Gió Bão Chiến Tranh (1939–1941)

Lượt đọc: 358 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 64

❊ ❊ ❊

Tiếng nước chảy mạnh mẽ từ vòi hoa sen đã đánh thức Janice. Chiếc đồng hồ dạ quang trên đầu giường chỉ năm giờ năm phút. Cô cũng tắm rửa, thay một bộ quần áo thường ngày rồi chải chuốt lại đầu tóc. Trong phòng khách, Victor Henry đang mặc quân phục trắng viền vàng, cài khuy chỉnh tề, ngồi dưới ánh đèn đọc các bản thông báo của Hải quân. Gương mặt vốn cạo nhẵn nhụi của ông nay tái nhợt. Điều này cô đã lường trước được, sau khi ông uống hết một lít brandy rồi chìm vào giấc ngủ suốt mười sáu tiếng đồng hồ. Ông vừa dùng bút chì ghi chú vào một bức thư, vừa hắng giọng, rồi cất tiếng ôn hòa: "Chào buổi sáng, Janice. Anh làm em thức giấc à? Xin lỗi nhé."

"Chào buổi sáng, anh. Không có đâu. Vic thường xuyên làm em thức giấc vào giờ này. Ăn chút thịt hun khói với trứng nhé, có sớm quá không anh?"

"Thực tình mà nói, ăn chút gì đó cũng tốt. Tối qua Warren đã về chưa?"

"Về rồi. Đang ngủ trong kia kìa." Janice muốn kể cho ông nghe tin tàu "Squid" bị chìm, nhưng nhìn ông ngồi đó trong bộ quân phục đã ủi phẳng phiu, sắc mặt xanh xao, thần thái lạnh lẽo, cô bỗng thấy sợ. Cô nghĩ, dù sao thì ông cũng sẽ sớm biết thôi. Cô pha cà phê, cho con ăn rồi bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Mùi thịt hun khói rán như thường lệ đã dẫn dụ Warren ra khỏi phòng. Anh mặc quân phục kaki, miệng huýt sáo, tay cầm lược chải tóc. Anh cười hì hì với cha mình, Janice nhận ra anh đang cố tỏ ra bình thường để không tiết lộ tin tức về tàu "Squid". "Chào cha. Mọi chuyện thế nào ạ?"

"Nhìn chung là vẫn ổn." Pug lấy tay xoa trán, cười khổ nói: "Cha cứ như vừa ngủ suốt cả ngày vậy."

"Vâng, những chuyến đi luôn khiến người ta rơi vào trạng thái đó."

"Đúng thế. Đi lại thường có những hệ quả kỳ lạ. Cha đã uống hết chai rượu đó rồi sao?" Warren bật cười. "Sạch bách."

"Cha nhớ mình chỉ mới uống một nửa."

"Cha ơi, bác sĩ bảo cha uống mà. Có muốn làm thêm chút cho tỉnh táo không ạ?" Pug giơ một tay lên. "Thế thì tự sát mất, cà phê này tuyệt lắm." Warren tự rót cho mình một cốc rồi nói: "Cha chọn đúng ngày để ngủ vùi đấy. Hàng đống tin tức, mà chẳng có tin nào tốt lành cả."

"Nói cha nghe xem?"

"Hitler và Mussolini đã tuyên chiến với chúng ta rồi."

"Thật sao? Vậy thì chiến tuyến đã rõ ràng rồi. Bọn chúng thật ngu ngốc, lại làm cho việc của Tổng thống dễ giải quyết hơn. Đây là tin tệ nhất sao?"

"Trước khi cha ngủ, cha đã nghe tin về tàu 'Prince of Wales' và tàu 'Repulse' chưa? Lũ Nhật lùn đã đánh chìm cả hai con tàu đó gần Singapore rồi."

"Cái gì?"

"Chính xác, bằng không kích. Vẫn là vấn đề giữa chiến hạm và máy bay thôi cha ạ. Chúng đã đánh chìm cả hai tàu chiến đó."

"Trời đất ơi, Warren. Chúng đánh chìm cả tàu 'Prince of Wales'? Người Anh đã xác nhận tin đó chưa?"

"Cả tàu 'Repulse' nữa. Churchill đã thừa nhận. Hải quân Anh coi như xong đời từ đầu rồi. Australia chẳng còn gì cả. Xem ra, mọi thứ ở đây đều phải trông cậy vào chúng ta rồi."

Victor Henry lấy tay che nửa mặt. Ông nhớ đến con chiến hạm khổng lồ được ngụy trang sặc sỡ kia, phòng ăn sĩ quan sang trọng với tông màu tối, những sĩ quan và thủy thủ mệt mỏi nhưng dũng cảm, cả cái boong tàu nơi Churchill và Roosevelt ngồi cạnh nhau dưới những khẩu đại bác để hát thánh ca — tất cả đều tiêu rồi, tất cả đều đã chìm nghỉm dưới Thái Bình Dương xa xôi! Ông nói bằng giọng trầm buồn: "Đến lượt chúng ta rồi!"

"Sự thật là như vậy đấy."

"Chúng đã ném bom Philippines chưa?"

Warren nhấp một ngụm cà phê chậm rãi. Anh biết rất ít về căn cứ Clark. Bộ chỉ huy Mỹ tại đảo Luzon đã phong tỏa những tin tức có thể gây hoảng loạn. Ngay cả báo cáo chính thức về cuộc tấn công vào Cavite cũng rất sơ sài. Tin tức về tàu "Squid" là anh có được từ một bức điện mật. Anh hy vọng tin đó không chính xác, nếu không, ít nhất thì những bức điện sau đó từ Cavite cũng cho thấy Byron nằm trong số những người sống sót.

"Hừm, xem ra chúng đã ném bom Cavite tan nát rồi."

"Ồ, bị ném bom thật sao?"

"Phải." Pug nhìn con trai mình hỏi: "Có tin nội bộ gì không?"

"Không nhiều. Rõ ràng chúng nhắm vào các cơ sở ven biển."

"Tàu 'Squid' đang neo đậu ở đó."

"Cha đã nói với con rồi."

May thay, Janice gọi họ vào ăn cơm, Warren mới cảm thấy trút được gánh nặng. Pug vừa ăn vừa nhìn con trai và con dâu ăn ngon lành, ông thấy lúng túng, nhưng cổ họng ông như bị nghẹn lại, đành phải cố nuốt từng miếng một.

"Hôm nay cha định làm gì ạ?" Warren hỏi, vì cảm thấy khó xử khi không có chuyện gì để nói.

"Ồ, cha định đến câu lạc bộ tìm người chơi vài ván tennis."

"Chơi tennis? Cha nói thật đấy à?"

"Sao lại không? Phải sống như trước đây mới được."

"Tại sao cha không đến phòng nhân sự của Bộ Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương?"

"Hừ, cha nói cho con biết, cha đang cân nhắc vấn đề này đây. Lúc này, hàng ngàn sĩ quan đang tìm kiếm sự bổ nhiệm mới. Tom, Dick và Harry trong hạm đội thiết giáp đều đang chen chúc ở phòng tiếp khách của phòng nhân sự để chờ đợi. Bộ Hải quân theo thủ tục bình thường sẽ tìm việc cho cha, có lẽ cứ làm việc gì đó thì tốt hơn."

"Cha hoàn toàn sai rồi." Trong suốt cuộc đời mình, đây là lần đầu tiên Warren nghe cha nói những lời như vậy, nên phản ứng của anh rất nhanh và mạnh mẽ. "Cha đã gặp vận rủi, nhưng cha không phải là Tom, Dick hay Harry. Cha là người đủ tư cách để làm hạm trưởng của con tàu tốt nhất hiện có trong hạm đội này. Cha đã trì hoãn một ngày rồi. Bộ Hải quân sẽ không tự tìm đến cha đâu. Cha cứ chơi tennis vài ngày đi, kết quả cuối cùng cũng là bị đẩy về phòng tác chiến thôi. Chẳng lẽ cha muốn thế sao?"

Giọng điệu và suy nghĩ mạnh mẽ của Warren giống hệt như chính ông thời trẻ, khiến Pug mỉm cười. "Janice, đưa cho cha cuốn danh bạ của Bộ Tư lệnh, nó nằm trên đống thư kia kìa." Cô đưa cuốn sổ nhỏ in ronéo cho ông, ông lật xem một hồi. "Hừ, thú vị thật. Phòng nhân sự - Đại tá Theodore Prentice Lakin."

"Cha quen ông ta ạ?" Warren hỏi.

"Lakin 'tinh tinh' ấy hả? Kẻ bợm rượu nhất lớp chúng ta ở Học viện Hải quân. Có lần, hắn say mèm, ngã từ một chiếc thuyền buồm xuống sông Severn, cha đã kéo hắn lên. Cha nhớ lúc đó là Lễ Tạ ơn, náo loạn lắm, trên thuyền chỉ có mỗi mình cha là không say. Hồi đó cha không uống rượu."

"Cha ơi, sĩ quan phi đội chúng con có cuộc họp lúc bảy giờ. Con sẽ đưa cha đến Bộ Tư lệnh. Đi thôi ạ."

"Hừ, được thôi. Thằng cha 'tinh tinh' đó không thể đuổi cổ cha được đâu."

Ngay tại cao điểm nơi Janice từng quan sát cuộc tấn công của Nhật, Warren dừng xe. Mặt trời vẫn chưa mọc. Một mảng ánh sáng ban mai xám pha đỏ bao phủ bến cảng đằng xa, nơi hiện ra một bức tranh không thể tin nổi: bảy chiếc thiết giáp hạm Mỹ xếp thành hai hàng, chiếc thì xiêu vẹo, chiếc thì chìm nghỉm, chiếc thì lật ngược bụng lên trời. Khói bốc lên từ những xác tàu vẫn lảng vảng trên mặt nước đen ngòm và phẳng lặng.

Victor Henry nhìn qua kính chắn gió, đau đớn lẩm bẩm: "Như bàn cờ sau khi đánh xong vậy."

"Là bàn cờ sau nước đi đầu tiên thôi," Warren phản bác. "Cha đã nghe câu nói của Halsey chưa? Khi đó ông ấy ở trên tàu 'Enterprise', mọi người báo tin quân Nhật tấn công cho ông ấy, ông ấy nói: 'Trước khi chúng ta dọn dẹp sạch sẽ bọn chúng, tiếng Nhật chỉ còn được nói trong địa ngục thôi!'"

Pug hừ lạnh một tiếng, hỏi: "Câu này gây ấn tượng mạnh với con lắm sao?"

"Nó khích lệ tinh thần sĩ quan và binh lính rất nhiều. Ai cũng trích dẫn câu đó."

"Đúng. Nói rất hợp ý thủy thủ. Bây giờ đánh bại quân Nhật là một vấn đề tác chiến nan giải. Đặc biệt là ở mặt trận châu Âu, chúng ta còn phải gánh vác một cuộc chiến lớn hơn nữa."

"Cha ơi, dựa vào những thứ đang được đóng kia, chúng ta nhất định sẽ làm rất tốt."

Pug nói: "Có lẽ vậy. Nhưng đồng thời chúng ta phải chịu khổ trong một hai năm. Người dân trong nước có khao khát chiến thắng đến mức nào? Vì ở đại dương này họ có thể vớt vát được nhiều thứ. Có lẽ họ sẽ gây áp lực lên Tổng thống, bắt ông ấy rút khỏi cuộc chiến, đạt được một thỏa thuận. Họ vốn chẳng quan tâm đến châu Á, chưa bao giờ để tâm đến nó cả."

Warren khởi động xe. Tâm trạng ảm đạm của cha khiến anh cảm thấy bất an. "Họ sẽ không rút khỏi cuộc chiến đâu. Bây giờ không, sau sự kiện này lại càng không. Con đưa cha đến Bộ Tư lệnh nhé." Anh lái xe với phong cách liều mạng thường ngày. Cha anh có vẻ không để ý. Cả hai đều không nói gì. Trong bầu không khí im lặng khó xử đó, họ đến tòa nhà Bộ Tư lệnh và lái vào bãi đỗ xe.

"Hừ!" Pug tỉnh lại sau trạng thái thẫn thờ. "Đến nơi rồi. Thế còn con? Cha còn gặp lại con không?"

"Chắc chắn rồi, con hy vọng sẽ gặp. Trong cuộc chiến này, rồi sẽ có lúc gặp nhau thôi."

"Ý cha là tối nay."

"Thế thì khó nói lắm. Chúng con định xuất kích từ hôm qua. Có lẽ hoãn lại hôm nay. Trong hạm đội có một bầu không khí rất hoang mang."

"Cha hoàn toàn hiểu. Bản thân cha cũng thấy hoang mang đây."

"Cha là người có đầu óc mà, cha."

"Cha chẳng dám gật đầu mạnh đâu."

Warren cười lớn. Lúc này mới thấy được sự dí dỏm của cha mình. "Đừng để Đại tá Lakin nói lời từ chối. Tốt nhất là giữ lấy chùm chìa khóa xe này, nhỡ đâu con thực sự rời khỏi đây."

"Được thôi. Nếu con thực sự phải đi - chúc con may mắn, chúc con truy kích thuận lợi, Warren."

Hai cha con nhìn nhau một lúc rồi chia tay mà không nói thêm lời nào. Victor Henry đi thẳng vào văn phòng thông tin của Bộ Tư lệnh, lật xem các bức điện báo. Trong báo cáo chiến sự dài dòng và lộn xộn về Cavite tối hôm trước, ông nhìn thấy tên tàu "Squid" nằm trong danh mục tàu bị chìm.

Ông đi vào văn phòng của Lakin "tinh tinh" để chờ đợi. Lúc đó là bảy giờ kém mười lăm, chưa có ai đi làm, ngay cả thư ký cũng chưa tới.

Pug ngồi tùy tiện trên một chiếc ghế dài trong phòng trong của văn phòng. Nếu Lakin ở trong văn phòng của Pug, hắn cũng sẽ làm như vậy. Cửa sổ căn phòng này rất rộng và lớn, có thể nhìn thấy toàn cảnh bên ngoài - những sườn đồi trồng mía dưới ánh nắng, đại dương xanh thẳm ngoài bến đỗ, và cả bến cảng đầy khói lửa đáng sợ với những hình thù kỳ dị do thất bại và tàn phá gây ra. Victor Henry cảm thấy khó chịu, buồn nôn, ớn lạnh, nhưng vẫn đổ mồ hôi. Tất nhiên, đây là do uống hết chai brandy trong vài giờ đồng hồ. Nhưng sau khi đọc thư của Rhoda và Madeline, chỗ dựa duy nhất đáng tin cậy lúc này là quên đi tất cả. Tin tàu "Squid" bị đánh chìm giáng xuống một người đã gần như tê liệt, chẳng làm ông ngạc nhiên chút nào. Ngay khi nghe tin Cavite bị tấn công, ông gần như đã dự đoán được tin xấu về con trai mình. Kinh nghiệm lâu năm cho ông biết, chuyện một khi đã hỏng thì sẽ hỏng bét. Ông như rơi vào một cái hố không đáy của vận rủi.

Tuy nhiên, cuối cùng cũng phải chạm đáy. Lúc này, ông mơ màng nghĩ, điều quan trọng là phải vực dậy bản thân. Ông không biết Byron thực sự đã chết hay bị thương. Tàu "Squid" thậm chí có thể chưa chìm. Những báo cáo khẩn cấp ban đầu không đáng tin cậy. Ý định của ông là phải giữ vững tinh thần, luôn ôm hy vọng cho đến khi có tin chính xác.

Thế nhưng, về phía vợ và con gái ông, tin chính xác đã có rồi. Rhoda muốn ly hôn với ông để cưới Fred Kirby. Con gái ông đã dan díu với ông chủ của nó, có thể đã xảy ra chuyện ngoại tình. Tất cả những điều này bất cứ ngày nào cũng có thể xuất hiện trên báo chí. Những chuyện này, dù khó hiểu đến đâu, lại là sự thật không thể thay đổi. Ông phải hết sức chú ý đến chúng và hành động.

Như vậy ông có thể tự do qua lại với Pamela Tudsbury, nhưng điều đó không khiến ông cảm thấy an lòng chút nào. Pug giờ đây lần đầu tiên nhận ra mối quan hệ lãng mạn giữa ông và cô gái người Anh kia thật nhỏ bé biết bao, trong khi mối liên hệ giữa ông và vợ lại bền chặt đến nhường nào. Rhoda lại không thể cảm nhận được mối liên hệ này - cô ấy lại có thể viết và gửi đi một bức thư như vậy, lại còn tùy tiện thêm thắt những dấu chấm than, những nét gạch chân như thường lệ, rồi vui vẻ tự trách mình, trách mình lâu nay không thích cuộc sống gia đình quân nhân, lại còn ca ngợi Pug hết lời, coi ông gần như một vị thánh, thế mà sau hai mươi lăm, hai mươi sáu năm chung sống lại muốn rời bỏ để đi theo một người đàn ông khác - điều này chẳng khác nào nhát dao đâm thấu tim, là vết thương khó lòng phục hồi. Ông cảm thấy vết thương đó nằm ngay trong tim mình, một vết thương đang đập nhịp, chí mạng. Bức thư của Rhoda về những vấn đề lớn lại tỏ ra ấp úng: rốt cuộc mối quan hệ giữa cô và Fred Kirby là gì? Về vấn đề này, Victor Henry dao động giữa hai con đường. Phán đoán vững chắc và sáng suốt cho ông biết, vợ ông chắc chắn đã trần trụi hiến dâng cho người đàn ông khác, có lẽ đã khá lâu rồi. Nhưng từ tình yêu dành cho vợ và lòng tự trọng của mình, ông lại từ chối thừa nhận chuyện đó là có thể. Thế là ông bám lấy sự thật mơ hồ này - đúng là sự thật - rằng Rhoda không nói rõ ràng là chuyện đó đã xảy ra.

Bởi vì điều Victor Henry hy vọng bây giờ là tranh thủ để cô quay lại. Ông cảm thấy mình rất yêu Rhoda. Trong đó phần lớn là lòng tự trọng bị tổn thương - ông hiểu rất rõ điều này - nhưng không hoàn toàn là vậy. Dù tốt hay xấu, họ là một cặp không thể tách rời. Mối gắn kết của họ đã có lịch sử hai mươi lăm năm. Trong cuộc sống của ông, cô là người không thể thay thế; cánh tay, đôi môi, đôi mắt, phong thái cử chỉ ngọt ngào đặc biệt của cô là thứ không gì thay thế được. Cô xinh đẹp, đáng ngưỡng mộ, đặc biệt là cô có sức quyến rũ khiến ông luôn cảm thấy bất ngờ. Nhận thức rõ ràng những sự thật thẳng thắn này khiến ông kinh ngạc. Ông còn phải cầu hôn người phụ nữ này một lần nữa! Ông không thể trách cô quá nhiều vì sự kiện này. Điều đó đã được quyết định trong cơn mê sảng trước khi ông say ngã. Chẳng phải suýt chút nữa chính ông cũng viết một bức thư hoàn toàn tương tự sao? Hơn nữa, kỳ lạ thay, ông cũng không hề căm ghét Fred Kirby. Chuyện xảy ra với hai người đó cũng giống như chuyện giữa ông và Pamela; chỉ là Rhoda đã vượt quá giới hạn mà thôi. Những hình ảnh trong đầu khiến ông kích động đến đau đớn, nhưng trong sự bình tĩnh, ông vẫn nhìn nhận sự kiện này bằng thái độ hợp lý.

Mắng nhiếc người quản lý của Madeline một trận có lẽ tốt cho chính ông. Một cách để vượt qua khủng hoảng là tìm Hugh Cleveland để nói chuyện trực tiếp. Pug vì mềm lòng nên để cô ở lại New York, giờ vô cùng hối hận. Ít nhất ông nên khuyên cô quay về Washington; có lẽ cô sẽ về. Bây giờ, vợ của tên đại ác ôn nổi tiếng này đang đe dọa kiện chồng mình, đòi ly hôn và nêu tên người trợ lý hai mươi mốt tuổi của hắn. Nhưng Madeline lại không thực tế, thề thốt hầm hố, dài dòng, nhưng khó mà thuyết phục được ai. Bức thư của Madeline, không giống của Rhoda, không phải là một quả bom. Một cô gái, lưu lạc cô đơn ở New York, nếu không dan díu với Cleveland, cũng sẽ dan díu với người khác, còn điều gì dễ dự đoán hơn thế nữa? Madeline như một con chim bồ câu, bay trong tầm ngắm của súng trường rồi bị bắn hạ.

"Pug! Cả chiều qua tôi đã cố hết sức tìm ông. Ông trốn đi đâu thế hả!"

Lakin "tinh tinh" sải bước đi vào, hắn là một đại tá béo mập, mặt đầy tàn nhang đỏ tím, không khác gì hai mươi vị đại tá khác. Hắn đóng cửa, ném mũ quân nhân lên móc áo, nói vào máy điện thoại nội bộ: "Emery, không nhận cuộc gọi nào cả."

"Vâng, thưa ông."

"Này!" Lakin dựa vào ghế xoay, hai bàn tay mập mạp móc sau gáy, quan sát người bạn cùng lớp với ánh nhìn sắc sảo. "Gặp được ông tốt quá. Chuyện tàu 'California' thật tệ. Lẽ ra nó đã có thể có một hạm trưởng xuất sắc rồi."

"Lakin, tôi phải nói rằng, vận rủi của tôi dường như đã bị chôn vùi trong sự trì trệ rồi."

"Pug, ai truyền tin nhắn của tôi cho ông? Tôi đã để lại tin nhắn ở năm sáu nơi rồi mà."

"Tin nhắn gì? Chẳng ai truyền cho tôi cả. Tôi đến đây là để tìm ông."

"Vì chuyện gì?"

"Công việc."

"Tôi tìm ông cũng vì chuyện này đây." Lakin quay đầu nhìn quanh, dù trong phòng không có ai khác, hắn vẫn tắt máy điện thoại nội bộ. "Pug, Tướng Gimmel sắp bị điều chuyển. Đây là do ông ấy tự đề xuất." Lakin gần như nói thì thầm, kèm theo một nụ cười đầy mỉa mai. "Giống như Louis XVI tự yêu cầu cắt đứt cái đầu của mình vậy. Người kế nhiệm là Tướng Pye, nhiệm kỳ bao lâu chúng ta không biết, nhưng Pye muốn cải tổ Bộ tham mưu. Chúng ta phải nhìn thẳng vào vấn đề này, trong đó có nhiều trò lắm. May thay, phòng nhân sự không liên quan đến vấn đề cảnh giác chiến tranh. Chuyện không xảy ra trong ca trực của tôi, nhưng đúng là đã xảy ra chuyện. Tướng Pye hy vọng ông đến làm ở phòng tác chiến - ông hãy im lặng đi, Pug!" Nhìn thấy Victor Henry lắc đầu nguầy nguậy, Lakin giơ một tay lên. "Tôi nói cho ông biết phán đoán của tôi. Đây là cơ hội tuyệt vời mà bạn học của chúng ta hằng mơ ước. Hãy nghĩ xem, đang đóng sáu chiếc thiết giáp hạm lớp Iowa, mười hai đến hai mươi tháng nữa là thực thi nhiệm vụ. Đó là những thiết giáp hạm tối tân nhất thế giới. Sau này ông sẽ có được một chiếc thôi."

"Lakin, cho tôi một con tàu đi."

"Tôi đang nói với ông đấy thôi, chắc chắn ông sẽ có một chiếc."

"Ngay bây giờ. Chứ không phải vào năm 1943."

"Không được, Pug, nghe tôi này. Ông tuyệt đối không được nói 'không' với Bộ Tư lệnh! Phòng tác chiến là công việc tốt nhất cho ông đấy."

"Văn phòng của Tướng Pye ở đâu?" Henry đứng dậy.

"Ngồi xuống, Pug." Lakin cũng đứng dậy, họ đứng đó trừng mắt nhìn nhau. "Đồ chó đẻ này, ông chưa bao giờ chơi bóng bầu dục, không chơi tennis, đầu óc ông cũng không thông suốt."

"Tôi bơi lội cừ khôi đấy."

Lakin có vẻ lúng túng, rồi đột nhiên cười lớn. "À, ngồi xuống đi, Pug."

"Tôi có thể có được một con tàu không?"

"Ngồi xuống!" Pug ngồi xuống.

"Ông sao thế, Pug? Sắc mặt ông không tốt, hành động thì khác thường. Có chuyện gì à?"

"Tối qua tôi uống quá nhiều brandy."

"Ông uống nhiều à? Ông á?"

"Mất tàu 'California', lòng tôi không thoải mái."

"Thì ra là vậy. Rhoda khỏe không?"

"Khỏe." Victor Henry tưởng mình đã bình tĩnh thốt ra từ đó, nhưng Lakin nghe xong liền cau mày. Những ngón tay mập mạp đan vào nhau trên cái bụng bự mặc quần trắng, Lakin đăm chiêu nhìn chằm chằm vào Henry.

"Để tôi nghĩ xem. Ông có một đứa con trai trên tàu 'Enterprise', đúng không? Nó không sao chứ?"

"Nó ổn. Tôi còn một đứa là thủy thủ tàu ngầm, nó ở trên tàu 'Squid'. Hay nói đúng hơn là, từng ở trên tàu 'Squid'."

"Tàu 'Squid', phải không?" Giọng điệu bình thản của Lakin nghe rất gượng ép.

"Đúng."

Lakin mở một tập hồ sơ trên bàn làm việc, nghiên cứu vài trang tài liệu bên trong.

"Có lẽ có thể bổ nhiệm ông chỉ huy tàu 'Northampton'. Tôi nói là có lẽ thôi. Rất có thể là không được."

"Tàu 'Northampton' sao? Chúa phù hộ ông, Lakin, đây e là con tàu hạng nặng nhất còn lại của chúng ta rồi."

"Pug, chuyện này tôi không quản. Hạm trưởng một con tàu tuần dương không thể so sánh với Phó phòng tác chiến Bộ Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương được. Chuyện này ông cũng biết. Tim Sanders năm ngoái rời vị trí này đã kiếm được hai ngôi sao rồi, tuổi trẻ tài cao, đắc ý lắm. Ngay cả khi tôi thực sự kiếm được tàu 'Northampton' cho ông, ông cũng sẽ phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình đấy."

"Ông mới là kẻ không biết tôi đã phạm bao nhiêu sai lầm rồi. Bây giờ ông nghe tôi này, Lakin. Tôi đã lật tung các tài liệu chiến lược cao cấp trong Bộ Hải quân đủ rồi. Bốn năm ở phòng kế hoạch tác chiến, ở châu Âu cũng gần ba năm. Tôi không muốn tranh giành hai ngôi sao. Tôi là thủy thủ và pháo thủ, và bây giờ đang đánh trận." Victor Henry vung tay chỉ ra ngoài cửa sổ về phía hạm đội tác chiến đã bị thiêu rụi. "Nếu ông không thể cho tôi thứ khác, vậy thì để tôi chỉ huy một phi đội tàu quét mìn đi. Được không? Tôi muốn ra khơi!"

"Tôi nghe ông nói rồi, rõ ràng và rành mạch lắm." Lakin thở dài thành một tiếng rên rỉ, hắn nói tiếp: "Lại phải tranh cãi với Bộ Tư lệnh một phen nữa rồi."

"Mặc xác nó, tôi muốn cho ông ta biết đây hoàn toàn là ý tưởng của chính tôi. Ông ta đang ở đâu?"

"Nghe này, Pug, nếu cậu nói chuyện với Tư lệnh Hạm đội như cách cậu nói với tôi, ông ta chắc chắn sẽ tống cậu lên tàu quân y rồi gửi trả về Mỹ ngay lập tức. Trông cậu như xác chết vừa sống lại, còn hành động thì cứ như đang mắc chứng chấn động do pháo kích vậy. Để tôi tìm cách giúp cậu. Cậu đi ngủ một lát đi, và đừng đụng vào rượu brandy nữa. Dù thứ gì đang làm cậu phiền lòng, hãy bỏ nó qua một bên đi. Tôi sẽ tìm cách lo liệu cho cậu."

"Cảm ơn, Chim Tinh Tinh. Nếu ông muốn gọi cho tôi, tôi đang ở nhà con trai mình." Ông đọc số điện thoại cho Larkin.

Khi họ bắt tay nhau qua bàn, Đại tá Larkin cất giọng kỳ quặc, thì thầm: "Khi nào viết thư cho Rhoda, gửi lời hỏi thăm của tôi đến cô ấy."

Rhoda thân mến,

Anh thấy hơi khó xử khi phải hồi đáp lá thư đáng sợ kia của em, nhưng cứ trì hoãn mãi cũng chẳng giúp anh nảy ra ý tưởng gì sáng suốt hơn. Anh nghĩ không cần phải viết những cảm xúc của mình ra giấy làm gì, chỉ phí hoài thời gian của em mà thôi. Hơn nữa, anh cũng chẳng tự tin là mình có thể viết ra được, vì vốn dĩ anh không giỏi làm chuyện này, dù có cố gắng đến đâu.

Nếu anh thực sự tin rằng sự thay đổi này sẽ mang lại hạnh phúc cho em, có lẽ anh đã có thể chịu đựng nó tốt hơn. Nhưng, chuyện này với anh mà nói, nó là một thảm họa cho cả hai chúng ta. Anh nêu quan điểm của mình như vậy, mặc dù em chẳng hề hỏi ý kiến anh.

Anh biết mình chẳng phải là một Don Juan gì cả, thực tế phần lớn thời gian, anh chỉ là một kẻ ủ rũ bên cạnh em. Lý do của việc này rất phức tạp, giờ có nói ra cũng chẳng ích gì. Điểm mấu chốt là, dù cuộc sống có đắng cay hay ngọt bùi, em và anh đã bên nhau suốt ngần ấy năm rồi. Anh vẫn yêu em — có lẽ nhiều hơn những gì anh từng thể hiện — và trong thư em cũng đã cố gắng nói những điều tốt đẹp về anh.

Anh buộc phải cho rằng, hiện tại em "đang tương tư như một nữ sinh", không tự chủ được mà đóng vai trò này. Anh đoán chuyện kiểu này thì lúc nào cũng có thể xảy ra, dù cho mái nhà có sập xuống cũng khiến người ta giật mình. Nhưng, dù sao thì em cũng đâu còn là nữ sinh nữa, phải không? Ở độ tuổi như chúng ta, để làm quen với một người mới là điều không hề dễ dàng. Nếu em là góa phụ thì tình cảnh đã khác, đó là chuyện không còn cách nào khác. Nhưng hiện tại anh vẫn còn sống sờ sờ ở đây.

Lối sống của chúng ta trong những năm qua đã khiến mối quan hệ vợ chồng trở nên quá căng thẳng. Anh nhận ra điều đó, và bản thân anh cũng cảm thấy căng thẳng. Ở Manila, anh đã từng nói với Byron rằng, chúng ta đã trở thành một gia đình "cỏ lăn". Đó là sự thật, gần đây những cơn bão chiến tranh đã thổi chúng ta đi khắp nơi trên thế giới. Lúc này, anh cảm nhận sâu sắc rằng, chính cơn bão này đang bắt đầu càn quét nền văn minh nhân loại. Cho nên, chúng ta càng phải nắm chặt những gì mình đang có — chủ yếu là nắm lấy nhau, nắm lấy gia đình — yêu thương đùm bọc nhau cho đến cuối cùng. Anh đã suy nghĩ thông suốt như vậy. Anh hy vọng em cũng suy nghĩ thêm, để rồi cũng có thể thông suốt.

Trong một hai năm tới, phần lớn thời gian của anh có lẽ đều sẽ ở trên biển, nên anh không thể sớm khắc phục những vấn đề cấp bách cần giải quyết. Anh đành phải làm vậy. Anh sẵn lòng quên đi — hoặc cố gắng quên đi — lá thư em đã viết cho anh; hoặc đợi đến lần tới khi anh về nước nghỉ phép sẽ cùng em bàn bạc kỹ lưỡng; hoặc, nếu em nhất định muốn tiếp tục, thì anh sẽ ký vào các văn bản liên quan và làm theo những gì em yêu cầu. Nhưng trước hết, anh sẽ cố gắng hết sức để phản kháng. Anh không muốn để mất em dễ dàng như vậy. Nói một cách đơn giản, Rhoda, anh có hai yêu cầu: thứ nhất, là hạnh phúc của em; thứ hai, nếu còn có thể, chúng ta hãy tiếp tục sống cùng nhau.

Anh và Warren thường xuyên gặp nhau. Thằng bé đã trở thành một sĩ quan khá năng nổ. Nó hội tụ đủ mọi điều kiện, tương lai của nó là vô hạn. Nó có cái đầu, sự quyết đoán, sự khôn ngoan, kiên cường và tài năng thực sự để trở thành Bộ trưởng Hải quân. Byron cũng đã đuổi kịp. Chúng ta thật may mắn khi có hai cậu con trai như vậy. Anh biết cả hai đều đang đối mặt với nguy hiểm, nhưng cả thế giới đều đang trong cơn nguy kịch, ít nhất thì các con chúng ta đều đang tại ngũ. Anh không thể đòi hỏi gì hơn nữa.

Chuyện của Madeline thế nào, anh không rõ lắm. Anh cảm thấy hơi phiền về chuyện của nó, nên không định bàn thêm. Nếu gã kia chuẩn bị cưới nó, thu dọn sạch sẽ đống hỗn độn đó thì còn gì bằng. Bằng không, anh nhất định sẽ hỏi tội gã.

Em nói rằng vì anh nhận được lệnh điều động đến tàu "California", nên nỗi đau mà tin tức của em mang lại sẽ nhẹ bớt đi, điều đó không sai. Nó đang phát huy tác dụng theo một cách kỳ lạ. Kể từ khi anh ngồi trên phi cơ dân dụng bay qua đảo Wake và Midway đang rực lửa, rồi bay vào Trân Châu Cảng, tai họa đã trở thành cơm bữa với anh rồi. Lá thư của em thích nghi với tất cả những điều này, gần như có vẻ rất bình thường. Anh nói là gần như.

Anh là người yêu cuộc sống gia đình, lại là kiểu người chỉ cần một người phụ nữ. Rhoda, điều này em đều biết rõ. Có lẽ anh là một kẻ cổ hủ, một kiểu người lỗi thời. Dù vậy, sống được ngày nào anh vẫn chỉ có thể làm hết sức mình theo khả năng của bản thân. Anh cho rằng, và vẫn luôn cho rằng, Fred Kirby — dù chuyện gì đã xảy ra đi nữa — cũng là kiểu người giống anh. Nếu cái nhìn này của anh không sai, thì chuyện này cuối cùng cũng chẳng có lợi gì cho em đâu, vì vậy tốt nhất là em nên rút lui ngay bây giờ. Đây là lời khuyên chân thành nhất mà anh có thể dành cho em.

Victor là một đứa trẻ xinh xắn, Janice là một người mẹ tốt, trông cũng rất đẹp. Đứa cháu trai còn lại của chúng ta trông giống Byron thời thơ ấu, giống một cách kinh ngạc. Gửi kèm đây là tấm ảnh chụp nhanh mà anh lấy được từ người bạn cũ của Natalie là Slote ở Moscow. Tấm ảnh này anh rất không nỡ rời tay, nhưng anh biết em muốn xem. Cầu Chúa phù hộ cho nó và đứa bé được an toàn rời khỏi Ý trước khi Mussolini tuyên chiến nhé. Chim Tinh Tinh Larkin gửi lời hỏi thăm em. Ông ta trông vẫn béo tốt và khỏe mạnh.

Viết đến đây thôi. Bây giờ anh phải bắt đầu tham gia tác chiến để xứng đáng với đồng lương mình nhận được — hy vọng là vậy.

Yêu em,

Pug

Tại Câu lạc bộ Hải quân Trân Châu Cảng

Ngày 12 tháng 12 năm 1941

Victor Henry viết xong lá thư này thì đã gần đến giờ ăn tối, phòng nghỉ của câu lạc bộ sĩ quan ngày càng đông đúc và ồn ào. Ông đọc lại lá thư hai lần, trong lòng nghĩ lá thư này viết thật khô khan cứng nhắc, nhưng ông quyết định không viết lại nữa. Những vấn đề chính đều đã viết vào đó rồi. Có những lá thư sửa đến một trăm lần cũng chưa chắc đã hay hơn. Lá thư ông gửi cho Pamela Tudsbury (dường như đã là chuyện từ rất lâu rồi) còn vụng về và nghèo nàn hơn hầu hết những lá thư ông từng vứt bỏ. Ông dán phong bì lại.

"Này! Pug!" Chim Tinh Tinh Larkin cùng ba sĩ quan trẻ đi ngang qua đây, dừng lại, bảo họ đi chiếm một cái bàn trước. "Tôi cứ tìm cách gọi cho cậu. Cậu đã nghe chuyện về tàu 'Squid' chưa?"

"Chưa." Tim Pug đập thình thịch. "Sao thế?"

"Ừm, tàu bị đánh chìm ở Cavite là tàu 'Sea Lion'. Báo cáo gửi về sau mới nhận được. Tàu 'Squid' không bị thương tổn gì."

"Thật sao?" Pug buộc phải hắng giọng hai cái. "Giờ đã xác định chắc chắn rồi chứ?"

"Không thể chắc chắn hơn được nữa. Điện báo nói, báo cáo về tàu 'Squid' là sai sót."

"Tôi hiểu rồi. Tôi rất buồn cho tàu 'Sea Lion', nhưng ông đã mang đến tin tốt. Cảm ơn ông."

"Tin khác của tôi thì không vui như vậy, Pug. Chuyện chúng ta bàn ấy — tôi vẫn đang cố gắng, nhưng xem ra giống như một giấc mơ không thể thực hiện được."

"À, ông đã cảnh báo tôi rồi mà. Không sao đâu."

"Nhưng tôi vẫn đang tìm kiếm giúp cậu khắp nơi đây. Ăn tối cùng chúng tôi đi."

"Để lần sau nhé, Chim Tinh Tinh."

Pug bỏ thư vào hòm thư của câu lạc bộ, bước ra dưới ánh mặt trời. Một tảng đá đã trút khỏi lòng ông. Byron vẫn bình an vô sự! Dù sao đi nữa, Chim Tinh Tinh sẽ giúp ông ra khơi. Ông tản bộ qua căn cứ hải quân đến bờ biển, trong lòng suy nghĩ về bước ngoặt vận mệnh của mình. Bên bến tàu tiếp nhiên liệu, những đường ống dẫn dầu thô to như mạch máu đang đập, tàu 'Northampton' đang cập bến tiếp dầu tại đây.

Khi rời văn phòng của Larkin, Pug cố gắng kiềm chế mong muốn được nhìn con tuần dương hạm này. Ông cho rằng, chưa nhận được lệnh mà đã đặt chân lên boong tàu thì có lẽ là điềm gở. Giờ thì mặc kệ chuyện đó đi. Ông muốn bước lên cầu tàu, lên trên xem thử; nhưng xem cái gì chứ? Ông từng phục vụ trên con tàu chị em 'Chester' được một năm rưỡi. Những con tàu loại này rất đẹp, ông nghĩ trong lòng, bước chân dọc theo bến tàu qua bên cạnh con tàu 'Northampton' đang hỗn loạn — trên tàu đang chất đầy đạn dược, thực phẩm đông lạnh và xăng dầu cho chuyến tuần tra chiến đấu — con tàu đẹp, nhưng là một giống lai tạp, là sản phẩm lai tạo không lành mạnh giữa chính trị và ngành đóng tàu.

Pug cho rằng "Hiệp ước Washington" là một thứ vô lý ngu ngốc, nó đã trói tay Mỹ từ năm 1922, giới hạn trọng tải tuần dương hạm dưới mười ngàn tấn, cỡ pháo dưới tám inch. Nhưng chiều dài thân tàu lại không bị hạn chế. Kết quả là tạo ra loại lai tạp này — một loại khu trục hạm bị phóng đại quá mức, chiều dài bằng thiết giáp hạm, nhưng trọng lượng thép chỉ bằng một phần tư thiết giáp hạm, mạn tàu mảnh khảnh, giáp mỏng, hỏa lực trung bình. Nhiệm vụ của chúng là trinh sát, tấn công tàu buôn và chiến đấu với tuần dương hạm đối phương. Bất kỳ tàu nào trong mười thiết giáp hạm của Nhật cũng có thể biến 'Northampton' thành tro bụi; nó cũng không chịu nổi đòn tấn công của ngư lôi, trừ khi có thiết bị kiểm soát hư hại hoàn hảo. So với tàu 'California', 'Northampton' trông thật nhỏ bé.

Tuy nhiên, Pug nghĩ trong lòng, nếu có thể giành được nó, ông vẫn rất vui. Nhìn con tuần dương hạm này chất đầy đậu, đạn pháo và xăng dầu cho nhiệm vụ chiến đấu, thật vô cùng phấn khích. Chim Tinh Tinh nói đúng, phòng tác chiến là con đường tắt để thăng tiến. Nhưng, trước mắt để vực dậy tinh thần, Pug cảm thấy bản thân con tàu của chính mình cũng cần được tiếp thêm đậu, đạn pháo và xăng dầu rồi.

Ông lái xe về nhà. Trên bàn làm việc trong phòng ngủ, có một bức điện tín nhăn nhúm của Công ty Western Union, trên đó ghim một mẩu giấy viết tay:

Người gửi: Janice

Người nhận: Bố chồng

Chủ đề: Việc vặt

1. Lỡ có chuyện gì, con và Victor ở nhà nhà Gillette. Tối về ăn cơm.

2. Warren gọi điện đến, không về được. Họ xuất kích lúc bình minh.

3. Văn thư của tàu 'California' gửi kèm bức điện tín phía sau. Nói là đã chuyển ở căn cứ mấy ngày rồi, vừa mới chuyển đến văn phòng ven biển của họ.

4. Chúc bố khỏe. Ông mở bức điện tín ra.

Vô cùng yêu quý, cực kỳ chấn động lo lắng tột độ khi nghe tin Nhật tấn công trên radio, thư trước đây thật vô lý ngu ngốc quá không đúng lúc, vô cùng hổ thẹn rất đau lòng, mong được tha thứ, chúc bình an.

Mong điện hồi âm, yêu thương, Rhoda

Ông ngồi đó nhìn bức điện tín, nghiêm nghị gật đầu. Đúng là Rhoda sống động như thật! Ông gần như có thể nghe thấy giọng Rhoda gọi điện đọc bức điện tín này: "Cực kỳ chấn động, lo lắng tột độ, thư trước vô lý ngu ngốc, quá không đúng lúc. Vô cùng hổ thẹn, rất đau lòng..." Pug nghi ngờ đây là khúc xương ném cho con chó. Ông quen với sự hối hận bộc phát của Rhoda rồi. Sau khi cô làm chuyện gì đáng ghét, chưa bao giờ lại trở nên dịu dàng như thế này ngay lập tức. Ưu điểm này giúp cô vượt qua không ít hiểm cảnh; động cơ gửi điện tín của cô hoàn toàn có thể nói là chân thành. Tuy nhiên, quá trình cứu vãn sẽ rất dài, dù cho có thể nói là đã bắt đầu. Hiện tại cuộc hôn nhân của họ giống như công việc trục vớt tàu 'California' vậy. Ông không biết nên đáp lại cô thế nào, vì vậy ông ném bức điện tín vào ngăn kéo bàn làm việc, đặt cùng với lá thư "trước đây" mà cô đã xin lỗi.

Khi ăn tối, Pug uống khá nhiều rượu sherry, sau đó lại uống không ít rượu brandy. Janice liên tục rót rượu cho ông, ông đều cảm kích đón nhận. Ông biết, nếu không làm vậy ông không thể nào ngủ được. Cồn đã phát huy tác dụng, ông gần như không nhớ mình đã lên giường bằng cách nào. Bốn giờ sáng, ông đột nhiên tỉnh giấc, nghĩ rằng, chi bằng đi xem tàu 'Enterprise' xuất phát còn hơn. Ông lặng lẽ mặc quần áo, đóng cửa ngoài không một tiếng động, ngồi vào xe, lái về phía trạm quan sát.

Bóng tối đã nhân từ với Trân Châu Cảng. Không nhìn thấy một thiết giáp hạm nào bị đánh chìm. Bao trùm trên đầu là bầu trời quang đãng đầy sao đen thẫm, chòm sao Orion đang lặn ở phương tây, sao Kim tỏa sáng ở phương đông, treo cao trên một dải ánh sáng đỏ hẹp. Chỉ có mùi khói nhàn nhạt trong gió biển, ám chỉ hiện trường thảm họa lớn bên dưới. Nhưng phương đông dần dần trắng ra, ánh bình minh lướt qua vịnh, chẳng bao lâu sau, sự tàn phá và nhục nhã lại một lần nữa lộ ra. Ban đầu, những thiết giáp hạm đó chỉ là những đường nét mờ nhạt; nhưng trước khi các vì sao biến mất, đã có thể nhận ra Hạm đội tác chiến Thái Bình Dương, bóng dáng chập chờn xếp thành hai hàng dọc theo đảo Ford, đã trở thành những con tàu nát bị đánh chìm; và dẫn đầu hàng, chính là tàu 'California' của Hải quân Mỹ.

Victor Henry quay mặt khỏi cảnh tượng đáng ghét này, ngước nhìn vòm trời, nhìn thấy sao Kim và vài ngôi sao sáng nhất: sao Thiên Lang, sao hạng nhất chòm Ngự Phu, sao số một chòm Tiểu Khuyển — những ngôi sao dẫn đường cổ xưa vẫn ở đó tỏa sáng. Cảm giác kính sợ tôn giáo thường thấy trào dâng trong lòng ông, khiến ông cảm thấy trên trái đất nhỏ bé đáng thương này có một vị Chúa. Ông gần như có thể tưởng tượng ra Cha trên trời đang buồn bã và kinh ngạc nhìn xuống mảnh thảm họa này. Trên thế giới tươi đẹp trù phú như vậy, con cái của Người ngoài việc đào sắt từ đất lên chế tạo thành những cỗ máy khổng lồ kỳ quái dùng để tiêu diệt lẫn nhau ra, chẳng lẽ không tìm được việc gì có ích hơn để làm sao? Tuy nhiên, sự điên rồ này chính là thế đạo. Ông đã cống hiến cả cuộc đời làm việc cho nó. Bây giờ ông lại phải vì nó mà mạo hiểm mạng sống. Tại sao chứ?

Bởi vì những người khác cũng như vậy, ông nghĩ. Bởi vì người hàng xóm của Abel là Cain. Bởi vì dù có bao nhiêu khuyết điểm tồi tệ, Hợp chủng quốc Hoa Kỳ không chỉ là quê hương của ông, mà còn là niềm hy vọng của thế giới. Bởi vì既然 kẻ thù của nước Mỹ đã đào sắt lên chế tạo thành vũ khí chết người, nước Mỹ cũng phải làm như vậy, và phải làm tốt hơn, nếu không thì phải chết. Có lẽ vòng xoáy ác tính này sẽ kết thúc cùng với cuộc chiến tranh thế giới thực sự đầu tiên này. Có lẽ phải đợi đến khi Chúa tái thế mới kết thúc. Có lẽ sẽ không bao giờ kết thúc.

Nhưng ông đang sống ở năm 1941. Bên dưới, trong ánh bình minh dần sáng rõ, là con tàu đắm của chính ông và hạm đội bị phá hủy của chính ông. Chuyện này là do những thủy thủ và phi công chuyên nghiệp làm — hơn nữa làm còn thật sự xuất sắc — họ làm theo lệnh của những chính trị gia hợp tác với Hitler. Không đánh cho con quỷ này không còn hơi thở, thế giới không thể tiến thêm một inch về phía sự sống lý trí. Bây giờ ngoài việc đánh thắng trận này ra, không còn con đường nào khác. Ngay khi Victor Henry đang trầm tư như vậy, tàu 'Enterprise' dưới sự hộ tống của tàu khu trục và tuần dương hạm — bao gồm cả 'Northampton' — trong ánh ban mai đã chạy xuống kênh đào, hướng ra biển lớn, mang theo đứa con trai lớn của ông bước vào trận chiến.

Về đến nhà, ông nhìn thấy Janice ăn mặc chỉnh tề. "Này! Đi đâu à?" ông nói, "Bố tưởng con vẫn đang ngủ chứ."

"Ồ, Victor ho, cứ kéo dài không khỏi. Con định đưa nó đến trạm y tế căn cứ kiểm tra xem sao. Bố vừa bỏ lỡ cuộc gọi của Đại tá Larkin đấy."

"Chim Tinh Tinh à? Sớm thế sao?"

"Vâng, ông ấy để lại cho bố một tin nhắn. Ông ấy nói: 'Cô ấy hoàn toàn là của bố rồi.'"

Victor Henry ngồi phịch xuống ghế, trên mặt hiện vẻ ngơ ngác kinh ngạc.

"Con hy vọng là tin tốt?" Janice hỏi. "Ông ấy nói bố sẽ hiểu mà."

"'Cô ấy hoàn toàn là của bố rồi'? Đó là tất cả tin nhắn sao?"

"Đúng vậy. Ông ấy nói, trước trưa ông ấy sẽ không về văn phòng, nhưng ông ấy tin là bố muốn biết tin này ngay lập tức."

"Ồ. Tin cũng khá tốt đấy. Cà phê xong chưa?"

"Xong rồi ạ. Meana sẽ làm bữa sáng cho bố."

"Không, không cần đâu. Chỉ cần cà phê thôi, cảm ơn con. Này Janice, nếu con đi ngang qua Công ty Western Union, có thể giúp bố gửi một bức điện tín cho Rhoda không?"

"Tất nhiên là được ạ."

Victor Henry với tay lấy sổ tay bên cạnh điện thoại, viết nguệch ngoạc: Thư sẽ đến sau, rất khỏe, vừa mới bắt đầu chiến đấu. Nhìn mẩu giấy nhỏ ông đưa cho, Janice nhếch mép, nở nụ cười duyên dáng như làm nũng.

"Có vấn đề gì à?" Pug hỏi.

"Thêm chữ 'Yêu' vào thì sao ạ?"

"Tất nhiên là tốt rồi. Cảm ơn con, Jean. Con thêm vào đi."

Khi Janice đưa con rời đi, Pug nhấc điện thoại, gọi cho Chỉ huy phân đội tuần dương hạm Thái Bình Dương. Ông chỉ đáp lại cái vẫy tay chào của Janice bằng một nụ cười nhạt nhẽo, thẫn thờ. Janice tiện tay đóng cửa lại, cô nghĩ trong lòng, không có gì có thể chứng minh con người của người bố chồng nghiêm túc lạnh lùng này hơn chuyện nhỏ là bức điện tín này. Bố vẫn phải nhắc nhở người này rằng ông ấy yêu vợ mình.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:2
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »