Cố Diệp Nam khẽ dùng sức ở năm ngón tay, ánh mắt kiên định không chút nhượng bộ chạm vào tầm nhìn của đối phương.
"..."
"Phu nhân, sao nàng lại ở đây?"
"Sao ngươi có thể ở đây?!"
Người đang ngồi xổm trước mặt Cố Diệp Nam khẽ cử động lớp khăn đen che mặt, có lẽ do biểu cảm bên dưới thay đổi, đôi mắt lộ ra ngoài cũng hơi cong lên như vầng trăng khuyết, cười rất vui vẻ.
Sau khi Cố Diệp Nam hoàn hồn, lập tức ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ: "Đây là của ta, còn nhiều thứ đáng giá lắm, ngươi đi trộm thứ khác đi."
"Ta không phải đến để trộm đồ."
"..."
"Ta đến để lấy lại thứ vốn thuộc về nàng ấy. Nhưng bây giờ không phải lúc để nói chuyện này, tốt hơn hết nàng nên đi theo ta, trở về rồi tự nhiên nàng sẽ hiểu." Khi Triệu Uyên Uyên thốt ra câu đầu tiên, Cố Diệp Nam đã nhận ra giọng nói của y, Triệu Uyên Uyên cũng không tháo khăn đen xuống, biết rằng Cố Diệp Nam đã nhận ra mình.
Cố Diệp Nam không nhịn được mà châm chọc: "Đi theo ngươi sao, Triệu Uyên Uyên, chỉ sợ cái đầu trên cổ ta không giữ được mất?"
"Cái gì? Đầu của phu nhân giáo chủ Ma giáo ta, ai dám đụng vào một sợi tóc thử xem?" Triệu Uyên Uyên ngạc nhiên nói, cười hì hì nắm tay gõ nhẹ lên trán Cố Diệp Nam, "Đi theo ta rời khỏi đây, có sợ không?"
"Ai là phu nhân của ngươi, bớt chiếm tiện nghi miệng lưỡi đi. Sợ ư? Nếu ta sợ thì đã chẳng quay lại đây rồi."
Cố Diệp Nam gạt tay Triệu Uyên Uyên ra, ôm lấy hộp gỗ: "Đi thôi! Ta còn phải đi cứu người."
Triệu Uyên Uyên lấy trong ngực ra một chùm chìa khóa, quơ quơ trước mắt Cố Diệp Nam rồi nói: "Người đã ở Túy Hương Lâu đợi nàng rồi."
"Chìa khóa nhà củi?"
"Thông minh."
Cố Diệp Nam hơi nghi hoặc dùng khuỷu tay đang ôm hộp gỗ huých vào vai Triệu Uyên Uyên, khi người kia dừng bước quay sang nhìn mình, y mới nói: "Ngươi đây là... không định quay về sao?"
Triệu Uyên Uyên hiểu rõ y đang ám chỉ điều gì.
Nhưng y chỉ nhìn y một cái đầy ẩn ý, rồi thu hồi ánh mắt.
"Không cần, bọn họ tự biết cách ứng phó."
"Ồ."
Cố Diệp Nam lúc nãy nóng lòng nên hai tay ôm chặt đồ vật trong lòng, đến khi hai người đi gần tới bức tường hộ viện, y mới nhận ra tư thế này bất tiện cho việc hành động, hơn nữa tư thế này thật sự có chút... quá hấp tấp.
Y đang định đổi sang tư thế ôm hộp tiêu sái hơn thì người bên cạnh bỗng vươn tay nắm lấy đai lưng của y, cánh tay ấm nóng áp sát vào thắt lưng Cố Diệp Nam, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: "Ôm chặt vào."
Cố Diệp Nam thầm gật đầu, sau đó ôm chặt lấy chiếc hộp.
Khi hai người lẻn ra khỏi phủ họ Cố, không ai phát hiện ra hành tung của họ. Hai người lại vòng qua mấy con hẻm nhỏ, quay về khách điếm nơi Cố Diệp Nam tạm trú để thay bộ đồ dạ hành. Bộ váy áo y mặc hai ngày nay đang treo bên giường, nước bắn tung tóe dưới đất vẫn chưa khô, khiến cả căn phòng mang vẻ diễm lệ như vừa có mỹ nhân tắm gội.
Triệu Uyên Uyên dùng ngón tay khều những sợi tóc của Cố Diệp Nam: "Hèn gì, tóc nửa khô nửa ướt, ta còn tưởng nàng bị ngã xuống nước nên ngại không dám nói chứ."
"Chỉ có tóc ướt thôi, chẳng lẽ ta cắm đầu xuống nước sao?"
Khi hai người đứng gần nhau, trên người Cố Diệp Nam tỏa ra hơi nước tươi mát. Triệu Uyên Uyên lúc đó không nghĩ nhiều, nhìn biểu cảm của y dưới ánh nến lờ mờ, tim bỗng đập thình thịch, rồi lần đầu tiên trong đời y chủ động dời ánh mắt đi trước.
"..."
"Thay đồ đi."
Cố Diệp Nam gật đầu, y định thay bộ nam trang đã chuẩn bị sẵn thì Triệu Uyên Uyên đã vươn tay lấy mất. Y đang định nổi cáu thì mới nhớ ra Triệu Uyên Uyên cũng đang mặc đồ dạ hành, giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, mặc như vậy ra ngoài cũng không tiện.
Thêm vào đó, nơi sắp tới đây đêm nào cũng ca hát nhảy múa, đèn đuốc sáng trưng, y quả thực cần cải trang một chút, đành nhẫn nhịn, quay sang thay bộ váy áo treo bên giường, rồi đi lấy mũ trùm che mặt.
"Cộc cộc..."
Tiếng gõ cửa vang lên.
Cố Diệp Nam vội quay lưng về phía cửa để kéo áo.
Triệu Uyên Uyên vừa khoác áo ngoài vừa mở cửa. Tiểu nhị đứng bên ngoài thấy y ăn mặc có chút xộc xệch, vô tình nhìn thấy Cố Diệp Nam đang vội vàng mặc áo đội mũ dưới vũng nước trên sàn, cổ họng tiểu nhị không tự chủ được mà nuốt khan, không biết là đang tưởng tượng ra quá trình thế nào.
"Có việc gì không?"
Tiểu nhị giật mình hoàn hồn, vội nói: "À, à, vừa rồi có người nói thấy hai người mặc đồ đen lẻn vào sân khách điếm chúng ta, tiểu nhân đến nhắc khách quan cẩn thận tài sản, Triệu tiểu thư, dạo này trong thành không yên ổn lắm..."
"Ừm, chúng ta biết rồi." Triệu Uyên Uyên gật đầu, "Không thấy người mặc đồ đen nào vào cả, dù có đến, cũng phải lột một lớp da mới mong rời đi được."
"Vâng, vậy tiểu nhân xin lui trước, có việc gì khách quan cứ phân phó."
"Chúng ta phải ra ngoài một chuyến, chỗ nước trong phòng này phiền ngươi dọn dẹp giúp, những thứ khác không cần động vào." Triệu Uyên Uyên nói xong, nhét cho tiểu nhị một ít bạc vụn, rồi nở nụ cười rạng rỡ quay sang vẫy tay với Cố Diệp Nam, "Chúng ta đi thôi."
Cố Diệp Nam vừa vặn đội mũ trùm, đi đến bên cạnh Triệu Uyên Uyên, không nói một lời cùng y rời khỏi phòng.
Lần này quay lại Túy Hương Lâu, Triệu Uyên Uyên không đi cửa chính.
Y dẫn Cố Diệp Nam đi vào từ cửa hông. Người canh giữ ngoài cửa hông có vẻ mặt khá lạnh lùng, hoàn toàn không giống tư thế đón khách, chỉ đến khi thấy Triệu Uyên Uyên mới thả lỏng ra, hạ thấp giọng nói: "Giáo chủ, ngài đã về, Lâm hộ pháp cô ấy..."
"Cô ấy tỉnh chưa?"
"Vâng, ngài vào xem thử đi, sau khi tỉnh lại cô ấy vẫn hơi mê man nhưng cứ gọi tên ngài."
Tim Cố Diệp Nam đập mạnh.
"Vị này là?"
Triệu Uyên Uyên lần này không đùa giỡn nữa, mà khẽ nói: "Cố nhân của hộ pháp. Vào trước đã, nếu quản sự bọn họ quay lại... giúp ta chặn họ lại."
Nói đoạn, liền kéo Cố Diệp Nam vào trong sân.
"Giáo chủ! Ngài lại định trốn đi!" Hộ vệ đứng ở cửa gào lên.
"Ngươi có ý gì? Sao ta không biết mình còn..."
Cố Diệp Nam bỗng nhiên không nói nữa.
"Mấy ngày trước, Lâm Trừng tỉnh lại một lần, cô ấy nói với ta tên thật của cô ấy không phải Lâm Trừng, mà là hai chữ tách ra từ tên Lâm Trừng - Diệp Tranh. Mười mấy năm qua, cô ấy không nhớ nổi thân thế của mình, cũng không nhớ mình họ gì, có người thân nào."
"..."
Hai tay Cố Diệp Nam khẽ run rẩy.
Diệp Tranh nói cô ấy cứ ngỡ cả đời này chỉ có ông bà đã cứu mạng mình, còn Triệu Uyên Uyên gặp được sau khi rời khỏi rừng núi chính là người thân thiết nhất của cô. Lúc đó bệnh cũ của Cố Diệp Tranh tái phát, nói năng đứt quãng, thậm chí chẳng có logic gì, trong mắt cô trào ra nước mắt, khóe miệng cũng có máu chảy xuống.
Ngày đó sau khi nhận được thư từ chim bồ câu của Triệu Uyên Uyên, đội ngũ Ma giáo đang chuẩn bị bắt Triệu Uyên Uyên về chỉ có Diệp Tranh là ở gần đó. Sau khi cô truyền đạt mệnh lệnh của Triệu Uyên Uyên đi, cô đã dẫn người giết sạch đám sát thủ trong rừng, vô tình nhìn thấy một tấm lệnh bài quen thuộc.
Ký ức trống rỗng bị lưỡi dao sắc bén rạch mở.
Thứ lộ ra là ký ức đẫm máu. Khi đó cô còn quá nhỏ, chứng kiến quá nhiều người bảo vệ cô chạy trốn phải bỏ mạng, ngay cả bản thân cô cũng rơi xuống từ vách núi, rơi vào dòng sông băng giá, bị cuốn trôi, phiêu bạt, trải qua một trận ốm nặng thập tử nhất sinh mới quên hết tất cả mọi chuyện.