Trước đây ở nơi đó, người ngưỡng mộ nàng không ít, tuy Triệu Uyên Uyên không phản cảm nhưng cũng không có nghĩa là nàng chấp nhận. Thế nhưng Cố Diệp Nam lại khác... Thứ tình cảm mà chàng dành cho nàng chỉ đơn thuần là yêu mến con người Triệu Uyên Uyên, không hề có bất kỳ lợi ích nào xúi giục, chỉ đơn thuần là vì chính nàng mà thôi!
"Triệu Uyên Uyên, nàng đỏ mặt rồi." Cố Diệp Nam đưa tay sờ lên khuôn mặt đang ửng hồng của Triệu Uyên Uyên.
"Hừ."
Dù không muốn thừa nhận, nhưng Triệu Uyên Uyên phải nói rằng, Cố Diệp Nam đối xử với nàng thực sự rất tốt.
Có thứ gì ngon, thứ gì tốt, chàng đều nghĩ đến nàng đầu tiên. Những việc nặng nhọc vất vả, Cố Diệp Nam đều một mình gánh vác, chưa bao giờ nỡ để nàng phải mệt mỏi.
Chính sự dịu dàng chết tiệt này khiến nàng ngày càng lún sâu, không ngờ nàng lại động lòng, càng không ngờ mình lại bại trận trước một tên ngốc nghếch như chàng!
Thế nhưng, ký ức của Cố Diệp Nam vẫn là một nỗi lòng không sao buông bỏ được trong lòng Triệu Uyên Uyên. Không phải nàng không có tự tin khiến chàng tiếp tục yêu mình sau khi khôi phục ký ức, mà là nàng hiểu rất rõ, một người đàn ông mang trên mình những vết sẹo như vậy, quá khứ của chàng nhất định sẽ không đơn giản. Chỉ sợ rằng khoảnh khắc Cố Diệp Nam khôi phục ký ức, cũng chính là ngày chàng phải nói lời từ biệt với cuộc sống bình yên này.
"Suỵt." Cố Diệp Nam che chở Triệu Uyên Uyên ra sau lưng, nắm chặt cung tên trong tay, thận trọng quan sát xung quanh.
"Uyên Uyên, nếu lát nữa có nguy hiểm, nàng cứ đi trước, không cần quan tâm đến ta."
Triệu Uyên Uyên nhíu mày, không đáp lại. Tuy không biết là thứ gì, nhưng nàng có thể cảm nhận rõ mặt đất đang rung chuyển, có thứ gì đó đang dần tiến lại gần họ.
"Uyên Uyên, cẩn thận!" Cố Diệp Nam đẩy Triệu Uyên Uyên sang một bên, thuận thế giương cung bắn về phía bóng đen phía trước.
"Gấu." Đây là lần đầu tiên Triệu Uyên Uyên nhìn thấy một con gấu thật sự.
Con gấu dường như bị đòn tấn công của Cố Diệp Nam chọc giận, nó trở nên hung hãn, dốc hết sức bình sinh lao về phía Cố Diệp Nam.
Phản ứng của Cố Diệp Nam cũng rất nhanh, chàng khéo léo né tránh đòn tấn công.
"Diệp Nam, bắt lấy!" Triệu Uyên Uyên ném cây thương mà Cố Diệp Nam đưa nàng để phòng thân cho chàng. Lúc này, trường thương hữu dụng hơn cung tên nhiều.
Cố Diệp Nam đón lấy trường thương, gật đầu với Triệu Uyên Uyên, chuyển từ thế bị động sang chủ động, tấn công con gấu.
"Thị lực của gấu rất kém, tìm đúng cơ hội, nhắm vào mũi nó mà tấn công."
"Được." Dù lời của Triệu Uyên Uyên khiến Cố Diệp Nam có chút nghi hoặc, nhưng chàng vẫn làm theo, chàng tin tưởng Uyên Uyên của mình.
Thương pháp của Cố Diệp Nam rất tốt, từng chiêu từng thức như mây trôi nước chảy. Nói chính xác hơn, mỗi một chiêu thức dường như đã ăn sâu vào trong xương tủy chàng, chiêu nào cũng đánh trúng tử huyệt của kẻ địch.
Loại thương pháp này không phải ngày một ngày hai mà luyện thành được.
Cố Diệp Nam mới ngoài hai mươi tuổi, trước đây chàng rốt cuộc đã trải qua những gì mà dù không còn thuần thục, vẫn có thể tung ra những chiêu thức đẹp mắt đến thế.
"Uyên Uyên, Uyên Uyên, Uyên Uyên!" Cố Diệp Nam có chút kích động, chạy đến trước mặt Triệu Uyên Uyên như thể đang khoe công, "Uyên Uyên, ta hạ được tên kia rồi! Tối nay chúng ta có thịt để ăn rồi!"
Triệu Uyên Uyên nhìn Cố Diệp Nam đang vui vẻ như một đứa trẻ trước mặt mình, thật sự không thể nào đồng nhất chàng với người vừa chiến đấu với gấu lúc nãy.
"Uyên Uyên, nàng thật lợi hại! Sao nàng biết điểm yếu của nó nằm ở mũi vậy!"
"Thị lực của gấu rất kém, nhưng khứu giác lại rất nhạy, chàng nói xem?"
"Hì hì, Uyên Uyên, nàng thật thông minh."
"Nhưng con vật lớn thế này, chúng ta làm sao mang nó về?" Nói thật, lúc đi, Triệu Uyên Uyên thật sự không nghĩ họ có thể săn được một con gấu mang về. Với cái vóc dáng này, hai người họ cùng khiêng về cũng phải tốn rất nhiều sức.
"Việc này đơn giản." Cố Diệp Nam giao tất cả đồ đạc trên người cho Triệu Uyên Uyên, sau đó dùng sức, vác con gấu lên vai, "Đi thôi, Uyên Uyên."
Cái này... Khi nhìn thấy Cố Diệp Nam vác con gấu lên mà vẻ mặt vẫn nhẹ tênh, Triệu Uyên Uyên nhất thời không biết nên nói gì. Chắc chắn họ đã săn nhầm một con gấu giả rồi.
"Uyên Uyên?" Cố Diệp Nam thấy Triệu Uyên Uyên sững sờ tại chỗ, có chút nghi hoặc.
"Chàng... không thấy nặng sao?"
"Cũng thường thôi." Cố Diệp Nam như nhớ ra điều gì, cười ngốc nghếch hai tiếng, "Uyên Uyên, nàng đang quan tâm ta sao?"
"Hừ, đi thôi." Triệu Uyên Uyên nhặt những món đồ còn lại, đi trước một bước.
"Uyên Uyên, nàng đợi ta với!"
Đường về rất thuận lợi, cũng không gặp thêm con gấu hay lợn rừng nào nữa.
"Uyên Uyên, ta sẽ lột da con gấu này trước, trải lông lên mặt đất, như vậy mùa đông sẽ không lạnh nữa!"
"Không cần đâu." Triệu Uyên Uyên lắc đầu.
"Tại sao?" Cố Diệp Nam có chút khó hiểu, "Hay là nàng muốn dùng da này may quần áo? Ừm, cái này cũng không tệ, mặc vào sẽ rất ấm đấy!"
"Ý ta là, ta đã nói với người đánh xe rồi, ngày mai ông ấy chở chúng ta ra chợ, bán nó đi."
Câu trả lời này khiến Cố Diệp Nam có chút bất ngờ, Uyên Uyên lại muốn bán nó đi! "Không được!"
"Diệp Nam, đừng tùy hứng."
"Không thể bán!"
"Diệp Nam?" Triệu Uyên Uyên có chút kinh ngạc, đây là lần đầu tiên Cố Diệp Nam phản bác ý kiến của nàng như vậy.
"Ta, ta không cố ý quát nàng đâu." Cố Diệp Nam dường như nhận ra mình vừa quá vội vàng, không cẩn thận đã quát Uyên Uyên, lập tức hạ giọng xuống.
"Tại sao không thể bán?"
"Thì là không được." Cố Diệp Nam vuốt ve lớp lông gấu, "Cái này để dành cho nàng dùng qua mùa đông, không được bán!"
"Phì..." Triệu Uyên Uyên đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng không ngờ tới Cố Diệp Nam lại kiên trì vì điều này. Nói không cảm động là giả, "Đồ ngốc."
"Ta có hơi ngốc thật, nhưng ta biết, nàng là nương tử của ta, ta phải đối xử tốt với nàng."
Lời này của Cố Diệp Nam khiến Triệu Uyên Uyên nhất thời không biết nói gì. Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt Cố Diệp Nam vẫn luôn dõi theo mình, thần tình rất dịu dàng, trong đôi mắt đen láy kia, in đậm hình bóng của nàng.
"Uyên Uyên, chúng ta không bán có được không." Cố Diệp Nam thấy Triệu Uyên Uyên hồi lâu không nói gì, liền kéo kéo tay áo nàng.
"Nhưng Diệp Nam, chúng ta có tiền không?" Tuy thu nhập từ ruộng đồng khá tốt, ngày thường ăn uống dùng đồ đều có thể tự cung tự cấp, nhưng dù sao cũng sắp đến mùa đông, vẫn nên chuẩn bị nhiều hơn một chút thì tốt hơn.
"Bạc, bạc đây." Cố Diệp Nam xoay người bắt đầu lục lọi trong phòng.
"Cho nàng, tất cả ở đây rồi." Cố Diệp Nam đặt toàn bộ số bạc trong tay vào tay Triệu Uyên Uyên.
Triệu Uyên Uyên nhìn những mảnh bạc vụn trong tay, tuy nàng không biết vật giá nơi này, nhưng với số tiền ít ỏi này mà đồ họ cần lại nhiều, thế nào cũng không đủ.
"Uyên Uyên, cái này cũng cho nàng. Nếu không đủ, mang đi cầm đồ là được." Triệu Uyên Uyên nhìn ngọc bội trong tay, chân mày nhíu chặt.
Ngọc bội này của Cố Diệp Nam nàng đã thấy nhiều lần, chỉ cần mắt không mù, ai cũng có thể nhìn ra ngọc bội này tuyệt đối không phải vật tầm thường.
Hơn nữa, khi Cố Diệp Nam mới đến thôn, ngoài ngọc bội này ra thì chẳng có gì cả. Hiện tại họ đang ở đây, ngọc bội này là manh mối duy nhất để chàng tìm lại thân phận của mình.