Lang Thần

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Hoàng tử thiên tài của tộc Sói Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Thần linh trong mộng ảo (Thượng) Thần Mộng Ảo (Trung) Chương 9 Chương 10 Chương 11 Giải cứu công chúa Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Quà tặng dành cho công chúa Gà rừng giả làm phượng hoàng Thần côn và Nam tước Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chiêu mộ Chương 25 Chương 26 Chương 27 Thiên sứ cũng điên cuồng Hoàng Kim Ma Lực Chương 30 Chương 31 Chương 32 Thôn phệ Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Hợp tác Chương 45 Cầu hoan Giao tranh Hư cấu Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Lại gặp tiểu Lolita Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chỉ có một điều kiện Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Lâm hạ u tuyền Đêm bận rộn Sự ghen tuông của đàn bà Chương 94 Chương 95 Kiếm, Tiễn, Tiễn! Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Nhậm chức Chương 116 Quân tử có thể bị lừa Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Tháp Thông Thiên Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Đánh cược khuynh thành Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Trí thắng Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Thần Chiến: Gia Bách Liệt Thần Chiến: Micae Chương 187 Chương 188
Tiến »
Chương 110
Tìm đường sống trong cõi chết

❊ ❊ ❊

Tại Quý tộc viện, đại sảnh hội nghị vốn im ắng từ lâu nay lại trở nên náo nhiệt. Các nghị viên vận trên mình những bộ trường bào cổ điển trắng muốt, từng người một bước vào hội trường với dáng vẻ đạo mạo nghiêm nghị. Những chiếc ghế đồng cổ xưa cùng những bức tượng cao lớn sừng sững khiến bầu không khí trở nên trang trọng và cổ kính.

Trên bục chủ tịch hình bầu dục, mười hai vị nghị viên trưởng đang ngồi, ở giữa là Nghị trưởng Mer Gibson.

"Thưa các vị, xin hãy giữ trật tự. Tuân theo chỉ ý công chính và sáng suốt của Công tước Norman, chúng ta hội tụ tại đây để nghị luận tội trạng của Tướng quân Phùng Hách Nhĩ. Xin các vị nghị viên hãy bày tỏ ý kiến của mình."

"Giết hắn! Hắn là một tên đao phủ tàn bạo!" Dưới đài, một cánh tay giơ lên, ống tay áo rộng thùng thình tuột xuống, để lộ cánh tay đầy lông lá đen sì. Đây là một thanh niên chưa đầy hai mươi tuổi, vóc người cao lớn, mái tóc nâu dày rậm, trán nhô cao, đôi lông mày gần như dính liền vào nhau, trông chẳng khác nào một kẻ dã nhân chưa khai hóa.

Mer Gibson nhận ra hắn, đó là nghị viên quý tộc Patrick, một đứa con hoang đáng ghét. Cha của hắn vốn chìm đắm trong tửu sắc, cả đời không sinh được người thừa kế chính thức nào, cực chẳng đã mới mang đứa con hoang sinh với kỹ nữ này về, tùy tiện sắp đặt một lai lịch rồi cho hắn kế thừa tước vị.

Mer Gibson nhíu mày, tao nhã vẫy tay, ôn hòa lễ độ nói: "Nghị viên Patrick, xin hãy yên lặng. Chúng ta đang nghị định tội danh cho hắn, việc quyết định sống chết là quyền của Công tước đại nhân, xin ngài hãy nói ra ý kiến cụ thể."

"Tôi... tôi...", Patrick vốn không học vấn, ấp úng mãi, cuối cùng mặt đỏ bừng rồi ngồi xuống, gây nên những tiếng cười khẩy xung quanh.

"Tướng quân Phùng Hách Nhĩ tại Phùng Đăng Bảo lấy lui làm tiến, giáng đòn nặng nề vào đại quân Bố Thản Ni, một trận tiêu diệt gần hai vạn quân địch, lập được công đầu, đây là sự thật không thể chối cãi." Một giọng nói thong dong cất lên.

Vừa nghe thấy tiếng ông ta, toàn trường lập tức im phăng phắc, ngay cả Mer Gibson cũng phải quay đầu lại, nhìn ông với ánh mắt kính trọng.

Ông chính là linh hồn của Quý tộc viện, dù ông rất ít khi lên tiếng và thường để mặc Mer Gibson làm mưa làm gió. Trong tất cả các nghị viên quý tộc, ông là người cao tuổi nhất, năm nay đã tám mươi hai tuổi. Gương mặt đầy nếp nhăn, da dẻ lốm đốm đồi mồi, luôn mang theo vẻ chán đời. Lão già này chính là cựu Nghị trưởng Quý tộc viện, ông Su-la-tư Các-mạn.

Giữa tiết trời nóng nực, ông ta vẫn khoác trên mình chiếc khăn choàng lông cừu trắng muốt, hương nước hoa nồng nặc cũng không thể che giấu được hơi thở tử khí và mùi vị già nua đến nghẹt thở trên người ông.

Mer Gibson hận không thể tống khứ Tướng quân Phùng Hách Nhĩ vào chỗ chết ngay lập tức, nhưng lão già này dường như có ý muốn giải tội cho Phùng Hách Nhĩ, Mer Gibson không dám phản bác, đành để ông nói tiếp, trong lòng gấp rút suy tính cách thuyết phục ông.

Lão già tiếp tục nói: "Ngay sau đó, Tướng quân Phùng Hách Nhĩ nhân lúc quân chủ lực địch chưa tới, lấy công làm thủ, thọc sâu vào hậu phương địch, khiến Công quốc Bố Thản Ni đại loạn, liên tiếp chiếm hơn mười tòa thành. Tuy nói cuối cùng toàn quân bị tiêu diệt, nhưng tính toán thiệt hơn, vẫn là được nhiều hơn mất. Nếu chúng ta cưỡng ép gán tội, không chỉ các nước bốn phương cười chê, mà ngay cả quân nhân và công dân Công quốc Norman chúng ta cũng sẽ cảm thấy lạnh lòng."

"Kính thưa nghị viên Su-la-tư Các-mạn, ngài nghe tôi nói...", Mer Gibson không thể ngờ được Bá tước Su-la-tư, người đã nâng đỡ và bồi dưỡng mình, lại bênh vực Tướng quân Phùng Hách Nhĩ, ông ta lo lắng chen lời.

"Xin đợi đã, lời tôi vẫn chưa nói xong!" Lão già nâng bàn tay nhăn nheo lên, phất nhẹ đầy mệt mỏi, Mer Gibson đành phải ngậm miệng.

"Thế nhưng, thưa các vị nghị viên đáng kính, giờ đây hãy nhìn lại toàn bộ cuộc chiến này, trong đó có rất nhiều điều đáng bàn. Trận Phùng Đăng Bảo, Tướng quân Phùng Hách Nhĩ giáng đòn nặng nề vào đại quân Bố Thản Ni, khiến nhuệ khí địch giảm mạnh, lúc này nếu sắp xếp lại đội hình, phần thắng vẫn rất lớn."

"Nếu hắn lui về giữ Phong Lôi Bảo, dựa vào quân đội vừa thắng trận cùng tường thành kiên cố của Phong Lôi Bảo, Công tước Bố Thản Ni chắc chắn không thể tiến thêm một bước. Họ lặn lội đường xa, cướp làng đoạt trại liệu có thể duy trì lương thảo? Kết cục chỉ có con đường rút quân. Thế nhưng, Tướng quân Phùng Hách Nhĩ đã chủ động xuất binh, hắn công hãm hơn mười tòa thành, khiến hàng triệu dân thường Bố Thản Ni rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, tàn sát hơn mười vạn người trong một tòa thành, cuối cùng, hắn vứt bỏ hàng vạn binh sĩ Norman anh dũng, một mình một ngựa chạy trốn trở về. Hắn lập công rồi, lập được công lao không thế nào sánh bằng, bằng máu của vô số người!"

Nghị viên Su-la-tư nói một hơi dài, dường như có chút mệt, ông mệt mỏi nhắm mắt lại.

Mer Gibson dường như nghe ra ẩn ý trong lời ông, vội vàng cung kính rót một chén trà nóng đưa vào tay Bá tước Su-la-tư. Lão già nhấp một ngụm, đặt chén xuống rồi tiếp tục: "Giờ nhìn lại mọi thứ đã rõ ràng, Tướng quân Phùng Hách Nhĩ có hai con đường để thắng."

"Một là, bản thân hắn sẽ không có công trạng quá lớn, nhưng vẫn có thể đẩy lùi địch, hơn nữa thương vong của quân ta sẽ giảm đến mức tối thiểu. Con đường thứ hai, chính là hắn tự tạo nên một kỳ công vĩ đại cho cá nhân mình, cái giá phải trả là chôn vùi tính mạng của toàn bộ binh sĩ. Chuyện này hắn đã biết rõ trước khi xuất binh. Còn những kỵ sĩ anh dũng được phái đến Phùng Đăng Bảo sau khi hắn xuất binh, họ... ôi!"

Toàn trường im lặng, tất cả các nghị viên đều dùng ánh mắt sùng kính nhìn lên vị quý tộc già nua này. Cuộc họp hôm nay vốn là để gán tội cho Tướng quân Phùng Hách Nhĩ, phán hắn tội chết. Vì thế, các quý tộc đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị quân đội và công dân cả nước chửi bới, chuẩn bị sẵn tinh thần bị các nước khinh miệt.

Nhưng vị nghị viên Su-la-tư vĩ đại đã dựng lên cho họ một lá cờ đại diện cho chính nghĩa, nhân ái và công chính.

"Tôi phán hắn có tội! Vì hắn tàn sát vô số dân thường! Công tước Bố Thản Ni xâm lược chúng ta là tội nhân chiến tranh, nhưng tàn sát dân thường là vi phạm chuẩn mực của một kỵ sĩ!" Một nghị viên đứng dậy dõng dạc nói.

"Tôi phán hắn có tội! Không phải vì hắn tàn sát bao nhiêu dân thường nước địch, mà vì tư lợi cá nhân, hắn đã đẩy vô số chiến sĩ không đáng chết vào vực sâu tử thần! Đây là điều mà một vị Công tước nhân từ và mỗi quý tộc chính trực vô tư như chúng ta không thể dung thứ."

"Tôi phán hắn có tội, hắn đích thân tàn sát những chiến sĩ tin tưởng và đi theo mình vì công trạng của bản thân. Con đường này vốn không phải là lựa chọn duy nhất, càng không phải lựa chọn tốt nhất. Phùng Hách Nhĩ kẻ này, không giết không đủ để làm dịu lòng dân!" Lại một nghị viên khác đứng dậy đau xót nói.

"Không giết Phùng Hách Nhĩ, sao có thể đối mặt với công dân cả nước? Sao có thể đối mặt với toàn thể binh sĩ? Không giết Phùng Hách Nhĩ, sẽ có những kẻ dã tâm bắt chước theo, chúng ta sẽ mất đi lòng quân, lòng dân, hậu quả không thể tưởng tượng nổi! Không giết Phùng Hách Nhĩ, chúng ta đối diện thế nào với những người mẹ mất con, những đứa con mất cha?" Một quý tộc trung niên đứng dậy, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Dưới đài có người quen biết hắn, biết gã này nghiện một loại thuốc chiết xuất từ đá, sau khi dùng sẽ cảm thấy phiêu phiêu như tiên, tất nhiên trong mắt người khác thì là điên điên khùng khùng. Nếu quá thời gian lên cơn mà chưa được hít thứ bột đá này, sẽ nước mắt nước mũi chảy không ngừng, giờ chắc là... tám chín phần mười là lên cơn nghiện rồi.

"Mượn công làm tư, Phùng Hách Nhĩ có tội!"

"Dùng mạng sống của hàng vạn binh sĩ để tranh công trạng cá nhân, Phùng Hách Nhĩ có tội!"

"Phùng Hách Nhĩ có tội!"

"Có tội!"

Trong mắt các quý tộc lộ ra sát khí, giống như một bầy sói vây lấy con mồi.

"Chát!" Một tiếng búa đồng gõ nhẹ, vận mệnh của Tướng quân Phùng Hách Nhĩ đã được định đoạt dưới những cái miệng "làm vàng cũng phải tan chảy" của đám chính khách này.

"Còn một việc nữa, là về sự kiện tại Sàn giao dịch chứng khoán Kim Đỉnh...", sau khi sinh tử của Phùng Hách Nhĩ được xác định, Mer Gibson trút được gánh nặng trong lòng, gương mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, bắt đầu thảo luận việc tiếp theo.

Việc thứ nhất là đẩy đối thủ chính trị vào chỗ chết, việc thứ hai không cần hỏi cũng biết, đương nhiên là giành lại quyền lực.

Câu nói này vừa thốt ra, dưới đài lập tức xôn xao. Các quý tộc có mặt ở đây đa số đều có đầu tư, tuy nói không dốc hết gia sản, nhưng khoản tổn thất này cũng đủ khiến những đại quý tộc giàu nứt đố đổ vách cảm thấy đau lòng.

"Thằng nhãi may mắn đáng chết kia, chính là thằng lùn Ba Thác, hắn ác ý bán tháo, khiến toàn bộ thị trường bị tâm lý hoảng loạn chi phối, dẫn đến cuộc khủng hoảng chứng khoán không thể kiểm soát!"

"Còn cả Kiệt Địch, Kiệt Địch của Ngân hàng Tài chính số 1, hắn có quan hệ mật thiết với quân đội và Phùng Hách Nhĩ. Trước khi Ba Thác bán tháo tất cả trái phiếu, hắn đã đích thân đến sàn giao dịch Kim Đỉnh. Rõ ràng hắn đã nhận được tin quân ta toàn quân bị tiêu diệt bên bờ sông Bố Lạp, tin rằng Phùng Hách Nhĩ đã bỏ mạng. Hắn và Ba Thác thông đồng với nhau, chuyện này hắn không thể chối tội."

Hai cánh tay đầy lông lá giơ cao lên không trung, rồi đập mạnh xuống bàn. Người này là Patrick, hắn nhe răng trợn mắt như một con khỉ đột. Tài sản mà ông bố đã chết của hắn để lại, gần như hơn một nửa đều biến mất trong một ngày tại sàn giao dịch Kim Đỉnh.

"Tôi mẹ nó chỉ muốn biết, kẻ nào đã động vào trái phiếu của tôi!" Patrick rống lên đầy giận dữ.

"Ngồi xuống đi nhóc, đó là do ngươi bán đi, chứ không phải bị người ta cướp mất!" Một lão già bên cạnh nhắc nhở.

"Cái gì? Đó là bán sao? Trong một ngày, giá giảm tới hai mươi bảy lần, thế thì khác gì cướp?" Con khỉ đột khóc ròng.

"Hừ! Chuyện này nói ra thì thật buồn cười. Thằng cha Ba Thác đó vì tưởng nhầm Phùng Hách Nhĩ đã tử trận bên sông Bố Lạp, nên để bán tháo tất cả trái phiếu trong tay, hắn đã phái người đến khu dân thường dụ dỗ những kẻ ngu muội. Những người dân bị lừa tưởng rằng sắp phát tài, thế là dốc hết vốn liếng chạy đến sàn giao dịch gom lấy số công trái mà các ông trùm chứng khoán bán ra, kết quả... họ thực sự phát tài rồi, ha ha ha ha..."

Kẻ cười lớn là một quý tộc bảo thủ, ông ta chỉ tin vào địa tô, tiệm cầm đồ và cho vay nặng lãi, đối với thứ tài sản hư ảo này luôn khinh miệt. Thực tế chứng minh, gã ngốc này lại đúng.

"Đúng vậy, gã trọc phú đó lần này sắp phá sản rồi. Tôi nghe nói mấy hôm trước hắn đặt mua xe mới, tu sửa hồ bơi trong nhà, còn mua một đống trang sức cho tình nhân, những thứ đó còn chưa thanh toán đâu, mấy ngày nay người đến chặn cửa đòi nợ đông lắm", lại một người khác cười trên nỗi đau của người khác.

Mer Gibson dùng búa đồng gõ nhẹ lên mặt bàn: "Yên lặng nào, điều chúng ta cần thảo luận bây giờ không phải là tổn thất cá nhân của ai đó, mà là tương lai của Công quốc."

"Thưa các vị, chiến tranh kết thúc rồi, Công quốc Bố Thản Ni bị tổn thương nguyên khí, quan trọng hơn là uy tín cá nhân của Công tước Bố Thản Ni bị tổn hại nặng nề, ông ta cần một khoảng thời gian dài để ổn định tình hình trong nước. Các vị đều biết, Công quốc Bố Thản Ni hiện nay được hợp nhất từ Vương quốc Khắc La Á, Vương quốc A Bì Á và Công quốc Bố Thản Ni."

"Công tước Bố Thản Ni đại bại trở về, hiện nay lòng người ở Khắc La Á và A Bì Á không ổn định, quý tộc bản địa Bố Thản Ni cũng có nhiều bất mãn, giờ ông ta không thể nào xuất binh lần nữa. Tuy nhiên, vấn đề của chúng ta cũng không ít..."

"Để đối phó với cuộc chiến này, chúng ta đã phát hành chín đợt công trái, tất cả đều cần Công quốc chi trả. Trong cuộc chiến này, chúng ta không thu được lợi lộc gì, không giành được bồi thường chiến tranh hay cướp bóc được tài sản gì cả. Công trái giống như một gánh nặng, thuế thu được trong mấy năm tới đa phần phải dùng để trả gốc và lãi. Dù vậy, Công quốc của chúng ta vẫn phải gánh trên vai khoản nợ khổng lồ."

"Cách giải quyết duy nhất là... khi công trái đến hạn thì phát hành công trái mới, lấy nợ mới trả nợ cũ để vượt qua khó khăn. Mỗi bước trong đó đều phải tính toán chi tiết, không được sai sót dù chỉ một chút. Nếu không, một khi chuỗi vốn đứt đoạn, kinh tế Norman sẽ rơi vào khủng hoảng. Ngân hàng Tài chính số 1 của Công quốc có gánh vác nổi trách nhiệm này không? Kiệt Địch Sắc Khắc Nhĩ có gánh vác nổi không? Quý tộc viện phải chịu trách nhiệm với tương lai của Công quốc, phải chịu trách nhiệm với Công tước, tôi cho rằng Quý tộc viện nên tiến hành nghị luận về việc này!"

Các quý tộc giống như bầy linh cẩu ăn xác, đồng loạt hướng ánh mắt về phía Mer Gibson...

Trên một chiếc ghế nằm bằng tre, Kiệt Địch đang nằm dài dưới gốc cây lớn trong lâu đài của Ba Thác, bóng râm che phủ, một cơn gió thổi qua mang theo hương hoa thơm ngát.

Anh duỗi người một cách khoan khoái, rồi đột nhiên ngồi dậy. Dưới gốc cây không một bóng người, xung quanh tĩnh mịch. Hiện tại anh vẫn đang giữ chức vụ Giám đốc Ngân hàng Tài chính số 1 của Công quốc, nhưng quyền lực của anh đã nhỏ đến mức cực điểm. Mọi kế hoạch đều phải thông qua Quý tộc viện phê chuẩn, anh chỉ là một kẻ chấp hành mà thôi.

Người dân Công quốc Norman ai cũng biết anh đã thất thế. Kiệt Địch lợi dụng thế lực ngầm của Đạt Cát Thần giáo để tạo thanh thế, cả nước đều biết anh bị liên lụy bởi Tướng quân Phùng Hách Nhĩ và phải chịu sự đối xử bất công. Nhờ định hướng dư luận này, đồng thời Công tước Norman cũng có chút cảm tình với anh, các quý tộc cũng cho rằng Kiệt Địch chỉ là một thương nhân thực dụng, không có tầm ảnh hưởng trong giới chính trị, nên mới không bị bức hại thêm.

Khoảng thời gian này anh sống khá thư thái, cưỡi ngựa đẹp, cùng người đẹp đi dạo xuân, hoàn toàn là bộ dạng không màng quan trường, chìm đắm trong tửu sắc. Chỉ tiếc là Công tước Norman không biết rằng tất cả số công trái đó đều tập trung trong tay anh, nếu không làm sao anh có cơ hội thư thái như vậy, đã sớm bị Công tước "cướp của người giàu chia cho người nghèo" rồi.

Phía xa, Hải Luân đang tận tay dạy cô bé hồ ly nhỏ tập võ. Hải Luân là võ sĩ, để cô bé hồ ly nhút nhát như cô đối mặt chiến đấu trực diện với kẻ địch như cô ấy rõ ràng có chút khó khăn. Hồ ly nhỏ bước chân nhẹ nhàng, động tác nhanh nhẹn, tai mắt nhạy bén, bẩm sinh là một sát thủ, nếu để cô Khắc Lệ Áo Bái Đặc Nhĩ dạy cô bé, có lẽ sẽ phù hợp hơn.

Tuy nhiên sát thủ và võ sĩ có một số kỹ năng tương thông, đó là kỹ thuật giết người, mà ẩn nấp vốn là sở trường của tộc hồ ly, cô bé lại tinh thông kỹ năng khống chế tinh thần như quyến rũ và sợ hãi, đối mặt với những kẻ có ý chí yếu đuối thì căn bản không cần ẩn giấu, có thể giết địch ngay trước mặt.

Lạc Lệ Tháp ngoan ngoãn hiểu chuyện, cô biết Kiệt Địch đang làm đại sự, người bên cạnh anh hầu như ai cũng có bản lĩnh, Lạc Lệ Tháp không muốn ngồi không, nên học rất tập trung.

Ba Thác cũng đã đến Rừng Mộng Ảo, dù có bị người ta ghét đến đâu, một khi thất bại trở thành kẻ nghèo kiết xác, cùng lắm chỉ bị người ta châm chọc một phen mà thôi. Ba Thác chính là kẻ nghèo kiết xác như thế, phá sản, không xu dính túi, cuốn gói ra đi, chàng trai may mắn từ đó biến mất tại Ba Đệ Tư Đặc, chỉ còn truyền thuyết về hắn vẫn lan truyền trên thị trường chứng khoán Kim Đỉnh.

Hiện tại chỉ còn Kiệt Địch một mình ở đây khổ sở chống đỡ, anh đang chờ tin tức từ Công quốc Bố Thản Ni. Anh em Tất Gia Tác đã được anh phái đến Công quốc Bố Thản Ni để thăm dò tin tức.

Người anh phái đi tất nhiên không chỉ có một nhóm này, nhưng Kiệt Địch cho rằng, những kẻ có thể trở thành một tên lừa đảo xuất sắc đều là những nhân tài ngoại giao kiệt xuất, chỉ cần dùng đúng cách, những kẻ trộm vặt cũng có thể làm nên chuyện lớn. Cho nên dù Hải Luân cho rằng không nên giao phó nhiệm vụ trọng đại như vậy khi chưa hoàn toàn tin tưởng họ, Kiệt Địch vẫn phái họ đi.

Kiệt Địch đứng dậy, chắp tay sau lưng đi vài bước, đột nhiên quay đầu cười nói: "Ra đi!"

Trên cái cây lớn đó, một đôi mắt sáng ngời bỗng chốc ẩn đi, khiến người ta suýt chút nữa tưởng mình nhìn nhầm.

Kiệt Địch cười hì hì bước tới bên cây, đánh giá vài lượt rồi đột nhiên thò tay chộp lấy. Cú chộp này khiến người ta thấy có gì đó không ổn, rõ ràng là một cái cây lớn, nhìn ngón tay Kiệt Địch đã chạm vào lớp vỏ cây màu nâu sẫm, thế nhưng nếu nhìn toàn cảnh cái cây đó, tay anh dường như còn cách thân cây cả thước.

"Á!" Một tiếng kêu lên, như những gợn sóng trên mặt nước, một nhân ảnh băng trong suốt bị anh chộp lấy. Một vệt gợn sóng tan biến, Công chúa Lệ Á bĩu môi bị anh lôi ra.

"Người ta đã học tập rất chăm chỉ rồi, vậy mà lần nào cũng bị anh phát hiện, ôi, em ngay cả thuật tàng hình cũng luyện không tốt."

Kiệt Địch tất nhiên sẽ không nói cho cô biết mình không phải dùng mắt để nhìn thấu thuật tàng hình của cô, mà là dựa vào một loại bản năng động vật. Nhưng anh cũng không muốn Lệ Á thiếu tự tin như vậy, anh cười ha ha nói: "Luyện rất tốt, anh nghĩ chỉ cần đứng đó không cử động, qua mặt hầu hết mọi người là chuyện không thành vấn đề. Anh nhận ra được là vì... em biết đấy, anh là thần sứ của Đạt Cát Thần giáo, ít nhiều cũng có vài bí thuật."

Anh nắm tay Lệ Á ngồi xuống ghế nằm, nói: "Nhưng em tuyệt đối không được dựa dẫm vào thuật tàng hình, thuật tàng hình có thể làm tê liệt kẻ địch, đồng thời cũng sẽ khiến bản thân lơ là cảnh giác. Nếu có kẻ phát hiện ra sự tồn tại của em mà giả vờ không biết, bất ngờ đâm một kiếm tới, em thậm chí không kịp né tránh."

Lệ Á được anh nắm tay, trong lòng rất vui sướng, cô mỉm cười ngọt ngào, cúi đầu khép mắt, giống như một cô vợ nhỏ ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, tiện tay nhấc chiếc bình bạc trên bàn cạnh ghế: "Anh Kiệt Địch, em rót rượu cho anh!"

Rượu ngon rót vào chén, bàn tay trắng ngần bưng tới, Kiệt Địch lâng lâng dường như thực sự say rồi.

"Chỉ tiếc là thời tiết nóng bức, rượu đã có mùi vị không còn tươi nữa. Nếu dùng đá ướp lạnh, vị chắc chắn sẽ ngon hơn." Công chúa Lệ Á tiếc nuối nói.

Cô là thân phận công chúa, từ nhỏ được nuông chiều nên mới có nhiều yêu cầu như vậy. Kiệt Địch tuy cũng làm hào phú được hai năm, nhưng đối với việc thưởng rượu vẫn như "trâu nhai hoa mẫu đơn", làm sao hiểu được những thứ này?

Anh vừa định nói thì giữa không trung bỗng vang lên một giọng nói trong trẻo: "Muốn làm đá thì có gì khó? Ma pháp hệ thủy của tôi có thể biến nước thành băng!"

Kiệt Địch và Lệ Á ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một con rồng xanh đang bay lượn trên không trung, tiểu thư Sa Lợi Tư Đặc vận bạch y phấp phới từ trên trời rơi xuống, dáng vẻ thướt tha khó mà hình dung.

Cô ta lại đang khoe khoang thuật bay lượn, nhưng dáng người cô ta đẹp đẽ mê hồn, khí chất đặc biệt xuất chúng, cảnh tượng bay lượn từ trên cao xuống này quả thực rất động lòng người.

Công chúa Lệ Á nhìn thấy thì cơn ghen nổi lên, trực giác của phụ nữ rất nhạy cảm, việc Sa Lợi Tư Đặc theo đuổi Kiệt Địch cô biết rất rõ. Nói ra thì thật buồn cười, Hải Luân và Lạc Lệ Tháp là những người đã từng có duyên hợp nhất với Kiệt Địch, nhưng họ lại không quá để ý đến Sa Lợi Tư Đặc.

Hải Luân không lo lắng có người sẽ cướp đi địa vị người vợ của mình, có lẽ ngoài Lệ Á ra, cũng không ai có tư cách đó. Phong tục tập quán hình thành hàng nghìn năm nay trên đại lục, cộng với việc từ nhỏ cô sinh ra trong vương tộc, tận mắt chứng kiến, tai nghe mắt thấy, kết quả là việc một người đàn ông công thành danh toại có vài tình nhân vẫn nằm trong phạm vi cô có thể dung thứ.

Yêu cầu của Lạc Lệ Tháp còn thấp hơn, chỉ cần Kiệt Địch yêu chiều cô là cô đã mãn nguyện rồi, căn bản chưa từng nghĩ mình có tư cách độc chiếm người đàn ông này. Ngược lại là Lệ Á, luôn có cảm giác nguy cơ rất mạnh, bao gồm cả cô Khắc Lệ Áo kia, ai tiếp xúc với Kiệt Địch nhiều một chút là cô lại sinh lòng cảnh giác.

Cảm giác bất an này có lẽ là vì bản thân cô chưa nhận được sự thừa nhận của Kiệt Địch. Nhưng dù thế nào đi nữa, sự thù địch của cô đối với Sa Lợi Tư Đặc là thật.

Con gái luyện ma pháp đa số luyện hệ quang hoặc hệ thủy. Cô cũng hiểu ma pháp hệ thủy, sự khổ luyện trong thời gian này khiến thực lực của cô có lẽ còn cao minh hơn Sa Lợi Tư Đặc vài phần, chỉ là chưa từng nghĩ đến việc dùng ma pháp để ướp rượu mà thôi. Lúc này đã biết nguyên lý, sao có thể để Sa Lợi Tư Đặc khoe khoang?

Sa Lợi Tư Đặc đáp xuống đất một cách thanh thoát, mỉm cười trách móc: "Người ta bôn ba vất vả bên ngoài, anh ở nhà lại tiêu dao tự tại nhỉ. Muốn uống rượu nho ướp lạnh phải không? Để em giúp anh."

Nói rồi cô ta đã cầm lấy bình bạc, những làn hơi trắng phấp phới trong lòng bàn tay cô ta.

"Về rồi à? Có tin tức gì quan trọng không?" Kiệt Địch đứng dậy hỏi.

Anh đẩy Lệ Á ra một chút, thực ra chỉ là không quen thân mật với phụ nữ trước mặt người khác, thế nhưng Lệ Á nhìn thấy Sa Lợi Tư Đặc tỏ vẻ thân thiết, lại bị Kiệt Địch đẩy ra nhẹ nhàng, dường như cố ý tránh hiềm nghi, trong lòng chua chát trào dâng.

"Tiểu thư Sa Lợi Tư Đặc, cô vừa mới về, hay là nghỉ ngơi một chút đi, chuyện này để tôi làm là được!" Lệ Á giống như đứa trẻ bị cướp mất đồ chơi yêu thích, không hề che giấu sự ghen tị, tiện tay chộp lấy bình rượu.

Cô không những bắt chước mà còn cố ý phô diễn một thủ pháp ma pháp tinh xảo hơn Sa Lợi Tư Đặc, bề mặt bình bạc phủ một lớp sương giá nhạt, do không khí nóng bức nên xung quanh bình bạc bốc lên những làn sương mờ nhạt.

Sa Lợi Tư Đặc mỉm cười, dường như không hề để tâm. Cô ta thực sự nghe lời ngồi xuống, ngồi vào chỗ Kiệt Địch vừa mới ngồi, nơi đó vẫn còn nhiệt độ cơ thể của anh.

Lệ Á nhìn thấy càng tức giận hơn, cô bĩu môi đưa bình rượu cho Kiệt Địch, liếc nhìn Sa Lợi Tư Đặc đầy thách thức rồi nói: "Anh Kiệt Địch, anh nếm thử đi, vị bây giờ chắc là ngon hơn rồi."

Cuộc chiến tranh giành sự sủng ái của hai người phụ nữ Kiệt Địch đã cảm nhận được, người đàn ông dù có vô tâm đến đâu vào lúc này thực ra cũng rất nhạy cảm, trực giác thậm chí còn chuẩn hơn cả phụ nữ... thuần túy là bản năng giống đực.

Anh không muốn dính vào, nói thật, làm vật chiến lợi phẩm của cuộc chiến này, thực ra anh cảm thấy khá tận hưởng.

"Được! Để anh nếm thử!" Kiệt Địch cầm chén lên, rót một chút, nhưng trong bình không đổ ra được gì cả. Công chúa Lệ Á trợn tròn mắt, Kiệt Địch cũng có chút kỳ lạ, anh mở nắp bình ra xem, chỉ thấy rượu nho bên trong đã đông cứng thành một khối băng lớn.

"Tôi... tôi có lẽ là lần đầu, vẫn chưa có kinh nghiệm gì!" Công chúa Lệ Á đỏ bừng gương mặt xinh đẹp, ấp úng nói.

Kiệt Địch nhanh chóng liếc nhìn Tát Lợi Tư Đặc một cái, nụ cười quỷ dị trên khóe miệng nàng vừa mới biến mất, nhưng lại vừa vặn bị Kiệt Địch thu vào trong mắt.

"Chà, Lệ Á nhỏ bé thuần khiết, căn bản chính là đóa hoa lớn lên trong nhà kính, nếu thật sự phải đấu tâm cơ, sao có thể là đối thủ của Tát Lợi Tư Đặc, người thừa kế dòng chính của vị thần lừa lọc này chứ?"

"Ha ha, thật ra rượu ngon cùng đậu băng cũng rất ngon, ta từng thấy qua ở yến tiệc quý tộc, vừa rồi chỉ là không nghĩ tới ma lực của cô đã mạnh mẽ đến thế, nên mới không đề xuất ra thôi!"

Kiệt Địch cười trừ, bàn tay dùng sức, bầu rượu bẹp dúm, những mảnh băng vụn bắn ra, hắn tiện tay vơ lấy mấy viên bỏ vào miệng, nhai kêu răng rắc.

"Vậy sao? Còn có cách ăn như thế này à?" Lệ Á tin là thật, trên mặt lại lộ ra nụ cười vui vẻ.

Kiệt Địch dùng khóe mắt liếc thấy Tát Lợi Tư Đặc bĩu môi, vẻ mặt không chút tán thành. Hắn làm như không thấy, chỉ mỉm cười gật đầu, sau đó hỏi Tát Lợi Tư Đặc: "Thế nào? Có cơ hội gì mà chúng ta có thể lợi dụng không?"

Tát Lợi Tư Đặc yêu kiều vươn vai, bộ ngực đầy đặn không thua kém gì Hải Luân cùng vòng eo thon thả phác họa nên một đường cong mê người: "Anh trai ta đang hoạt động trong phạm vi vương quốc A Thất Á, để tranh thủ cơ hội cho ngài, cơ hội thì có rất nhiều, rất nhiều. Vương quốc A Thất Á tuy hiện tại đã sáp nhập vào Bố Thản Ni, nhưng hai nước vẫn chưa hoàn toàn dung hợp, việc Đại công Bố Thản Ni bại trận đã khiến giao thương giữa hai nước bị ảnh hưởng nghiêm trọng."

"Hệ thống chính trị, kinh tế, tiền tệ, tín ngưỡng tôn giáo, thậm chí cả phong tục tập quán của hai nước này hoàn toàn khác biệt, muốn dung hợp triệt để e rằng phải tốn hàng chục năm cũng chưa chắc làm được, cộng thêm việc Nữ vương Y Lệ Sa Bạch Tố Tố luôn che chở cho nước mình, nên ngoài ngoại giao và quân sự đã đạt được thống nhất, vương quốc A Thất Á hoàn toàn là một quốc gia trong quốc gia."

"Hiện tại chính trị và quân sự của Công quốc Bố Thản Ni đã chịu tổn thương nặng nề, ngài biết đấy, Công quốc Bố Thản Ni đang thiếu tiền, mục đích họ xâm lược vương quốc Khắc La Á chính là vì điều này. Do kinh tế bị tổn thương, giao dịch nội bộ giữa A Thất Á và Bố Thản Ni đều không chấp nhận tiền tệ của đối phương, mà tiền tệ chung là vàng lại đang thiếu hụt nghiêm trọng. Họ muốn mua vàng từ bên ngoài, nhưng vì bại trận nên các nước đều không muốn giao dịch với họ."

Mắt Kiệt Địch sáng lên, thốt ra: "Ta hiểu rồi!"

Tát Lợi Tư Đặc mỉm cười duyên dáng: "Cho nên... cơ hội của chúng ta đã đến."

"Chúng ta?" Nhìn hai người liếc mắt đưa tình, Lệ Á tức đến mức không chịu nổi, không biết vì sao, nàng bỗng nhiên nhớ đến một câu nói khiến người ta đỏ mặt, tuyệt đối không phải lời mà một thục nữ nên nói: "Gian phu... dâm phụ!"

[DeepSeek phụ dịch] C.106
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Hoàng tử thiên tài của tộc Sói Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Thần linh trong mộng ảo (Thượng) Thần Mộng Ảo (Trung) Chương 9 Chương 10 Chương 11 Giải cứu công chúa Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Quà tặng dành cho công chúa Gà rừng giả làm phượng hoàng Thần côn và Nam tước Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chiêu mộ Chương 25 Chương 26 Chương 27 Thiên sứ cũng điên cuồng Hoàng Kim Ma Lực Chương 30 Chương 31 Chương 32 Thôn phệ Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Hợp tác Chương 45 Cầu hoan Giao tranh Hư cấu Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Lại gặp tiểu Lolita Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chỉ có một điều kiện Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Lâm hạ u tuyền Đêm bận rộn Sự ghen tuông của đàn bà Chương 94 Chương 95 Kiếm, Tiễn, Tiễn! Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Nhậm chức Chương 116 Quân tử có thể bị lừa Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Tháp Thông Thiên Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Đánh cược khuynh thành Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Trí thắng Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Thần Chiến: Gia Bách Liệt Thần Chiến: Micae Chương 187 Chương 188
Tiến »