại đối mặt với hiểm nguy cận kề cái chết, đầu nàng đập xuống đất lúc nãy nên vẫn còn choáng váng. May mà dưới đất có tấm chăn, nếu không nàng đã bị ngã rất nặng rồi. Đinh Hương đi đôi tất dày, nàng bất ngờ tung một cú đá ngang, "bốp" một tiếng, chân nàng đá trúng ngay vết thương của Lạn Tị.
Một cuộc đọ sức giữa sự sống và cái chết vẫn đang tiếp diễn...