"Đáp ứng ta, đừng rời bỏ ta nữa."
"Nhan đại ca, huynh đang nói gì vậy?" Lúc này Triệu Diên Diên thực sự hoài nghi không biết Nhan Tấn Chi có phải cũng trúng độc rồi hay không, sao cứ nói năng hồ đồ như vậy. Triệu Diên Diên giãy giụa đẩy Nhan Tấn Chi ra.
Nhan Tấn Chi bị đẩy ra cũng không giận, không nói thêm lời nào, liền rời khỏi phòng ngủ của Triệu Diên Diên. Nhìn Nhan Tấn Chi đột nhiên lại trở nên im lặng, Triệu Diên Diên bĩu môi, có chút không hiểu nổi hành động này của hắn.
Không còn cách nào khác, ai bảo mười mấy năm qua Triệu Diên Diên đều dồn hết tâm trí vào nghiên cứu y học, đến cả bạn trai cũng chưa từng có. Huống hồ, đối với người học y mà nói, một người dù có cởi sạch quần áo đứng trước mặt nàng, nàng cũng chỉ thấy đó là một đống cơ quan nội tạng mà thôi.
Nhớ lại những lời Cố Diệp Nam đã nói, Triệu Diên Diên cảm thấy có chút bứt rứt. Nàng vò đầu, chỉ thấy trong lòng nặng trĩu. Nàng rõ ràng cảm thấy phẫn nộ vì sự tính toán của Cố Diệp Nam, nhưng không hiểu sao, đối với hắn lại nảy sinh một thứ tình cảm khó gọi tên.
Triệu Diên Diên vỗ vỗ đầu mình, ép bản thân không được nghĩ đến Cố Diệp Nam nữa, thế nhưng ký ức lại chẳng nghe lời nàng. Nhớ tới bóng lưng cô độc của Cố Diệp Nam đôi lúc hiện lên, trong lòng Triệu Diên Diên càng thêm muộn phiền.
Màn đêm nhanh chóng buông xuống, Triệu Diên Diên cảm thấy bức bối. Nàng đã dành cả buổi chiều để nghĩ về chuyện của Cố Diệp Nam, chớp mắt trời đã tối đen. Triệu Diên Diên đẩy cửa sổ ra, vươn đầu ra ngoài, một luồng không khí trong lành ùa vào.
Đây là một tửu điếm rất lớn, cao tới bốn tầng. Triệu Diên Diên có chút kinh ngạc trước trí tuệ của người xưa. Đứng một lúc cảm thấy chân hơi mỏi, nhưng lại không muốn quay vào phòng, nàng bèn dẫm chân lên ghế, rướn cả người ra ngoài cửa sổ.
"Diên Diên." Ngay khi Triệu Diên Diên đang nhắm mắt dưỡng thần, nàng dường như nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Quay đầu lại, chỉ thấy Nhan Tấn Chi với vẻ mặt đầy vẻ lo lắng.
Một thoáng ngẩn người, chiếc ghế dưới chân không vững, nhìn cảnh Triệu Diên Diên sắp ngã xuống, Nhan Tấn Chi lao nhanh tới bên cạnh, ôm lấy nàng vào lòng.
Triệu Diên Diên chỉ cảm thấy hơi thở nóng hổi của Nhan Tấn Chi phả vào mặt khiến nàng hơi ngứa, nàng thấy vành tai Nhan Tấn Chi đỏ lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
"Nhan đại ca..." Triệu Diên Diên dùng tay nhẹ nhàng đẩy lồng ngực hắn ra. Qua lớp y phục, nàng có thể cảm nhận được trái tim của Nhan Tấn Chi đang đập dữ dội.
"Khụ khụ, ta cứ tưởng nàng..." Nhan Tấn Chi cũng thấy hơi ngượng ngùng, đành đặt Triệu Diên Diên xuống, gãi đầu cười gượng nói.
"Muội chỉ là thấy hơi ngột ngạt nên muốn hít thở chút không khí thôi."
Lúc này, nhìn vẻ mặt lúng túng của Nhan Tấn Chi, Triệu Diên Diên lại thấy hắn có chút đáng yêu.
"Sao Nhan đại ca lại tới đây?" Triệu Diên Diên cảm thấy không khí có chút gượng gạo, vội vàng chuyển chủ đề.
"Không có gì, đúng rồi, cái này cho nàng. Còn nữa, chuyện nhị ca của nàng đừng lo lắng, ta sẽ tìm được thuốc giải." Nhan Tấn Chi hơi sững người, lúc này mới nhớ ra mình tới tìm Triệu Diên Diên là có việc.
Nhan Tấn Chi đưa bộ y phục màu đỏ trong tay cho Triệu Diên Diên. Đây là thứ hắn tình cờ nhìn thấy khi đi ngang qua hôm nay. Lúc ấy chỉ cảm thấy nếu Triệu Diên Diên mặc bộ đồ này chắc chắn sẽ rất đẹp, nên cứ thế mà mua về.
"Cảm ơn huynh, Nhan đại ca, muội tin huynh." Triệu Diên Diên nhận lấy y phục từ tay Nhan Tấn Chi, ngước mắt lên. Khoảnh khắc này, Nhan Tấn Chi dường như nhìn thấy cả những vì sao trong đôi mắt nàng.
"Cái đó, nếu Diên Diên thấy ngột ngạt, ta đưa nàng đến một nơi nhé."
"Đi đâu ạ?" Triệu Diên Diên có chút bất ngờ, luôn cảm thấy hôm nay Nhan Tấn Chi rất lạ, khiến nàng không đoán ra được.
"Đi rồi nàng sẽ biết. Diên Diên hãy mặc thêm y phục dày vào, trời hơi lạnh đấy." Nói xong, Nhan Tấn Chi cũng không đợi Triệu Diên Diên trả lời, xoay người rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa phòng nàng lại.
Triệu Diên Diên nhìn bộ y phục rực rỡ như ngọn lửa trong tay, trong lòng dấy lên một cảm giác khác lạ. Kể từ khi vết sẹo trên trán biến mất, không ít thiếu niên cứ chạy tới nhà Triệu Diên Diên.
Nhớ tới đám trẻ con chưa lớn hết ở thành Nam Dương, Triệu Diên Diên khẽ nhíu mày. Tuy tâm trí nàng đã là một phụ nữ trưởng thành, nhưng trong thân xác nhỏ bé này, nàng mới mười bốn tuổi thôi.
Dạo gần đây, Triệu Diên Diên càng trổ mã xinh đẹp, thực ra dung mạo của nàng cũng coi như là khuynh quốc khuynh thành. Chỉ là những năm trước vết bớt trên trán quá rõ ràng, nên người dân thành Nam Dương đều bỏ qua dung mạo thực sự của nàng.
Nhan Tấn Chi đứng ngoài cửa, nhìn bàn tay trái của mình, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
Một lát sau, cửa phòng được mở ra. Triệu Diên Diên đã thay một bộ nam trang, mái tóc đen dài được búi lên, dung mạo dù có che giấu cũng khó giấu được vẻ yêu kiều, nhưng vì Triệu Diên Diên còn nhỏ nên chưa quá rõ nét.
Triệu Diên Diên không mặc bộ y phục Nhan Tấn Chi tặng, khiến hắn có chút thất vọng, mím môi. Triệu Diên Diên lại không quá để ý, nàng nghĩ ở kinh thành vẫn là không nên quá nổi bật, vì vậy mới không mặc bộ đồ đó.
"Nhan đại ca, chúng ta đi thôi." Triệu Diên Diên ngập ngừng nói.
Nhan Tấn Chi cũng không nói gì thêm, chỉ gật đầu, hai người liền rời khỏi tửu điếm.
Một chiếc xe ngựa đang đỗ trước cửa tửu điếm, phu xe thấy hai người đi ra liền rất nhanh nhẹn hạ ghế xuống để Triệu Diên Diên bước lên.
Sau khi hai người lên xe, phu xe cất ghế đi, rồi đánh xe rời khỏi tửu điếm.
Trong một con hẻm nhỏ không xa tửu điếm cũng đỗ một chiếc xe ngựa. Sau khi thấy xe ngựa của Nhan Tấn Chi và Triệu Diên Diên rời đi, chiếc xe trong hẻm mới chậm rãi đi theo sau.
Hai chiếc xe ngựa đi trước đi sau, khoảng cách không xa không gần, khiến phu xe kia không hề phát hiện ra.
Trong xe ngựa, Triệu Diên Diên lấy cuốn y thư mang theo bên người ra đọc. Nhan Tấn Chi nhìn Triệu Diên Diên chăm chú, bất giác có chút ngẩn ngơ.
"Diên Diên tại sao lại muốn học y?" Nhan Tấn Chi cũng không biết tại sao mình lại hỏi câu này.
"Không có gì, chỉ là thích thôi." Triệu Diên Diên không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp. Nàng không muốn giải thích quá nhiều, cũng không muốn nói mấy đạo lý lớn lao như cứu nhân độ thế.
Sau khi Triệu Diên Diên nói xong, Nhan Tấn Chi không tiếp lời nữa, mà tựa vào một bên xe ngựa nhắm mắt dưỡng thần.
Một lát sau, xe ngựa chạy đến một tòa gác. Sau khi xe dừng, Nhan Tấn Chi bước xuống trước, sau đó Triệu Diên Diên thò đầu ra khỏi xe. Nhan Tấn Chi đưa tay về phía Triệu Diên Diên, nàng ngập ngừng một chút rồi mới đặt tay lên tay hắn.
Sau khi hai người xuống xe, phu xe đánh xe đỗ ở cách đó không xa. Một chiếc xe ngựa khác ở gần đó cũng dừng lại. Cố Diệp Nam vén rèm, nhìn hai bóng người phía xa, trên mặt không chút biểu cảm.
Chỉ nhìn thoáng qua rồi hắn thả rèm xuống.
"Các chủ, chúng ta có lên không?" Người mặc y phục đen ngồi ở vị trí phu xe, điều khiển dây cương hỏi.
"Hừ, không đi." Giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau người mặc y phục đen. Người này chỉ nghe giọng nói của Cố Diệp Nam thôi đã thấy cả người lạnh buốt, như thể rơi xuống hầm băng, vội rụt cổ lại.