"Nói đi cũng phải nói lại, phủ họ Lưu cũng coi là gia đình có mặt mũi, sao lại chọn cái tiệm vắng vẻ thế này để bày tiệc nhỉ?" Triệu Diên Diên trong lòng có chút nghi hoặc, e là chuyện này không đơn giản như vậy.
Lúc này, Nhan Tấn Chi đang ở trên gác lầu trò chuyện cùng một nhóm người. Dưới lầu truyền đến tiếng ồn ào, Nhan Tấn Chi cau mày, một người trông như thị vệ lên tiếng: "Thuộc hạ xuống xem sao."
Nhan Tấn Chi xua tay nói: "Được rồi, việc cần làm các người cũng đã biết, ta không ở đây lâu nữa." Nói đoạn, y định rời đi, vừa đi đến chỗ rẽ cầu thang trên gác lầu thì nhìn thấy cảnh tượng dưới lầu.
"Ô kìa, ta cứ tưởng là ai, chẳng phải là Triệu Diên Diên đó sao." Triệu Diên Diên ngẩng đầu, chỉ thấy Lưu Xuân Viện đang dẫn theo nha hoàn đứng phía trước.
Thấy Lưu Xuân Viện xuất hiện, mấy vị tài tử trẻ tuổi xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía này. Lưu Xuân Viện tuy không thể gọi là nghiêng nước nghiêng thành, nhưng gia cảnh giàu có, lại có vẻ ngoài tinh xảo, hơn nữa là con gái độc nhất của phủ họ Lưu, tự nhiên cũng có người muốn cưới vị thiên kim này về làm vợ.
"Cô còn mặt mũi mà nói, đồ không biết liêm sỉ này." Triệu Dực nhìn thấy Lưu Xuân Viện thì tức giận không chỗ xả, hận không thể xông lên tát cho ả một cái.
"Hừ, đây không đến lượt ngươi lên tiếng." Lưu Xuân Viện giận dữ nói.
"Sao nào, không biết Lưu tiểu thư và vị Trương công tử nhà họ Trương kia sống có tốt không? Nhưng sao ta lại không nghe nói có tin tức nhà họ Trương đến cầu hôn nhỉ?" Triệu Diên Diên mỉm cười nhìn Lưu Xuân Viện.
"Triệu Diên Diên, cô..."
"Suỵt, đúng vậy đấy, đôi cẩu nam nữ các người, ồ, đúng rồi, các người đúng là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh đấy nhỉ."
"Ngươi, các người... Triệu chưởng quầy, ông xem tiệm của ông đấy, sao hạng người nào cũng có thể vào thế này? Còn không mau đuổi mấy kẻ không ra gì này ra ngoài cho ta!"
Lưu Xuân Viện thấy không cãi lại được hai người, liền lập tức bày ra bộ dạng thiên kim phủ họ Lưu, yêu cầu chủ tiệm đuổi cả hai ra ngoài.
Triệu chưởng quầy vẻ mặt bất lực đi đến trước mặt hai người, cười làm lành: "Triệu cô nương, cô xem..."
"Không phiền Triệu chưởng quầy đâu, nhưng ta cũng xin nhắc nhở các vị ở đây một câu, vị Lưu tiểu thư này đã có hôn phu định sẵn rồi đấy."
"Cái gì? Đã có hôn phu định sẵn rồi sao?"
"Thế thì ta còn đến đây ăn cơm làm gì nữa."
"Đúng đấy, đồ ăn nhà họ nấu dở tệ."
Chỉ thấy những người ngồi đó bắt đầu bàn tán xôn xao. Nói xong, Triệu Diên Diên và Triệu Dực đứng dậy rời khỏi tửu quán, một số người nghe được tin này cũng đứng dậy bỏ đi.
Nhan Tấn Chi trên lầu nhìn thấy cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch, lẩm bẩm: "Ha ha, miệng lưỡi sắc bén thật. Nhưng hai người họ đến đây làm gì nhỉ?"
"Ngươi đi nghe ngóng xem, hai người họ đến đây làm gì."
"Tuân lệnh." Một người mặc y phục màu đen bên cạnh Nhan Tấn Chi lập tức đi đến trước mặt chủ tiệm.
Không còn cách nào khác, Triệu Diên Diên và Triệu Dực đành phải tìm tiệm khác.
"Mở y quán? Cô nhóc này càng lúc càng thú vị rồi đấy." Cố Diệp Nam gõ ngón tay liên hồi lên mặt bàn.
"Vậy công tử, chúng ta có giúp họ không?"
"Không vội, cứ xem trước đã. Ta muốn biết cô nhóc này còn bản lĩnh gì nữa. Được rồi, ngươi lui xuống trước đi."
"Tuân lệnh."
Cố Diệp Nam ngày càng hứng thú với Triệu Diên Diên. Đã bao năm rồi, hắn chưa từng thấy một cô nhóc nào vừa biết làm kinh doanh, lại còn biết chữa bệnh.
Đi qua mấy nơi, không ai chịu bán cửa tiệm cho họ, ngay cả những tiệm sắp không trụ nổi cũng không đồng ý sang nhượng, điều này khiến Triệu Diên Diên đành bất lực cùng Triệu Dực quay về nhà.
"Công tử."
"Nói đi."
Người nam tử y phục đen lúc này đang đứng cạnh Nhan Tấn Chi, cung kính nói: "Hình như là cô nương tên Triệu Diên Diên kia muốn mua lại cửa tiệm này để mở y quán."
"Mở y quán? Nói tiếp đi."
"Thuộc hạ còn điều tra được, là Lưu Xuân Viện của phủ họ Lưu đã mua chuộc chủ tiệm, bảo ông ta không được bán tiệm cho Triệu cô nương."
"Lại là Lưu Xuân Viện." Nhan Tấn Chi nheo mắt, xung quanh tỏa ra một luồng khí tức nguy hiểm.
"Thuộc hạ còn dò hỏi được, chiều nay Triệu cô nương có chạy qua mấy tiệm nữa, nhưng chủ tiệm đều không bán, thuộc hạ đoán cũng là do Lưu Xuân Viện giật dây phía sau."
"Ngươi đi..."
"Tuân lệnh."
Khóe miệng Nhan Tấn Chi nở một nụ cười.
Ngày hôm sau, tin tức Lưu Xuân Viện, thiên kim phủ họ Lưu, từ lâu đã dan díu với một gã nông phu truyền đi khắp nơi.
Lưu Xuân Viện đập vỡ hết bình hoa và đồ sứ trong nhà, nghiến răng nói: "Rốt cuộc là kẻ nào đã làm chuyện này?"
"Liệu có phải là Triệu Diên Diên không? Chuyện này chỉ có cô ta mới làm ra được thôi." Minh Nguyệt đứng bên cạnh cẩn thận nói, ả chỉ muốn chuyển sự chú ý của Lưu Xuân Viện sang Triệu Diên Diên, sợ Lưu Xuân Viện trút giận lên đầu mình.
"Triệu Diên Diên, đồ tiện nhân nhà ngươi!" Lưu Xuân Viên nghiến răng nghiến lợi nói.
Lưu thị cũng ở bên cạnh đấm vào người Triệu Quý Nguyên, hậm hực nói: "Ông nhìn xem, ông nhìn xem, đều là do đứa cháu gái tốt của ông gây ra cả đấy."
Lúc này, Triệu Diên Diên vẫn đang cùng Triệu Dực tìm kiếm cửa tiệm trên phố. Nhưng khi vừa đi được một đoạn, liền thấy Triệu chưởng quầy của tửu quán hôm qua đang bước nhanh về phía hai người.
"Triệu cô nương." Triệu chưởng quầy cười đến mức những nếp nhăn trên mặt càng lộ rõ.
"Ông muốn làm gì, đồ tiểu nhân hám lợi này!" Triệu Dực tức giận nói. Triệu Diên Diên ngăn Triệu Dực lại, lịch sự mỉm cười nói:
"Triệu chưởng quầy có việc gì không?"
"Chuyện hôm qua thật xin lỗi Triệu cô nương. Tôi muốn hỏi cô nương bây giờ còn muốn mua cửa tiệm của tôi không? Nếu cần, tôi có thể sang nhượng lại cho cô nương ngay bây giờ."
"Chẳng phải hôm qua ông không bán sao?" Triệu Dực khinh khỉnh nói.
"Đó là vì hôm qua tôi thấy có lỗi với cô nương, hơn nữa tôi cũng không còn mặt mũi nào ở lại Nam Dương thành này nữa. Coi như tiệm này là để tôi tạ lỗi với cô nương, chỉ lấy cô nương năm mươi lượng bạc thôi, được không?"
"Năm mươi lượng bạc? Triệu chưởng quầy nói thật chứ?"
"Tất nhiên là thật, tôi lừa cô nương làm gì? Nếu cô nương muốn, tôi có thể đưa khế đất cho cô nương ngay đây."
"Triệu chưởng quầy này có chút kỳ lạ. Tiệm đó của ông ta đừng nói là năm mươi lượng, dù là một trăm lượng cũng xứng đáng. Hôm qua còn không bán, sao hôm nay lại nói sang nhượng là sang nhượng ngay?"
"Ôi dào, muội quản nhiều làm gì? Đã có được cửa tiệm này rồi, y quán của chúng ta chẳng phải có thể mở ra rồi sao!" Triệu Dực cầm khế đất vui mừng nói.
Thế nhưng Triệu Diên Diên lại cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy. Tuy nhiên, cửa tiệm đã cầm trong tay, mọi thứ cần chuẩn bị rất nhiều, Triệu Diên Diên cũng không rảnh để suy nghĩ thêm.
"Năm mươi lượng đã mua được rồi?"
"Đúng vậy."
"Xem ra là có người ngấm ngầm giúp cô ta rồi."
"Có dò hỏi được là ai giúp cô ta không?"
"Tiểu nhân chưa kịp hỏi thì cả nhà Triệu chưởng quầy đã rời khỏi thành trong đêm rồi."
"Ha ha, đúng là càng lúc càng thú vị."
Cố Diệp Nam cầm chiếc quạt đào hoa, khẽ gõ vào lòng bàn tay. Thời tiết không tính là lạnh, thậm chí còn có chút oi bức, nhưng Cố Diệp Nam vẫn cảm thấy lạnh lẽo, xung quanh tỏa ra một luồng khí lạnh.