Cố Diệp Nam cười nói: "Đại gia, đó là chim bồ câu đưa thư của Triệu Uyên Uyên."
Nói đi cũng phải nói lại, chim bồ câu đưa thư lúc nào cũng gầy nhom, thế mà ông cũng gọi là mập mạp được, may mà đối đúng ám hiệu, nếu không có lẽ nó đã trở thành món ngon trên bàn ăn của họ rồi.
Cố Diệp Nam chân thành cảm thấy hối lỗi vì sự im lặng của mình đối với "ám hiệu" lúc nãy.
"Giờ vẫn còn dùng chim bồ câu đưa thư cơ à." Ông lão cười nhìn Triệu Uyên Uyên trước bàn, rồi quay người bỏ đi: "Ra ăn cơm đi, ta lại hái cho cháu ít thảo dược tiêu sưng."
Cố Diệp Nam ôm mu bàn tay quay đầu lại, Triệu Uyên Uyên đã viết xong thư hồi âm, nâng con bồ câu trên bàn lên, để nó bay ra ngoài cửa sổ. Cố Diệp Nam đứng bên cửa sổ nhìn theo, bất giác hỏi: "Không nghỉ ngơi thêm lát nữa sao?"
"Ừm... không cần đâu, khả năng hồi phục của nó khá tốt."
"Huấn luyện nhiều, có chỗ tốt của nó." Cố Diệp Nam không biết là đang ngưỡng mộ điều gì.
Lúc này, Triệu Uyên Uyên kéo tay phải của Cố Diệp Nam lên, mu bàn tay trắng nõn đỏ ửng một mảng, còn hơi sưng lên. Tuy nhìn ra được hai vợ chồng ở đây đều là bậc tiền bối ẩn thế, nhưng không ngờ một gậy nhẹ nhàng vô ý gây thương tích lại có thể khiến tay Cố Diệp Nam sưng vù lên như vậy.
"Cũng không đau lắm... xì..."
Cố Diệp Nam hít một hơi lạnh, sự cứng miệng lập tức bị phá vỡ, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Anh rụt tay lại, giục Triệu Uyên Uyên mau ra ngoài cùng mình, rồi thuận miệng hỏi: "Ai truyền thư cho cậu đấy?"
"Hộ pháp truyền tới, giục ta về." Triệu Uyên Uyên đáp.
Cậu cũng thật thà quá mức đấy, Cố Diệp Nam thầm nghĩ, và cũng nói ra miệng.
Triệu Uyên Uyên nghe vậy liền nói: "Thật lòng mà nói, ở độ tuổi của cậu, người không nhận ra ta cũng không còn nhiều đâu."
"Chuyện này có gì lạ sao? Chỉ đại diện cho việc ta là một người dân lương thiện không màng thế sự, chỉ tâm niệm chuyện lương thực thôi." Cố Diệp Nam bĩu môi, rồi theo bản năng lại tuân theo nội tâm mà hỏi: "Vậy cậu có về không?"
"Đương nhiên là không về."
"Tại sao?"
Triệu Uyên Uyên nhíu mày, dường như không hài lòng với câu hỏi của anh, vươn tay gõ nhẹ lên trán Cố Diệp Nam, rồi xoay người bước ra khỏi nhà gỗ. Cố Diệp Nam sau đó mới phản ứng lại, cũng đưa tay xoa xoa trán mình rồi đuổi theo.
"Là ta nói sai rồi, cậu đừng giận ta nhé!"
Triệu Uyên Uyên đang quay lưng lại với Cố Diệp Nam khẽ nhếch môi, chậm lại bước chân. Thực ra vì bị thương nên cậu vốn không đi nhanh được, chỉ vài bước là Cố Diệp Nam đã đuổi kịp. Người sau không hề tránh hiềm nghi, dùng cả hai tay kéo lấy cánh tay cậu, cười híp mắt ghé sát lại.
"Thiếu hiệp~"
Triệu Uyên Uyên khẽ ho một tiếng, bị Cố Diệp Nam gọi đến mức cổ họng ngứa ngáy.
"Đợi cậu khỏi thương, chúng ta sẽ cùng lên đường."
"Đi đâu?"
"Đi đâu cũng được, cậu thấy thế nào?"
Triệu Uyên Uyên gật đầu, thầm nghĩ, sợ là cậu chẳng biết làm ruộng chút nào đâu.
Căn bếp nhỏ bên ngoài nhà gỗ dựng một mái che nắng đơn sơ, nhưng vì đã đêm khuya, phía trên tuy chỉ treo một ngọn đèn dầu, nhưng ánh trăng sáng vằng vặc và hai chiếc đèn lồng lâu năm trước cửa lại khiến sân nhỏ này trở nên vô cùng sáng sủa và ấm áp.
"Thơm quá!" Cố Diệp Nam tán thưởng. Anh ngủ mấy canh giờ rồi, sớm đã đói cồn cào. Trên bàn gỗ trong sân đang bày đầy cơm canh, tuy không xa hoa phú quý như những sơn hào hải vị họ từng ăn, nhưng vẫn tỏa hương thơm ngào ngạt.
"Đều đói cả rồi nhỉ, có mấy đĩa là do Uyên Uyên tự tay làm đấy, mau nếm thử đi."
Triệu Uyên Uyên cười tươi như hoa, huých vai Cố Diệp Nam: "Mau nếm thử đi~"
Tay nghề của Triệu Uyên Uyên rất khá, điều này có chút vượt ngoài dự liệu của Cố Diệp Nam.
Nhưng anh cũng không nói ra, trong sự nhiệt tình gắp thức ăn và trò chuyện rôm rả của đại nương và Triệu Uyên Uyên, anh đã có một bữa tối bình yên nhất, không cần lo nghĩ gì suốt thời gian qua.
Tuy chỉ mới quen biết vài ngày, nhưng Triệu Uyên Uyên là người hợp tính với anh, nghe cậu nói cười, thỉnh thoảng lại cứng miệng, đều cảm thấy vô cùng thú vị.
Triệu Uyên Uyên có lẽ vì chiều nay giúp làm việc nên mệt, khẩu vị đặc biệt tốt, hơn nữa trông cậu chung sống rất hòa thuận với đôi vợ chồng này, dường như cả hai đều rất quý cậu.
Triệu Uyên Uyên bị ông lão gõ một gậy, mu bàn tay đỏ sưng, cậu cứ cầm thìa ăn ăn uống uống, run rẩy gắp thức ăn, tốc độ dùng bữa vẫn nhanh như chớp, khiến Cố Diệp Nam và đại gia đều cảm thán không thôi.
"Ơ kìa, tay cháu bị sao thế? Bảo cháu gọi Cố Diệp Nam đến ăn cơm mà bị cửa kẹp à?" Đại nương lúc này mới phát hiện ra tay Triệu Uyên Uyên. Đèn dầu tỏa ra ánh sáng ấm áp dịu nhẹ khiến vết sưng đỏ của Triệu Uyên Uyên không quá rõ ràng, nếu không phải Cố Diệp Nam thấy cậu cứ cố chấp run rẩy nên đành gắp mấy miếng thức ăn đút cho cậu, thì bà cũng chẳng phát hiện ra.
"Hửm?" Triệu Uyên Uyên ngẩng đầu, vội vàng lắc đầu, đợi nuốt hết đồ ăn trong miệng mới cười nói: "Không sao ạ~ va vào khung cửa sổ gỗ thôi, cũng không đau!"
Cậu lại không đau rồi, Cố Diệp Nam nhớ lại cảnh cậu vừa cứng miệng xong đã quay đầu hít khí lạnh mà muốn cười, chưa kịp cười thành tiếng đã bị Triệu Uyên Uyên lườm một cái.
Anh hắng giọng nói: "Lát nữa ta bôi thuốc cho cậu."
Khí thế hung dữ không mấy đáng sợ của Triệu Uyên Uyên lập tức tiêu tan.
"Đúng đấy, ông lão, mấy chai lọ thuốc trị thương nhà mình ông vứt đâu rồi?"
"Quên rồi, để đó bao lâu rồi chứ, toàn thuốc cũ cả thôi."
"Ông lát nữa tìm thử đi, đừng để Cố Diệp Nam xót xa quá."
Triệu Uyên Uyên nghe vậy liền trừng mắt, mặt đầy vẻ khó tin quay đầu biện bạch: "Anh ấy mới không xót đâu, anh ấy cười nhạo cháu còn không kịp ấy chứ."
"Lời đó không thể nói như vậy được..."
Cố Diệp Nam chưa nói hết câu, đại nương đã nói đỡ cho anh: "Chẳng phải sao, lúc nó cõng cháu từ trong thung lũng ra, mặt trắng bệch như tờ giấy, chỉ có thở ra chứ không có hít vào, thế mà còn túm lấy ông lão nhà ta bảo cháu trúng độc trong thung lũng, bắt ông ấy phải xem cho đấy."
"Đại nương, người nói quá rồi." Cố Diệp Nam có vẻ hơi ngại ngùng nói, giọng điệu lại như đang bảo, loại sự thật này đừng nói huỵch toẹt ra như vậy.
"Không nói quá đâu, cháu hít phải quá nhiều phấn hoa, nó đã cố gắng dùng hơi thở cuối cùng để truyền khí cho cháu đấy." Ngày đó người cứu hai người là đại gia đi hái củi trở về, ông nhớ lại tình cảnh lúc đó, đột nhiên vỗ đùi: "Ôi chao! Ta nhớ ra rồi, mấy bó củi của ta vẫn còn vứt ở ven đường kia kìa, bảo sao cứ thấy như có tâm sự gì."
"..."
"Lớn tuổi rồi, ông lão này thật là." Đại nương cười với hai người đang ngẩn ngơ.
Cố Diệp Nam đúng là bị tiếng quát của ông lão làm cho giật mình, nhưng Triệu Uyên Uyên thì khác, sau khi nghe xong nửa đoạn đầu thì cậu chẳng còn nghe thấy gì nữa, phải để đại nương quơ tay trước mặt mấy lần mới hoàn hồn lại.
Khi hoàn hồn, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Cố Diệp Nam.
"Sao thế?" Cố Diệp Nam hỏi, vô cùng thản nhiên.
Triệu Uyên Uyên lắc đầu nói: "Không có gì, ăn mau đi, ăn mau đi, cháu vẫn chưa ăn no đâu! Anh nếm thử cái này xem, món sư tử đầu đỏ cháu làm đấy, ngày mai ông lão bảo dẫn cháu đi bắt cá mò tôm, đến lúc đó sẽ được ăn tôm nướng."
"Ta có thể đi cùng không?" Cố Diệp Nam hỏi.