Lang Thần

Lượt đọc: 371 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Hoàng tử thiên tài của tộc Sói Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Thần linh trong mộng ảo (Thượng) Thần Mộng Ảo (Trung) Chương 9 Chương 10 Chương 11 Giải cứu công chúa Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Quà tặng dành cho công chúa Gà rừng giả làm phượng hoàng Thần côn và Nam tước Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chiêu mộ Chương 25 Chương 26 Chương 27 Thiên sứ cũng điên cuồng Hoàng Kim Ma Lực Chương 30 Chương 31 Chương 32 Thôn phệ Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Hợp tác Chương 45 Cầu hoan Giao tranh Hư cấu Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Lại gặp tiểu Lolita Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chỉ có một điều kiện Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Lâm hạ u tuyền Đêm bận rộn Sự ghen tuông của đàn bà Chương 94 Chương 95 Kiếm, Tiễn, Tiễn! Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Nhậm chức Chương 116 Quân tử có thể bị lừa Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Tháp Thông Thiên Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Đánh cược khuynh thành Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Trí thắng Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Thần Chiến: Gia Bách Liệt Thần Chiến: Micae Chương 187 Chương 188
Tiến »
Chương 109
Vẫn chưa kết thúc

❊ ❊ ❊

Buổi trưa, ánh mặt trời trên thảo nguyên vô cùng gay gắt, không khí bốc hơi những giọt nước cuối cùng, khiến cảnh vật phía xa trông hơi vặn vẹo. Đoàn người của Tướng quân Phùng Hách Nhĩ cuối cùng cũng xuất hiện trước thành Phong Lôi.

Suốt dọc đường, họ giống như một đàn dã thú đang bị truy đuổi, phát huy toàn bộ tiềm năng, dốc hết sức bình sinh để chiến đấu với những trạm canh gác, vượt qua vách đá cheo leo, đối đầu với đầm lầy và linh hồn sương mù. Khi họ xuất hiện tại thành Phùng Đăng, chỉ còn lại vỏn vẹn năm mươi sáu người.

Thành Phùng Đăng sớm đã không còn tồn tại, ngoài những mảnh kích gãy thương tàn, đến cả một cái xác cũng không còn. Tướng quân Oa Nhĩ Đức Phu không hề có lòng tốt thu dọn thi thể cho những kẻ chết thảm kia; những cái xác phơi thây nơi hoang dã đều đã bị kền kền và chó hoang tha đi, thỉnh thoảng mới thấy vài mẩu xương vương vãi.

Đoàn người của Phùng Hách Nhĩ khi tới đây đã kiệt sức, nhưng họ biết, đến được đây đồng nghĩa với việc đã tìm thấy đường sống. Tại cửa ải có bố trí lính canh nghe ngóng tin tức, đám lính canh nhường ngựa cho Phùng Hách Nhĩ. Cả nhóm ăn tạm chút lương khô rồi dồn sức chạy một mạch về phía thành Phong Lôi.

Dù sao đi nữa, trận chiến này đã thắng. Tuy rằng phải lấy vô số mạng người làm bia đỡ đạn, nhưng nền móng của Công quốc Nặc Mạn vẫn không hề lay chuyển. Trận chiến này khiến Công quốc Bố Thản Ni không chỉ mất đi lòng dân, tài sản khổng lồ mà còn mất cả quân tâm sĩ khí. Cho dù Đại công Bố Thản Ni không vì trận này mà suy sụp hoàn toàn, thì trong thời gian ngắn cũng đừng hòng khôi phục lại uy phong.

Còn Phùng Hách Nhĩ thì sao? Có lẽ sẽ có những kẻ đạo đức giả chỉ trích ông ta máu lạnh, tàn nhẫn, nhưng ông ta là người chiến thắng. Dù là quyền thế hay vinh quang, sau trận chiến này, danh tiếng và địa vị của ông đã đạt đến đỉnh cao.

Hiện tại ông đã nhúng tay vào chính giới, chỉ cần ba năm năm nữa, khi giới quân sự và chính trị đều là tâm phúc của mình, thì ngay cả Đại công cũng đừng hòng lay chuyển được địa vị của ông. Chết vài người thì đã sao?

Tướng quân Phùng Hách Nhĩ ngồi trên lưng ngựa, khóe miệng nứt nẻ lộ ra một nụ cười thỏa mãn.

Một vị chiến thần mới sắp sửa trỗi dậy từ trong biển máu. Người đó chính là ông, Tướng quân Phùng Hách Nhĩ với công huân hiển hách.

Cánh cổng cao năm trượng của thành Phong Lôi ầm ầm mở ra, được kéo bởi những con Á Long cự thú. Cánh cổng nặng nề dày tới hai thước rưỡi, trên đó đóng đầy những chiếc đinh đồng dài hơn một thước, chỉ dựa vào sức người thì không thể nào mở nổi.

Hai hàng binh lính giáp trụ chỉnh tề đi ra đón, ở giữa là hai vị tướng lĩnh. Họ phi ngựa chạy như điên, từ xa đã nhảy xuống ngựa, chạy bước nhỏ tiến lên, quỳ một gối xuống, cung kính chắp tay: "Chúc mừng Tướng quân Phùng Hách Nhĩ đại thắng trở về!"

Hai người lén liếc nhìn phía sau Phùng Hách Nhĩ, thấy chỉ còn lại lác đác vài chục người, rõ ràng cảm thấy kinh hãi vì đội quân hàng vạn người nay chỉ còn lại chừng ấy. Họ đưa mắt nhìn nhau đầy kinh ngạc, nhưng trên mặt không dám lộ ra chút biểu cảm nào.

"Sao lại là các ngươi? Bỉ Nhĩ và Bố Lai Ân đâu?" Tướng quân Phùng Hách Nhĩ nhíu mày, thần sắc có chút kỳ lạ.

Hai vị tướng này ông đều biết, trong quân cũng coi là lão tướng, nhưng không phải do một tay ông cất nhắc. Họ vốn giữ chức sĩ quan cao cấp nhưng không có thực quyền tại Ba Đế Tư, gặp họ ở đây khiến Phùng Hách Nhĩ cảm thấy rất lạ.

"Bẩm Tướng quân, Bố Lai Ân say rượu đánh chết binh sĩ, đã bị Đại công cách chức điều tra. Còn Liên đội trưởng Bỉ Nhĩ..."

Hắn ngập ngừng đầy lúng túng, giọng hạ thấp xuống: "Những kỵ sĩ trấn giữ thành Phùng Đăng có hơn mười người là con cháu quý tộc, họ đã tử trận toàn quân. Bỉ Nhĩ cố thủ không ra, từ chối cứu viện, Quý tộc viện vô cùng phẫn nộ, Đại công đã áp giải ông ta về Ba Đế Tư giam giữ, vì vậy chúng tôi mới được lệnh trấn giữ thành Phong Lôi."

Tướng quân Phùng Hách Nhĩ cười nhạt. Bố Lai Ân ham rượu, ông biết rõ, nhưng kẻ này tác chiến rất dũng cảm, là vị tướng tâm phúc do ông cất nhắc. Tùy tiện đánh chết binh sĩ quả là không dung thứ, gã này, đợi về Ba Đế Tư rồi từ từ tính sau.

Còn về Bỉ Nhĩ, nghiêm thủ không ra, chỉ thủ không công, đó là lệnh nghiêm ngặt của ông, Bỉ Nhĩ đương nhiên thực hiện không sót một chữ. Ông sớm biết Đại công chắc chắn sẽ vì áp lực mà truy cứu việc này. Trước đó đã bàn bạc để Bỉ Nhĩ làm vật tế thần, chỉ không ngờ phản ứng của Đại công lại nhanh đến vậy, chiến sự còn chưa kết thúc đã vội thay tướng.

Cũng không có gì, đợi chuyện này lắng xuống, gió êm sóng lặng rồi lại trọng dụng hắn là được, đến lúc đó chắc chắn sẽ cho hắn một chức quan cao hơn.

Phùng Hách Nhĩ cười nhạt, không hỏi thêm, nói: "Chúng ta đi đường xa, đã mệt mỏi rã rời, mau dẫn ta vào thành, ta muốn nghỉ ngơi cho tử tế!"

Xuống ngựa trước phủ soái, Tướng quân Phùng Hách Nhĩ vươn vai, cơ thể cực kỳ mệt mỏi nhưng tinh thần lại vô cùng hưng phấn. Tương lai sáng lạn, còn cả đứa con chưa chào đời, tất cả đều tràn đầy hy vọng, lòng ông cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Trong đại sảnh, các tướng lĩnh cấp trung và thấp đứng nghiêm chỉnh, giáp trụ chỉnh tề. Phùng Hách Nhĩ hài lòng mỉm cười, sải bước vào sảnh, nhưng vừa đặt chân vào, gương mặt đầy vẻ rạng rỡ của ông đột nhiên trầm xuống.

Tướng lĩnh đứng đầy sảnh, im lặng như tờ.

Ông còn tưởng họ đang cung kính chờ đợi vị đại tướng quân khải hoàn trở về này, nhưng ông bỗng nhìn thấy một người tuyệt đối không nên xuất hiện ở đây đang ngồi trên ghế chủ tọa: nhân vật thực quyền thứ hai trong quân đội Công quốc Nặc Mạn, Tây Bắc Vương - Tướng quân Oa Nhĩ Đức Phu.

Oa Nhĩ Đức Phu ngồi chễm chệ trên đó, giáp trụ sáng loáng, bên hông đeo một thanh trường kiếm kiểu dáng cổ xưa, vỏ kiếm gần như chạm đất.

Ông ta cười hì hì chống tay lên bàn đứng dậy, còn thở hổn hển.

Tây Bắc Vương Oa Nhĩ Đức Phu xuất hiện ở thành Phong Lôi, điều này có nghĩa là gì? Tâm trí rạng rỡ của Tướng quân Phùng Hách Nhĩ bỗng bị một đám mây đen bao phủ.

Tướng quân Oa Nhĩ Đức Phu chợt cười, ông ta chìa hai bàn tay trắng béo mầm ra vỗ bộp bộp.

"Chư vị, hãy chào đón Tướng quân Phùng Hách Nhĩ khải hoàn trở về!"

Gã béo chết tiệt này vẫn còn đang giả vờ. Chỉ có vài vị lão tướng trong quân đội mới biết ngoài khả năng thống lĩnh binh mã, Oa Nhĩ Đức Phu còn có kỹ năng đấu khí và kiếm thuật đứng đầu ba quân, mà Phùng Hách Nhĩ chính là một trong số đó. Ông đương nhiên sẽ không bị bộ dạng ngu ngốc của Oa Nhĩ Đức Phu đánh lừa.

"Bộp! Bộp! Bộp!" Oa Nhĩ Đức Phu vỗ tay, nhưng đôi bàn tay thịt kia lại phát ra tiếng kêu khô khốc như gỗ mục, đây là trạng thái Mộc Đấu Khí đã luyện đến cảnh giới đăng phong tạo cực.

Đôi mắt Tướng quân Phùng Hách Nhĩ co rút, ánh mắt đột nhiên sắc bén như kim châm.

Võ kỹ của Oa Nhĩ Đức Phu vốn không bằng ông, nhưng bao năm qua, ông đứng ở vị trí tối cao trong quân đội, đấu đá với Quý tộc viện, lấy lòng Đại công, bồi dưỡng tâm phúc, việc nào mà không tốn thời gian, tốn tâm trí? Mà trong thời gian đó, Oa Nhĩ Đức Phu ở đâu?

Hoàng kim đấu khí của ông vẫn đạt đến đỉnh phong giữa bao nhiêu công việc bộn bề, còn Oa Nhĩ Đức Phu bị ông đày ra Tây Bắc thì sao? Ông ta đã vượt qua đỉnh cao của chính mình rồi.

Mười bảy năm trước, Oa Nhĩ Đức Phu thảm bại dưới tay Phùng Hách Nhĩ. Mười bảy năm sau hôm nay, nếu giao thủ lần nữa, kết quả sẽ ra sao?

Trong cuộc so tài võ kỹ cá nhân thì thôi đi, cũng chẳng có gì. Vấn đề là, một khi con đường quan lộ đã thất bại, liệu ông còn cơ hội nào không?

Chậm rãi nhìn quanh, gương mặt những sĩ quan kia vẫn rất quen thuộc, nhưng ánh mắt của họ lại xa lạ đến thế.

Phùng Hách Nhĩ biết, ông đã bại rồi. Ngay vào lúc ông tưởng rằng mình đã giành được thắng lợi cuối cùng. Thất bại thảm hại...

Ba Thác hút hết điếu xì gà này đến điếu xì gà khác, lắng nghe báo cáo của thuộc hạ ra vào, thỉnh thoảng còn bứt rứt vò đầu bứt tai, như thể muốn nhổ bật gốc chính mình khỏi mặt đất.

Các ông trùm khác đều phái người theo dõi sát sao ông, dù trong lòng đã đoán ra, họ vẫn muốn có được thông tin chính xác nhất. Nhưng ai cũng biết "Thằng nhóc may mắn" Ba Thác lần này coi như xong rồi, trong tay ông còn lượng lớn công trái, ai bảo ông là nhà thầu chứ?

Vì vậy, người khác vừa bi phẫn bán tháo, tính toán xem mỗi tờ bán ra lỗ bao nhiêu tiền, vừa nảy sinh một loại khoái cảm ác ý trong lòng: ít nhất so với gã Ba Thác sắp phá sản kia, mình vẫn còn may mắn.

Việc bán tháo đã biến thành sự hoảng loạn. Khi con người đột nhiên mất đi lý trí, việc làm theo hành vi của người khác trở thành một loại hành vi tự cưỡng chế. Ngay cả những người vốn cho rằng Công quốc Nặc Mạn không thể sụp đổ nhanh như vậy, cho dù Tướng quân Phùng Hách Nhĩ có tử trận thì công quốc cũng chưa chắc đã mất nước, cũng vì ảnh hưởng của bầu không khí xung quanh mà trở nên tuyệt vọng.

Mỗi người đều không còn coi số công trái trong tay mình là thứ đáng giá một xu nữa, chỉ muốn lập tức tống khứ tất cả, đổi lại được bao nhiêu hay bấy nhiêu, cố gắng giữ lại chút tài sản ít ỏi còn sót lại. Sau những đợt bán tháo điên cuồng, đến giờ ăn trưa, công trái Nặc Mạn đã chẳng khác nào giấy lộn, giá niêm yết giảm hai mươi lăm lần.

Những người tuyệt vọng không ngừng khóc lóc, tất cả bảng giao dịch đều treo lệnh bán, nhưng hoàn toàn không ai ngó ngàng tới.

Ba Thác cũng không ăn cơm. Ông "đau lòng" đến mức không nuốt nổi. Chỉ khi quá đói, ông mới làm cái động tác cúi người vứt giấy vụn để ăn nhanh một cây xúc xích. Một buổi trưa, ông vứt tổng cộng bảy lần "giấy vụn".

Các nhà giao dịch xuất hiện, lần này toàn là gương mặt lạ. Thực ra mỗi ông trùm chứng khoán đều có hai đội quân sáng và tối, giờ đây những nhà giao dịch chưa từng lộ diện này công khai xuất hiện, xem ra đối với Ba Thác mà nói thì việc che giấu đã không còn cần thiết nữa.

Các ông trùm lập tức ra lệnh cho thuộc hạ theo dõi sát sao từng cử động của họ. Không nằm ngoài dự đoán, Ba Thác - con cá sấu lớn thao túng thị trường chứng khoán - quả nhiên lại giở trò gian manh. Nhưng đám nhà giao dịch này sau khi nhận lệnh lại không ở lại sở giao dịch, mà thay những bộ quần áo bình thường nhất rồi rời khỏi khu Kim Đỉnh.

Các ông trùm khó hiểu, liên tiếp phái người theo dõi hành tung của họ, phát hiện đám người này đi đến chợ, nhà máy, khu dân cư bình dân, bắt đầu lợi dụng đủ loại thân phận để tung tin đồn.

Việc tung tin đồn cho dân thường rất đơn giản, chỉ cần ám chỉ mình quen biết một nhân vật lớn nào đó, mình tình cờ làm việc trong nhà một nhân vật lớn, mình là họ hàng xa của một nhân vật lớn nào đó, rồi trong lúc trò chuyện "vô tình" nhắc đến tình hình thị trường chứng khoán hiện tại, cùng với tin tức lấy được từ kênh bí mật: nếu bây giờ mua vào, chỉ trong vài ngày sẽ giàu lên sau một đêm như thằng nhóc Ba Thác.

Việc còn lại chỉ là đợi lòng tham của những người tình cờ nghe được tin mật này lên men. Kết quả báo về khiến các ông trùm chứng khoán bừng tỉnh.

"Đen thật! Đúng là đen như mực! Thằng cha Ba Thác này thật là mất hết nhân tính!"

Các ông trùm chửi bới đầy chính nghĩa xong, lập tức ra lệnh cho thuộc hạ bắt chước theo, thậm chí huy động cả người nhà, bắt đầu đi khắp nơi vô tình "tiết lộ" vài tin tức cho người hầu, hàng xóm, người đưa thư nghe...

Thời thế bây giờ, cha chết mẹ tái giá, ai lo thân nấy. Nếu ngươi không vào địa ngục thì ai vào?

Buổi chiều chưa mở phiên, sở giao dịch đã chật như nêm, số người đông gần gấp đôi buổi sáng, tiếng người ồn ào như vỡ chợ, trông như thể có những người vừa nhận được tin tức đổ xô đến. Những kẻ tưởng mình khôn ngoan mang theo sự khoái trá và nụ cười khẩy khi kéo người khác xuống nước, không ngừng thúc giục người của mình chuẩn bị sẵn sàng, chiều nay phải tranh thủ bán tháo trước để cắt lỗ kịp thời.

Chiều mở phiên, bán tháo vẫn tiếp diễn, nhưng trong tiếng bán ầm ĩ của đám đông, lại có những người đang không ngừng mua vào.

Nhìn bề ngoài, đó là rất nhiều thị dân bình thường tin theo "tin đồn", nhưng chín phần mười trong số họ là thành viên của Đạt Cát Thần Giáo do Kiệt Địch huy động.

Kiệt Địch đã phái hơn mười vị trưởng lão của Đạt Cát Thần Giáo đến. Họ dẫn theo nhóm tín đồ trung thành nhất, phát động chiến thuật biển người, đang lặng lẽ mua vào từng chút một.

Do lệnh bán quá nhiều, số lượng người giao dịch đông chưa từng thấy, lại không có máy móc thống kê kịp thời tổng lượng mua bán, nên mánh khóe dùng chiến thuật biển người để mua vào từng chút một này vẫn không bị ai phát hiện.

Đến lúc sắp đóng cửa phiên, lượng mua vào bắt đầu tăng vọt. Tin tức thực sự có lẽ ngày mai mới truyền đến, giờ không cần phải che giấu nữa.

Các vị trưởng lão này đều mang theo đống tiền mặt lớn, có bao nhiêu mua bấy nhiêu. Có lẽ tiền mặt của họ lúc bình thường chẳng đáng là bao, vấn đề là bây giờ công trái chỉ còn treo giá trị danh nghĩa tượng trưng, trong một ngày đã giảm hàng chục lần, gần như không đáng một xu.

Như vậy, số tiền mặt trong tay các trưởng lão và tín đồ, vốn dĩ chỉ mua được một ngàn, giờ có thể mua được ba mươi ngàn. Họ bắt đầu quét sạch lệnh bán. Từng lệnh bán trên bảng giao dịch bị gạch đi, đó là dấu hiệu cho thấy có người đã mua hết sạch.

Khi các ông trùm trên tầng hai chú ý đến điều này, từng người chạy ra nhìn bảng giao dịch ngây người, thì số chứng khoán mà họ nghiêm lệnh bán tháo đã hoàn toàn trở thành vật trong túi người khác.

Đêm hôm đó, tin tức Tướng quân Phùng Hách Nhĩ sống sót phá vòng vây, Đại công Bố Thản Ni thất bại trong việc chặn giết và rút quân trong sự chán nản truyền đến Ba Đế Tư. Trong chốc lát, kẻ khóc người cười, cả Ba Đế Tư không ngủ suốt đêm.

Trong ngôi đền bí mật của Đạt Cát Thần Giáo, số lượng trái phiếu mua được đã được kiểm kê toàn bộ. Chỉ trong một ngày, họ đã kiếm được hơn hai mươi lần số tiền vàng.

Người hưởng lợi từ thuế thu của Công quốc Nặc Mạn bây giờ và cả vài năm sau nữa chỉ có một người, không phải Đại công Nặc Mạn, mà là Kiệt Địch Tát Khắc Nhĩ. Anh hiện tại chính là hoàng đế ngầm của Công quốc Nặc Mạn.

Tin tức Tướng quân Phùng Hách Nhĩ bị bí mật giam giữ đã đến tai Kiệt Địch, anh cũng bố trí tai mắt trong quân đội, nhưng dân chúng vẫn chưa biết tin này.

Màn đêm mịt mùng. Dưới bầu trời đầy sao lấp lánh, Kiệt Địch và tất cả những người thân cận đứng trên sân thượng hình trăng khuyết của tòa lầu các, nhìn xuống cả thành phố không ngủ.

"Chiến thuật của Tướng quân Phùng Hách Nhĩ giống như một chính trị gia tàn nhẫn, ông ta thực sự đã đưa hàng vạn binh sĩ cho kẻ thù tàn sát. Tuy nhiên phải thừa nhận rằng, phương pháp này thực ra cái giá phải trả lại là ít nhất. Nếu hai bên thực sự giao chiến, số người chết chắc chắn sẽ cao hơn thế này, sự tiêu hao của hai nước cũng sẽ gấp đôi. Phùng Hách Nhĩ..."

Hải Luân chợt cười: "Đáng tiếc, ông ta không thể thuộc về chúng ta, ông ta thực sự là một vị tướng tài kiệt xuất!"

"Ông ta vẫn chưa từ bỏ ảo tưởng đối với Đại công Nặc Mạn. Từ khi còn là một thanh niên mới nhập ngũ, ông đã trưởng thành trong quân đội Công quốc Nặc Mạn, leo lên đến vị trí quyền lực đỉnh cao của quân đội công quốc. Dấu ấn mà Công quốc Nặc Mạn khắc sâu vào ông quá lớn, trong tư duy của ông, căn bản sẽ không cân nhắc xem một khi rời khỏi đây, ông còn có thể đi đâu."

Tiểu hồ nữ Lạc Lệ Tháp tiếp lời: "Oa Nhĩ Đức Phu sớm đã đợi sẵn ông ta ở thành Phong Lôi rồi, ông ta có chạy cũng chưa chắc chạy thoát. Nhưng vấn đề là ông ta căn bản không hề nghĩ đến việc chạy trốn. Thông tin gửi về chẳng phải nói, sau khi Tướng quân Oa Nhĩ Đức Phu đọc quyết định giam giữ chờ thẩm vấn của Đại công, ông ta đã ngoan ngoãn bó tay chịu trói sao?"

"Bởi vì ông ta vẫn không tin Đại công sẽ giết mình. Ông không muốn vứt bỏ tất cả những gì đã dày công gây dựng, chính ảo tưởng này đã khiến ông đặt kiếm xuống, tự mình bước vào cái lồng không bao giờ có thể bước ra được nữa. Haizz, ông ta là người chiến thắng bất hạnh nhất trong lịch sử đế quốc." Tất Gia Tác thở dài than thở.

Sa Lỵ Tư Đặc nhướng đôi mày liễu, nói: "Kết cục của ông ta là bị tống vào tù, đợi cục diện ổn định rồi sẽ lấy mạng ông ta, thế mà gọi là người chiến thắng sao? Chúng ta không tham gia chiến tranh, nhưng chúng ta là người hưởng thành quả chiến tranh, nên... chúng ta mới là người chiến thắng."

"Nhưng chúng ta - những người chiến thắng này - vốn là đồng minh của Phùng Hách Nhĩ. Phùng Hách Nhĩ ngã ngựa, dù là Mai Nhĩ Cát Bố Sâm hay Oa Nhĩ Đức Phu, rất nhanh sẽ đến gây rắc rối cho chúng ta."

Kiệt Địch nói xong, quay sang Đỗ Duy: "Cậu hãy nghĩ cách rời đi trước, bán sạch những tài sản cuối cùng trong tay, sau đó công khai tuyên bố trở về Đế kinh. Tôi sẽ sắp xếp cho cậu đến Mộng Ảo Sâm Lâm trước, đến chỗ người lùn. Đợi chúng tôi rời đi rồi sẽ tìm cậu."

"Được, mỏ vàng ở dãy núi Bình Minh cũng bán luôn chứ? Tôi nghĩ chắc cũng bán được một món tiền lớn."

Kiệt Địch suy nghĩ một chút rồi nói: "Không cần đâu, so với gia tộc Áo Bối Tư Thản, một mỏ vàng chẳng đáng là bao. Hơn nữa nếu cậu bán nó như mỏ phế liệu thì chẳng đáng bao nhiêu tiền, còn nếu coi nó là một mỏ vàng đầy triển vọng thì Ba Đế Tư hiện tại đang bị thương tổn nguyên khí, e rằng không quý tộc nào có đủ tầm cỡ đó. Đừng làm hỏng danh tiếng của gia tộc Áo Bối Tư Thản. Mỏ khoáng này cứ để dưới tên cậu, trước mắt hãy niêm phong nó lại."

Anh lại cười với Ba Thác: "Bây giờ, ông phải đóng vai từ kẻ giàu xổi thành kẻ trắng tay. Một sớm phát tài, một ngày phá sản, từ đó biệt tích, ông sẽ trở thành một huyền thoại của khu Kim Đỉnh."

Ba Thác nhún vai cười: "Phải rồi, xem ra tôi cũng phải đến Mộng Ảo Sâm Lâm làm bạn với người lùn rồi. Hy vọng cậu đừng bắt tôi đợi quá lâu, ở đó không có phụ nữ đẹp, ước chừng khi gặp người lùn, xì gà của tôi... cũng chẳng còn lại gì."

Hải Luân khẽ cười: "Tướng quân Phùng Hách Nhĩ đã là anh hùng đường cùng, bây giờ các anh bắt đầu lần lượt đóng vai anh hùng đường cùng rồi. Người phái đến Công quốc Bố Thản Ni vẫn chưa về, chúng ta vẫn chưa tìm được điểm đột phá tốt. Tạm thời xem ra, chúng ta vẫn phải khổ sở chống đỡ ở Ba Đế Tư."

"Đại công cũng chẳng khá hơn chúng ta đâu!" Kiệt Địch vỗ vai cô, nói với mọi người: "Được rồi, mọi người về nghỉ ngơi đi. Từ ngày mai, chúng ta có lẽ phải chuyển từ người biểu diễn thành người xem, bao giờ được lên sân khấu lại, phải đợi tin tức từ phía Bố Thản Ni truyền về."

Trên sân thượng yên tĩnh trở lại. Cuối cùng chỉ còn lại Tất Gia Tác và Sa Lỵ Tư Đặc.

Ánh trăng mờ ảo chiếu lên gương mặt thanh tú của Sa Lỵ Tư Đặc, trông vô cùng dịu dàng. Ngắm mỹ nhân dưới trăng vốn dĩ đã tăng thêm ba phần sắc đẹp, chỉ tiếc là nét đẹp hoàn hảo nhất của Sa Lỵ Tư Đặc là vóc dáng, trong màn đêm này lại không nhìn rõ lắm.

"Gặp được anh ta, vốn dĩ chỉ là một sự tình cờ. Nhưng bây giờ, anh ta dường như thực sự trở thành hy vọng của chúng ta. Nhưng em có cảm thấy, anh ta sẽ thành công không?" Tất Gia Tác hiếm khi không lộ vẻ ngốc nghếch, mà hỏi em gái mình đầy suy tư.

Sa Lỵ Tư Đặc quay đầu lại, đôi mắt sáng rực như những vì sao trên trời: "Anh trai, ít nhất anh ấy có mục tiêu hành động và kế hoạch của mình, còn chúng ta thì chẳng có gì cả. Tại sao không tiếp tục đi theo anh ấy? Có lẽ, anh ấy thực sự sẽ tạo ra một kỳ tích, giống như tổ tiên vĩ đại của chúng ta..."

Tất Gia Tác nhìn cô, bỗng lấy tay che miệng ho khan hai tiếng: "Ừm... nói nghe cũng có chút... lý lẽ. Được rồi, đây là việc công, tạm thời cứ làm theo lời em. Ngoài ra, khụ khụ, em sẽ không thực sự yêu anh ta đấy chứ?"

"Tại sao không?" Sa Lỵ Tư Đặc nghiêng đầu, tinh nghịch cười: "Anh ấy rất xuất sắc, không phải sao?"

"Bởi vì anh ta có rất nhiều tiền?"

"Ừm ừm, em không phủ nhận đây là một lý do", Sa Lỵ Tư Đặc cười hì hì, hàm răng trắng như tuyết tỏa sáng dưới ánh trăng, môi hồng răng ngọc, phong thái càng thêm rạng rỡ.

"Thử vàng bằng lửa, thử đàn bà bằng vàng, thử đàn ông bằng đàn bà. Những người phụ nữ bên cạnh anh ấy đều rất xuất sắc, thử hỏi sao anh ấy có thể không xuất sắc? Cho dù coi như em bị mù đi, nhưng em tin vào nhãn quan của Hải Luân, Lợi Á và tiểu hồ nữ, anh nghĩ xem, có bao giờ có món ngon mà em không đi tranh giành không?"

"Cũng phải!" Tất Gia Tác cũng cười: "Hy vọng em tranh giành được, em gái."

"Em nghĩ chuyện đó không thành vấn đề", Sa Lỵ Tư Đặc tự tin nói: "Đàn ông mà, luôn là càng nhiều càng tốt. Cha chúng ta chỉ có một người vợ, nhưng ông có bao nhiêu người phụ nữ? Ít nhất mẹ em và mẹ anh không phải là một người. Đàn ông, hừ hừ!"

"Khụ! Không thể nói như vậy, thực ra anh rất chung thủy với tình yêu."

"Lời này anh hãy để dành mà nói với người phụ nữ của anh, anh rất chung thủy với mỗi người phụ nữ đấy", Sa Lỵ Tư Đặc khẽ cười, khẽ bước một cái, thi triển một thuật phi hành, nhẹ nhàng như mây trôi bay xuống khỏi ban công, bước chân nhẹ nhàng đi về phía trong phòng.

"Con đàn bà thực dụng!" Tất Gia Tác lầm bầm, rồi xoay người, anh cũng không đi cầu thang mà đạp không bước tới, nhảy xuống.

"Ái chà!" Tất Gia Tác ngã sấp mặt xuống đất.

"Con nhỏ đáng chết, mày hại tao!" Tất Gia Tác gào thét, trên mặt đất có một lớp băng mỏng, anh vừa đáp xuống đã ngã một cú đau điếng.

Trên hành lang truyền đến một tiếng cười khẽ: "Ai bảo anh mắng em, hi hi, đừng tưởng em không biết, em thông minh hơn anh gấp vạn lần, người anh trai thân yêu!"

[DeepSeek phụ dịch] C.106
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Hoàng tử thiên tài của tộc Sói Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Thần linh trong mộng ảo (Thượng) Thần Mộng Ảo (Trung) Chương 9 Chương 10 Chương 11 Giải cứu công chúa Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Quà tặng dành cho công chúa Gà rừng giả làm phượng hoàng Thần côn và Nam tước Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chiêu mộ Chương 25 Chương 26 Chương 27 Thiên sứ cũng điên cuồng Hoàng Kim Ma Lực Chương 30 Chương 31 Chương 32 Thôn phệ Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Hợp tác Chương 45 Cầu hoan Giao tranh Hư cấu Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Lại gặp tiểu Lolita Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chỉ có một điều kiện Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Lâm hạ u tuyền Đêm bận rộn Sự ghen tuông của đàn bà Chương 94 Chương 95 Kiếm, Tiễn, Tiễn! Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Nhậm chức Chương 116 Quân tử có thể bị lừa Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Tháp Thông Thiên Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Đánh cược khuynh thành Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Trí thắng Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Thần Chiến: Gia Bách Liệt Thần Chiến: Micae Chương 187 Chương 188
Tiến »