Ba bữa cơm một ngày có thịt có rau, ngược lại đã nuôi Triệu Diên Diên mập mạp lên không ít. Thế nhưng, cứ mãi ở lì một chỗ như vậy cũng thật sự nhàm chán, cho nên Triệu Diên Diên đã dùng đủ mọi cách năn nỉ, khiến Tống Dương Thần mang cho mình một cuốn y thư.
Cũng không biết cuốn sách này rốt cuộc từ đâu mà có, chỉ thấy bìa sách đã rách nát tả tơi, mép sách cũng hơi ngả vàng. Trông như thể đã trải qua sự gột rửa của năm tháng, chỉ cần sơ ý một chút là sẽ làm rách giấy.
Tuy nhiên, cuốn sách này trông vẫn được bảo quản rất tốt. Nghĩ lại chắc chủ nhân của nó cũng coi cuốn sách này như trân bảo.
Nội dung trong sách quả là mới lạ. Dẫu Triệu Diên Diên đã đọc qua không biết bao nhiêu y thư, nhưng nội dung trong cuốn này vẫn là lần đầu nghe thấy, lần đầu nhìn thấy. Điều này cũng khiến Triệu Diên Diên có được chút niềm vui duy nhất trong những ngày tháng tẻ nhạt này.
Đang lúc Triệu Diên Diên lật xem y thư trong tay, Tống Dương Thần không biết đã xuất hiện bên cạnh nàng từ lúc nào.
"Tỷ tỷ lại đang đọc sách sao." Những ngày này ở chung với Triệu Diên Diên, Tống Dương Thần cũng phát hiện ra Triệu Diên Diên thực chất là ngoài nóng trong lạnh, tuy trông có vẻ hung dữ nhưng thực ra lại rất tốt với cậu, luôn chia cơm canh của mình cho cậu.
Tống Dương Thần vừa nói vừa lấy từ trong ngực ra hai quả đưa cho Triệu Diên Diên, Triệu Diên Diên cũng thuận tự nhiên nhận lấy, lại chia một quả cho cậu.
Tống Dương Thần mỉm cười nhạt nhận lấy quả trong tay Triệu Diên Diên. Mấy ngày nay thấy Triệu Diên Diên nhàn rỗi quá mức nhàm chán, Tống Dương Thần đã lén đưa nàng rời khỏi phòng củi.
Cậu vốn tưởng Triệu Diên Diên sẽ lén bỏ trốn, nhưng điều khiến Tống Dương Thần không ngờ tới là cuối cùng Triệu Diên Diên không những ngoan ngoãn quay về phòng củi với cậu, mà còn quấn lấy cậu đòi mang cho nàng một cuốn y thư.
Thế nhưng cậu chỉ là một hạ nhân chuyên đốt lửa chẻ củi ở hậu viện. Tiền bạc trên người hoặc là bị đám thị vệ ở tiền viện lục soát lấy đi, hoặc là bị khấu trừ không còn một xu.
Cậu nào ngờ cuốn y thư này lại tiêu tốn hết sạch số tiền tiết kiệm của mình? Mặc dù những ngày sau đó phải sống vô cùng chật vật, nhưng nhìn nụ cười mãn nguyện của Triệu Diên Diên, trên mặt Tống Dương Thần cũng bất giác lộ ra vài phần tươi cười.
"Tống Dương Thần, cuốn y thư này ngươi lấy từ đâu ra vậy? Nội dung trên sách này ta chưa từng thấy qua, quả là mới lạ vô cùng." Triệu Diên Diên vừa gặm quả trong tay, vừa không quên hỏi về nguồn gốc của cuốn sách.
"Cái này, đây là, đây là di vật của ông nội ta. Ông nội ta vốn thích đọc sách, đây, đây là ta tình cờ phát hiện được trong di vật của ông. Tỷ tỷ sẽ không chê chứ?" Vừa nói, Tống Dương Thần vừa có chút không tự nhiên cúi đầu xuống.
"Ra là vậy, tất nhiên ta sẽ không chê rồi. Đã là di vật của ông nội ngươi, vậy thì ta đương nhiên sẽ bảo quản thật tốt. Đợi ta đọc xong cuốn y thư này, ta sẽ trả lại cho ngươi." Triệu Diên Diên không hề chú ý đến vẻ mặt không tự nhiên của Tống Dương Thần.
"Không, không cần đâu, đã tặng cho tỷ tỷ rồi thì tỷ tỷ cứ giữ lấy là được." Nghe thấy câu trả lời của Triệu Diên Diên, Tống Dương Thần lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu vốn nghe danh Y Thánh ở kinh thành có một cuốn y thư quý giá. Hôm đó cậu đã mang toàn bộ gia sản của mình đi để mong đổi lấy cuốn y thư này từ chỗ Y Thánh.
Nào ngờ cậu còn chưa được gặp mặt Y Thánh, chỉ có một tiểu dược đồng thấy Tống Dương Thần quá đáng thương nên bảo cậu mau rời đi. Tống Dương Thần cứ thế quỳ trước y quán của Y Thánh, cậu cũng không biết mình đã quỳ bao lâu.
Sau đó Y Thánh cũng cảm động trước tấm lòng thành của cậu nên đã đưa cuốn y thư cho cậu. Ít nhất thì cậu đã nghĩ như vậy, khi cầm cuốn y thư trong tay, cậu cẩn thận đặt vào trong ngực, sợ cuốn sách này bị hư hại dù chỉ một chút.
Gió thu lạnh lẽo theo vạt áo chui vào cơ thể Tống Dương Thần. Thế nhưng lúc này trên mặt Tống Dương Thần lại treo nụ cười. Cuốn y thư ấy đang nằm ngay vị trí trái tim của Tống Dương Thần, tỏa ra từng đợt ấm áp ngay tại đó.
Cậu cũng không biết tại sao mình phải làm như vậy, nhưng cậu chỉ muốn làm điều gì đó để Triệu Diên Diên vui vẻ. Kể từ khi biết nhận thức, người tốt với cậu chỉ có duy nhất tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ cũng đã đi rồi.
Cậu vốn tưởng rằng cuộc đời mình sẽ mãi là kẻ bị người đời phỉ nhổ, không ai yêu thương, trái tim kia cũng dần bị đóng băng nơi đáy lòng sâu thẳm.
Thế nhưng sau khi gặp Triệu Diên Diên, chỉ vài ngày chung sống, cậu cảm thấy trái tim mình như sắp phá tan lớp sương mù kia để tỏa sáng và sưởi ấm trở lại.
Tống Dương Thần đứng dậy, cũng không biết là do ngồi xổm quá lâu hay sao mà cơ thể lại có chút chao đảo.
"Nếu tỷ tỷ thích đọc y thư như vậy, thì hôm khác ta sẽ tìm thêm vài cuốn nữa." Tống Dương Thần nhìn Triệu Diên Diên với nụ cười nhạt trên môi.
"Không cần đâu. Sách không cần nhiều, ta thấy nội dung trong cuốn này đã vô cùng phong phú rồi. Nghĩ lại thì học xong cuốn này ta cũng sẽ thu hoạch được không ít. Hơn nữa ta cũng không ở đây được bao lâu."
Nghe thấy lời của Triệu Diên Diên, trên mặt Tống Dương Thần tràn đầy vẻ thất vọng. Chỉ khẽ "ồ" một tiếng rồi không nói gì thêm.
"À đúng rồi, vết thương trên chân ta cũng gần khỏi hẳn rồi, lọ thuốc này ngươi mang về đi, sau này nếu có bị thương thì cũng có thể dùng tới." Triệu Diên Diên khép y thư lại, đặt lọ ngọc trong ngực trước mặt Tống Dương Thần.
"Lọ thuốc này quá quý giá, tỷ tỷ cứ giữ lấy đi! Da dày thịt béo như ta thì không dùng đến loại thuốc quý thế này đâu, nếu để ở chỗ ta ngược lại lại thành lãng phí." Tống Dương Thần cụp mắt nói.
Mặc dù lúc bị bắt đến đây, chiếc túi nhỏ trên người Triệu Diên Diên không mang theo, nhưng là một y giả, sao có thể không mang theo thuốc bên người chứ?
Tuy nhiên lọ thuốc này quả thực vô cùng đắt đỏ. Triệu Diên Diên sở dĩ cẩn thận đặt nó trong ngực chính là vì sự quý giá và khó khăn lắm mới có được của nó.
Trong lọ thuốc này có đủ tám vị dược liệu quý hiếm. Là số tiền nàng chắt chiu suốt mấy tháng trời mới có được. Chính vì sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở kinh thành nên mới chuẩn bị sẵn lọ thuốc này đặt trong ngực, không ngờ lần này lại bị bắt cóc đến đây.
Nhìn vết thương trên người Tống Dương Thần, Triệu Diên Diên đành phải đưa lọ thuốc này cho cậu.
Tống Dương Thần từ chối vài lần, Triệu Diên Diên thấy vậy đành không đáp lại, xoay người tập trung tinh thần đọc cuốn y thư trong tay, không thèm để ý đến Tống Dương Thần nữa.
Tống Dương Thần nhìn lọ thuốc trong tay, lúc này đột nhiên cảm thấy mọi việc mình làm đều xứng đáng. Có một khoảnh khắc, cậu thậm chí muốn mãi mãi ở bên cạnh Triệu Diên Diên.
Thế nhưng cậu biết, với thân phận như mình, tuyệt đối không dám có những suy nghĩ đó. Tống Dương Thần đành lắc đầu, muốn gạt bỏ hết những suy nghĩ vẩn vơ này ra khỏi đầu.
Liên tiếp mấy ngày trôi qua, Triệu Diên Diên đều bị nhốt trong phòng củi. Ngay khi Triệu Diên Diên cảm thấy mình sắp mọc rêu đến nơi, cửa phòng củi bỗng nhiên bị đẩy mạnh ra. Nhan Tấn Chi vội vàng bước vào, nhìn thấy Triệu Diên Diên đang vẻ mặt nhàn nhã mới thở phào nhẹ nhõm.
Còn Tống Dương Thần thì run rẩy đứng sau lưng Nhan Tấn Chi, phía sau Tống Dương Thần còn đứng một người mặc đồ đen, đang dùng trường kiếm kề vào cổ cậu.