Cô chỉ thân cận với anh duy nhất một lần vào vài năm trước. Đó cũng là một đêm mưa sấm chớp như thế này, khi cô say khướt đến mức chẳng còn biết trời trăng gì. Cô đè anh xuống, mặc sức làm càn. Anh vừa sợ hãi lại vừa vui mừng, nhưng ngay giây phút thăng hoa nhất, anh lại nghe cô gọi tên người khác, hết lần này đến lần khác, gọi đến mức anh khóc ướt đẫm cả mái tóc mai.
Tiểu Tuyết chính là kết quả của đêm đó. Vì là con của anh nên cô không mấy yêu thích con bé. Mỗi lần Tiểu Tuyết muốn lại gần, cô đều lặng lẽ tránh đi, đẩy con bé cho cha mẹ mình.
Cô cũng không cho phép anh bế Tiểu Tuyết. Có lần Tiểu Tuyết ngã, anh chạy lại đỡ, cô liền lao tới gạt tay anh ra, tự mình bế con bé lên. Sau đó, cô còn rửa đi rửa lại bàn tay nhỏ bé của Tiểu Tuyết chỗ anh đã chạm vào, vừa rửa vừa nói rằng tay con bé đã dính phải thứ dơ bẩn.
"Sấm chớp rồi, em hơi sợ, anh có thể ở bên cạnh em được không?"
"Cha, mẹ."
"Cha mẹ đều ngủ rồi, hơn nữa sẽ làm ồn đến Tiểu Tuyết, anh cứ đồng ý với em đi mà." Cô lắc lắc tay anh, bàn tay ấy lạnh lẽo và thô ráp, có thể sờ thấy những vết chai dày cộm.
Chủ nhân của bàn tay gật đầu, lại rụt chân lại, chừa cho cô đủ không gian để duỗi chân, tránh việc vô ý đụng phải anh.
Vừa rồi dường như cô có quan tâm đến Tiểu Tuyết, đây là một khởi đầu tốt. Bản thân anh thế nào cũng không sao, nhưng Tiểu Tuyết rất yêu quý cô, không thể vì anh mà để Tiểu Tuyết trở thành một cô bé không được mẹ yêu thương.
Triệu Uyên Uyên cứ ngồi lì như vậy với anh cho đến nửa đêm về sáng. Tiếng sấm dần dứt, trời đổ mưa lớn, cô mới mở ô quay về.
Vốn dĩ anh muốn đưa cô về, nhưng bị cô ấn ngồi xuống: "Chỉ có chút đường này thôi, anh cứ ngủ đi. Đợi mưa tạnh, cha em còn phải dẫn anh đi cày ruộng nữa."
Lời này vừa thốt ra, còn gì mà anh không hiểu? Có phải cô sợ anh vì chuyện rửa tay cho Tiểu Tuyết mấy hôm trước mà ghi hận trong lòng, không chịu dốc sức làm việc nên mới đặc biệt đến dỗ dành anh không?
Thực ra cô không cần phải ủy khuất bản thân đến dỗ dành anh như vậy. Anh là cha của Tiểu Tuyết, tuy là một người cha vô dụng, nhưng sao có thể làm việc cho người nhà mình mà lại lười biếng, gian dối được.
Chỉ là không biết, cô về nhà lại phải rửa tay bao nhiêu lần nữa, e là phải rửa đến mức tróc cả da mới thôi.
Nhưng mà làm thế này để làm gì cơ chứ? Trực tiếp nói với anh một tiếng, bảo anh làm việc cho nghiêm túc, thay cha gánh vác nhiều hơn, như vậy chẳng phải tốt hơn sao.
Súc vật thì không sợ mệt, đây là chính miệng cô nói, sao lại mau quên đến thế.
Trời vừa hửng sáng, anh đã thức dậy từ sớm. Giấc ngủ này hiếm khi được an ổn, anh không thể phủ nhận điều đó có liên quan đến cô. Cô nói mình sợ sấm, chui vào chuồng bò ngồi cùng anh suốt nửa đêm. Thực ra, anh cũng sợ tiếng sấm, đặc biệt là những đêm mưa sấm chớp như vậy.
Trước khi bị bán vào nhà họ Diệp, anh vốn ở chung phòng với em trai. Cũng là đêm mưa như tối qua, em trai khóc lóc không ngừng, anh nói năng lắp bắp chẳng rõ lời, hoàn toàn không dỗ nổi.
Tiếng khóc của em trai làm cha thức giấc, cha nổi giận đánh mẹ, mẹ lôi anh ra khỏi chăn, ném ra ngoài cửa dưới làn mưa. Mẹ dịu dàng dỗ dành em trai suốt cả đêm, còn anh co ro dưới mái hiên, nghe tiếng mưa sấm suốt cả đêm dài.
Hơn bốn năm rồi, anh vẫn sợ tiếng sấm, có thể bị dọa đến mức cả đêm không ngủ được. Chuyện như thế này, nếu để cô biết, chắc chắn sẽ càng chán ghét anh hơn. Cô vốn dĩ đã chê anh không có khí chất đàn ông, chê anh trông ẻo lả, đến Tiểu Tuyết cũng không cho anh bế lấy một cái. Tiểu Tuyết bây giờ hơn một tuổi rồi, đã học được cách đi đứng, biết gọi "Ông", "Bà" và "Mẹ", duy chỉ không biết gọi "Cha".
Phải rồi, anh đã làm cha người ta rồi, sao còn sợ sấm chớp, đến mức đêm qua cô bị sấm dọa mà phải tìm đến anh, anh lại chẳng nghĩ ra nổi một câu an ủi. Cho dù có nghĩ ra, đợi anh lắp bắp nói xong, chắc cô đã tức giận bỏ đi từ lâu rồi.
Sau khi dùng nước múc từ giếng lên rửa mặt mũi đơn giản, anh như thường lệ đến nhà bếp nấu cháo. Vừa vào cửa, anh đã nhìn thấy người mà bình thường ngoài giờ ăn cơm ra tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở đây.
"A, anh dậy rồi à? Mau giúp tôi xem cái này làm thế nào, sao lửa mãi không cháy vậy."
Cô nhường chỗ sau bếp lò, nhưng không lập tức tránh đi thật xa mà đứng sau lưng nhìn anh xoay xở với cái bếp đất.
Phía sau bếp lò chất đầy củi khô và lá thông khô héo đã chuyển sang màu nâu đỏ, lại dựa vào tường, khiến khoảng cách giữa họ hơi gần, chỉ cách nhau chừng một tấc.
Biết cô ghét mình, không muốn làm cô khó chịu nên anh cố gắng thu tay chân lại, nép vào phía bên bếp lò. Anh do dự nhìn sắc mặt cô, rồi mới lấy cây nến cô vừa đặt trên bếp, quỳ một chân xuống châm vài lá thông đưa vào trong bếp. Đợi lá thông cháy lên, anh tiếp tục thêm vào những cành củi nhỏ, xếp chéo nhau, để lại khe hở. Quả nhiên, lửa bếp bùng lên, soi đỏ khuôn mặt tái nhợt, tiều tụy của anh.
Cúi người nhìn khuôn mặt nghiêng được ánh lửa soi đỏ của anh, đôi mắt Triệu Uyên Uyên cũng sáng rực lên. Cô không nhịn được mà thốt lên: "Giỏi thật đấy."
Anh ngẩn người, sau đó đứng dậy đến trước bếp mở nắp nồi. Cô vo gạo rất sạch, nhưng lượng nước nấu cháo lại quá ít, nên anh phải thêm vào một gáo nước.
Chắc là cô đang mỉa mai anh, nhưng điều này cũng đúng thôi. Hôm nay anh dậy quá muộn, thế mà lại để cô đói đến mức phải tự nấu cơm sáng.
"Phần tiếp theo tôi biết làm, anh cứ trông lửa đi, anh cứ yên tâm đi làm việc khác đi." Cô bê một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngồi ngay ngắn trước bếp lò, vẫy tay với anh, ra hiệu anh mau ra ngoài. Hóa ra là muốn giám sát để anh không lười biếng. Nhưng anh sẽ không làm thế, anh sẵn lòng làm những việc này. Nếu chê anh dậy muộn, cứ trực tiếp nói với anh là được, anh sẽ ngủ ít đi, tuyệt đối không bao giờ tham ngủ.
Tóm lại, hôm nay Tiểu Tuyết lần đầu tiên được ăn cháo mẹ nấu. Cô bé nhỏ ngây thơ nép vào lòng bà, nghe lời bà dạy, líu lo gọi cô là "Mẹ". Cô nghe xong cứ cười mãi, nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Tuyết.
Khung cảnh ấm áp như thế này, tất nhiên là không liên quan gì đến anh. Anh đứng ngoài nhà bếp lén nhìn một cái, thấy nụ cười của Tiểu Tuyết và vẻ dịu dàng hiếm thấy của cô, anh cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Anh là súc vật trong nhà này, phàm là còn thức, thì không được phép nhàn rỗi chơi bời.
Anh dắt bò ra, lại khoác lên mình chiếc cày gỗ. Tranh thủ lúc cha Diệp đang ăn sáng, anh phải đi chăn bò trước, cho bò ăn no thì lát nữa mới có sức cày ruộng.
"Uyên Uyên, hay là cứ để nó uống chút cháo loãng đi, lát nữa cày ruộng mà không có sức thì không được đâu."
Ông cụ Triệu cuối cùng cũng mở miệng nói một câu. Tuy ông cũng chẳng tử tế gì với người này, nhưng nếu hôm nay nó không ăn no thì sẽ làm lỡ việc đồng áng, không nói không được.
Mẹ Triệu phụ họa theo: "Phải đó Uyên Uyên, con xem nó cũng đáng thương, dù là súc vật thì cũng phải ăn no mới có sức làm việc chứ."
Triệu Uyên Uyên chính là đang đợi câu này. Cô làm bộ không tình nguyện múc nửa ống tre cháo đặc hơn, chầm chậm đi về phía cửa. Ra khỏi cổng lớn, cô mới rảo bước nhanh hơn, cuối cùng cũng đuổi kịp anh ở bên bờ sông.