Thế là Cố Diệp Nam cắt quả cà chua đã bổ ra thành từng miếng nhỏ, đưa tay cho Uyên Uyên một miếng. Triệu Uyên Uyên ngơ ngác nhìn anh trai mình, thấy mắt anh sáng lên nhìn chằm chằm vào mình, cũng không hỏi nhiều mà ngoan ngoãn há miệng ăn.
Cố Diệp Nam vội hỏi nàng: "Uyên Uyên, ngon không?" Triệu Uyên Uyên trợn to mắt, vừa gật đầu vừa nói.
"Ngon, có vị chua chua, còn có ngọt ngọt nữa." Cố Diệp Nam xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính của nàng, cười nói.
"Đồ ngốc, A Tường ca của em nói có độc mà em cũng dám ăn à?" Triệu Uyên Uyên nắm tay anh trai lắc đầu.
"Anh cho em, không có độc, Uyên Uyên thích ăn." Cố Diệp Nam lau vệt nước màu đỏ dính bên mép nàng, đứa bé da trắng mịn màng thanh tú, hàm răng sữa nhỏ, môi hồng mọng, chiếc lưỡi nhỏ thè ra nhanh chóng liếm khóe miệng.
Cố Diệp Nam bỗng nhiên cảm thấy máu huyết trong người dồn hết lên, tay không nghe theo đầu óc sai khiến, bàn tay lớn nắm lấy gáy trắng nõn của nàng kéo vào lòng, cúi xuống hôn lên đôi môi hồng nhuận của nàng.
Triệu Uyên Uyên ngẩn người nhưng không đẩy Cố Diệp Nam ra, ngoan ngoãn dựa vào lòng Cố Diệp Nam để mặc hắn muốn làm gì thì làm, cho đến khi Cố Diệp Nam bình tĩnh lại.
Triệu Uyên Uyên có chút ngượng ngùng chui vào lòng Cố Diệp Nam, lấy tay che mặt lại.
Cố Diệp Nam bị nàng chọc cười: "Đồ ngốc Uyên Uyên này, bị anh hôn xong rồi mới nghĩ đến chuyện thẹn thùng à?"
Triệu Uyên Uyên thẹn quá không nói lời nào, vùi trong lòng hắn gật đầu, Cố Diệp Nam vỗ nhẹ lưng gầy của nàng.
Nhìn thấy người con gái nhỏ trong lòng từ tai đến cổ đều ửng hồng, hắn vội vàng xoa mặt mình một cái rồi nói với nàng: "Uyên Uyên ngoan ngoãn ở đây chơi, anh đi giặt quần áo cho sạch đã."
Nói xong liền vội vàng chạy ra sân giặt quần áo.
Triệu Uyên Uyên không nghĩ nhiều, vẫn còn đắm chìm trong nụ hôn vừa rồi, ngơ ngác gật đầu.
Cố Diệp Nam ở ngoài sân giặt quần áo một cách lơ đãng, thầm nghĩ không biết mình vừa rồi làm sao vậy, sao lại ma xui quỷ khiến mà làm thế với Triệu Uyên Uyên như vậy.
Hắn thậm chí còn muốn mãi mãi ở bên Triệu Uyên Uyên của hắn như thế này, yêu thương và chăm sóc nàng suốt cuộc đời.
Cố Diệp Nam nóng lòng muốn trở nên lợi hại hơn, chỉ có trở thành Càn Nguyên mới có thể bảo vệ tốt hơn cho Triệu Uyên Uyên của hắn.
Trời ơi, Cố Diệp Nam, ngươi đang nghĩ cái gì vậy, thế là một người vốn trầm ổn tự chủ như hắn "bịch" một tiếng ném quần áo vào chậu, hất một gáo nước lạnh lên mặt, cố gắng làm mình bình tĩnh lại.
Cố Diệp Nam áy náy nhìn Triệu Uyên Uyên đang chạy ra cửa bận rộn, phát hiện nàng không nhìn thấy mình, lại vội vàng nhặt quần áo lên giặt tiếp.
Mặt trời lặn xuống núi, Cố Diệp Nam mới làm xong việc nhà. Trình gia gia đi khám bệnh đau đầu cho bà cụ làng bên cũng về rồi.
Triệu Uyên Uyên theo giúp quét dọn vệ sinh, hai tay lấm lem hết cả.
Thấy gia gia về liền vội vàng chạy lên đón lấy hòm thuốc của ông.
Cố Diệp Nam đoán mọi người đều đói bụng, bèn gọi ông mau rửa tay ăn cơm.
Đúng lúc hôm nay trong nhà còn hai quả trứng gà, Cố Diệp Nam bèn đem mấy quả "đào sói" mà A Tường đưa tới cắt thành hạt lựu, bỏ một ít đường vào ngâm cho ra nước, đập trứng vào bát đánh tan. Cho dầu vào nồi, đợi dầu nóng lên thì cho trứng vào xào chín, xúc ra bát để riêng.
Lại cho thêm dầu, đun nóng rồi cho cà chua đã ngâm vào xào cho ra nhiều nước hơn, cho trứng vào, một ít muối, thái vài cọng hành lá rắc lên, một bát cà chua xào trứng chua ngọt khai vị đã hoàn thành.
Triệu Uyên Uyên ngửi thấy mùi thơm vội vàng chạy tới, lấy từ trong tủ ra ba cái bát, xới cơm đặt lên bàn, trước tiên đưa đũa cho gia gia, sau đó đến Cố Diệp Nam, cuối cùng mới là mình.
Trình gia gia cười khen hôm nay nó đặc biệt ngoan, lại nhìn món ăn trên bàn, trứng gà vàng óng được cà chua đỏ tươi bao bọc.
Rắc thêm vài cọng hành lá xanh nhìn đã thấy thèm ăn nhưng ông không nhận ra thứ màu đỏ kia là gì, bèn hỏi: "Diệp Nam, hôm nay con lại làm trò mới gì nữa vậy?" Cố Diệp Nam cười thần bí đáp: "Gia gia, tạm thời con chưa nói đâu, người hãy nếm thử xem mùi vị thế nào rồi con sẽ nói sau."
Lão gia tử thấy hắn thần thần bí bí cũng lười hỏi thêm, dù sao Diệp Nam nhà hắn vốn lắm trò, thích làm mấy thứ ăn mới lạ.
Thế là ông gắp một miếng nếm thử. Trứng xào mềm mại, hoàn toàn không có mùi tanh của trứng. Thứ màu đỏ kia không biết là rau gì, ăn vào chua chua ngọt ngọt.
Trên đầu lưỡi bùng nổ một hương vị tươi mát thanh khiết của trái cây, hòa quyện với mùi thơm của trứng gà tạo thành một mỹ vị mà ông chưa từng nếm thử bao giờ. Dù lúc trẻ ông cũng là một công tử nhà giàu từng trải, cũng chưa từng nếm qua hương vị như vậy.
Cố Diệp Nam vội hỏi: "Gia gia, thế nào ạ? Có ngon không?"
Trình gia gia sướng đến nỗi râu đều muốn bay lên, vội vàng gắp thêm một miếng bỏ vào miệng, xong mới rảnh trả lời: "Đây là trứng xào với cái gì thế này, ngon quá!"
Triệu Uyên Uyên vội ngẩng đầu lên giành trả lời: "Là A Tường ca ca tặng Uyên Uyên quả sói đào ạ!"
Lão gia tử nghe vậy, cây đũa đang gắp giữa không trung khựng lại. Ông vội vàng nhanh chóng đoạt lấy bát cơm đựng cà chua xào trứng của Triệu Uyên Uyên nói.
"Đào sói có độc! Uyên Uyên mau nhổ ra, Diệp Nam này, đồ ngốc, thứ này không ăn được đâu!"
Cố Diệp Nam chỉ thấy ông "vèo" một cái lao đến bên cạnh Triệu Uyên Uyên, ôm lấy nàng định móc họng cho nàng nôn ra. Cố Diệp Nam vội ngăn ông lại nói: "Gia gia, người đừng vội, đào sói không có độc đâu, thật đấy ạ! Hồi nhỏ con đã từng ăn rồi!"
Triệu Uyên Uyên cũng vội nói: "Vâng! Uyên Uyên cũng ăn rồi, trưa nay chúng con còn ăn hai quả nữa cơ ạ!"
Lão gia tử nghe xong, thôi rồi, hai đứa con ngốc này trưa nay đã ăn rồi, lại còn ăn tới hai quả.
Ông vội vàng trong đầu phân tích nhanh, thời gian trúng độc lâu lại nhiều độc, kết luận cuối cùng chính là, đại la thần tiên cũng không cứu nổi hai đứa cháu bảo bối của ông nữa!
Cố Diệp Nam thấy trên mặt ông dần lộ vẻ đau buồn, liền biết lão gia tử lần này chắc bị dọa không nhẹ, vội nói với ông.
"Gia gia, lần đầu tiên con ăn đào sói là lúc bảy tuổi lên núi chơi. Con đói bụng bèn hái một quả đỏ ăn. Lúc đó con có biết thứ đó là đào sói đâu. Người xem bây giờ con vẫn không sao mà!"
Lão gia tử lập tức ôm chặt Triệu Uyên Uyên, nói với Cố Diệp Nam.
"Hai đứa bay nói chuyện có thể nói một lần cho xong không!" Lại vội vàng hỏi Triệu Uyên Uyên đã ăn đào sói: "Uyên Uyên, có chỗ nào khó chịu không?"
Triệu Uyên Uyên bị gia gia làm một hồi khiến cho mớ hỗn độn, ngây ngô mở miệng nói: "Không có ạ, Uyên Uyên không đau, Uyên Uyên chỉ hơi đói thôi." Nói rồi nuốt nước bọt nhìn bát cơm của mình.
Trình gia gia lúc này mới đặt nàng xuống ghế bên cạnh cho nàng ngồi, Cố Diệp Nam đành nói.
"Gia gia, nó thật sự không có độc. Người có thấy ai ăn đào sói trúng độc bao giờ chưa?" Lão gia tử lắc đầu nói: "Đó là chưa tận mắt nhìn thấy." Cố Diệp Nam lại nói.
"Người dạy chúng con mắt thấy mới là thật. Đào sói có độc đều là lời đồn chứ không có thực tế. Người ta thấy nấm màu sắc sặc sỡ có độc, nên lại đem cái lý đó áp lên người đào sói, thấy nó đỏ như vậy, màu sắc tươi đẹp nên cũng phán định đào sói có độc. Đây thật là một sự hiểu lầm lớn lao."
Lão gia tử nghe vậy, dường như quả thật là như vậy. Ông nhớ lại ở trong nhà, từ xưa đã truyền rằng đào sói là vật độc, là vì màu sắc và ngoại hình của nó đẹp đẽ.