Một lát sau, Cố Diệp Nam xử lý xong thịt thỏ, đặt lên thớt chặt thành mấy miếng rồi cho vào nồi nấu.
Trong nhà rất nhanh đã tràn ngập mùi thịt thỏ.
Mùi hương khiến cái bụng cả ngày chưa có gì bỏ túi của Triệu Uyên Uyên bắt đầu réo lên ùng ục.
Trong nhà cũng chẳng có gia vị gì khác, Cố Diệp Nam chỉ đơn giản rắc một chút muối rồi vớt thịt ra bát, bưng lên bàn.
"Uyên Uyên, xong rồi, mau lại ăn đi."
Triệu Uyên Uyên ngoan ngoãn đi tới, ngồi xuống ghế đẩu, không nói một lời bắt đầu gặm miếng thịt thỏ chẳng có chút vị gì. Nếu không phải vì quá đói, thật sự nàng chẳng nuốt nổi.
Cố Diệp Nam ngồi đối diện, dùng ánh mắt đầy cưng chiều nhìn Triệu Uyên Uyên ăn như một chú mèo nhỏ, khóe miệng còn dính chút nước canh.
Triệu Uyên Uyên ăn được mấy miếng, thấy Cố Diệp Nam vẫn ngồi yên không động đũa, nghi hoặc hỏi: "Sao huynh không ăn?"
Cố Diệp Nam cười chất phác: "Ta không đói."
Không đói ư? Triệu Uyên Uyên không tin. Một gã đàn ông thân cường lực tráng như vậy sao có thể không đói được chứ? Cũng trách bản thân trước kia lại tin là thật, hoặc có lẽ là do nàng không muốn truy hỏi tới cùng mà thôi.
Triệu Uyên Uyên ăn được một nửa, đẩy bát thịt về phía Cố Diệp Nam, nói: "Ta no rồi, huynh giải quyết nốt đi."
Cố Diệp Nam không hề vui mừng, ngược lại còn lo lắng nhíu mày. Ngày thường Triệu Uyên Uyên đều ăn hết sạch.
Hôm nay sao lại thừa nhiều thế này, chẳng lẽ là bị ốm hay cảm lạnh nên chán ăn?
Sắp vào thu rồi, thân thể Triệu Uyên Uyên yếu ớt như vậy chắc chắn rất dễ sinh bệnh, xem ra hắn phải đi lấy vài thang thuốc cho nàng mới được.
Triệu Uyên Uyên không hề biết luồng suy nghĩ của Cố Diệp Nam đã bay đến phương trời nào. Thấy hắn không động đậy, nàng giục: "Huynh cũng đói rồi đúng không, mau ăn đi."
Vừa rồi Triệu Uyên Uyên đang quan tâm mình sao?
Cố Diệp Nam có cảm giác không chân thực, trong lòng lắc đầu, chắc chắn Triệu Uyên Uyên sợ mình xảy ra chuyện thì không ai chăm sóc nàng nữa nên mới đột nhiên quan tâm như vậy.
Trong tâm trí hắn, nàng vẫn là đứa trẻ bướng bỉnh đến mức thà chịu phạt chứ không chịu khuất phục kia.
Tóm lại, trong lòng Cố Diệp Nam, Triệu Uyên Uyên không thể nào thích mình được.
Lúc cứu Triệu Uyên Uyên, hắn cũng chẳng hề trông mong nàng sẽ để mắt đến mình, hắn chỉ dùng cách riêng của bản thân để yêu người sẽ không bao giờ yêu mình.
Đây là điều hắn cam tâm tình nguyện, bởi vì vào lúc hắn khốn cùng nhất, chính Triệu Uyên Uyên đã cho hắn hy vọng.
Mặc dù Triệu Uyên Uyên chỉ là nổi lòng từ bi cứu giúp hắn, nhưng đối với Cố Diệp Nam mà nói, nàng chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời hắn.
Cố Diệp Nam không nói gì, chỉ lặng lẽ ăn hết chỗ thịt thừa của Triệu Uyên Uyên rồi thổi tắt đèn.
Đêm tối mịt mùng, Triệu Uyên Uyên cũng không nhìn rõ dáng vẻ của Cố Diệp Nam, chỉ biết vóc dáng hắn rất tráng kiện. Đến đêm, bầu không khí này lại trở nên ngượng ngùng khó tả.
Triệu Uyên Uyên co người vào góc tường, cảm nhận được có người nằm xuống bên cạnh mình, mùi hormone nam tính khiến mặt nàng đỏ bừng. Rõ ràng không khí vẫn rất mát mẻ, nhưng trên trán Triệu Uyên Uyên lại rịn ra một giọt mồ hôi.
"Uyên Uyên, ngày mai chúng ta cùng đi chợ có được không?" Cố Diệp Nam hỏi, rồi bổ sung thêm: "Nếu thân thể nàng không khỏe, không đi cũng không sao."
Cố Diệp Nam cứ ngỡ Triệu Uyên Uyên bị ốm, muốn đưa nàng đi gặp thầy thuốc nhưng lại sợ nàng không muốn đi.
"Vậy thì đi thôi." Triệu Uyên Uyên đáp, giọng nói nghèn nghẹn.
Cố Diệp Nam gối đầu lên tay, nhìn lên chỗ mái nhà bị hổng vài viên ngói, xuyên qua đó thấy đầy sao trên bầu trời.
Nghe thấy câu trả lời của Triệu Uyên Uyên, trong lòng hắn trào dâng niềm vui sướng. Triệu Uyên Uyên chịu đi chợ cùng hắn, trước kia nàng không muốn gặp người ngoài, chắc là vì cảm thấy việc trốn chui trốn lủi cùng hắn ở đây là chuyện rất mất mặt.
Thực ra, Triệu Uyên Uyên không ra ngoài chỉ vì không muốn bị phát hiện rồi bị bắt về mà thôi.
Không biết có phải ảo giác của hắn không, nhưng cái gai Triệu Uyên Uyên dựng lên giữa nàng và hắn, hôm nay dường như đã mềm mỏng đi đôi chút.
Cố Diệp Nam biết mình không nên xa vời hy vọng, nhưng vẫn mơ mộng liệu có một ngày nào đó, Triệu Uyên Uyên có thể thực sự chấp nhận mình.
Triệu Uyên Uyên trong lòng cũng đang tính toán làm thế nào để thay đổi hiện trạng gia đình. Cố Diệp Nam quá để tâm đến mình, nếu nàng có bất kỳ biểu hiện khác lạ nào, hắn chắc chắn sẽ phát hiện ra ngay lập tức.
Thôi thì cứ từ từ vậy, hy vọng trong quá trình này có thể thay đổi dần dần.
Nàng chỉ cần tạo ra một quá trình cho thấy bản thân đang dần chấp nhận Cố Diệp Nam, là có thể xóa bỏ hoàn toàn nghi ngờ của hắn. Dù sao thì nhìn vào biểu hiện hôm nay, Cố Diệp Nam đối xử với nàng thực sự rất tốt.
Một đêm cứ thế trôi qua trong suy tư riêng của mỗi người. Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn Cố Diệp Nam đã dậy, chạy đến cái giếng cách đó một cây số để gánh nước, mang về nhà đun sôi rồi gọi Triệu Uyên Uyên vẫn còn đang say ngủ: "Uyên Uyên, dậy thôi."
Lúc này đã gần giờ Mão, trời bắt đầu hửng sáng.
Triệu Uyên Uyên ngồi dậy khỏi giường, ngẩn người, tóc tai bù xù. Tối qua nàng ngủ không ngon, nằm trên tấm ván gỗ cứng nhắc này khiến lưng đau nhức.
Cố Diệp Nam nhúng khăn mặt vào nước ấm, vắt khô rồi đưa cho Triệu Uyên Uyên.
Triệu Uyên Uyên vẫn còn đang ngẩn ngơ, Cố Diệp Nam bất lực cầm khăn nhẹ nhàng lau mặt cho nàng, nhìn gương mặt trắng trẻo của Triệu Uyên Uyên, hắn không nhịn được mà chạm nhẹ vào.
Triệu Uyên Uyên lúc này mới hoàn hồn, vốn định nổi cáu, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt của Cố Diệp Nam, cơn giận lập tức tiêu tan.
Người này sao lại đẹp trai đến thế chứ? Đáy mắt Triệu Uyên Uyên lóe lên những tia sáng. Dưới làn da màu lúa mạch khỏe khoắn là một khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, đôi chân mày kiếm cùng đôi mắt hút hồn đang nhìn nàng đầy ý cười.
"Cái đó... ta... ta tự làm..." Triệu Uyên Uyên ấp úng nhận lấy khăn, vùi mặt vào làn hơi nước để che giấu tâm trạng đang rạo rực của mình.
Cố Diệp Nam lại nghĩ Triệu Uyên Uyên đang giận, thấp giọng dỗ dành: "Chợ sáng rất đông người, đi sớm thì rau củ sẽ rẻ hơn nhiều."
Triệu Uyên Uyên gật đầu qua loa, đưa khăn cho Cố Diệp Nam rồi nói: "Biết rồi."
Hai người thu dọn một lát rồi xuất phát từ nhà. Triệu Uyên Uyên xách giỏ rau, đi theo sau Cố Diệp Nam một quãng đường dài mới tới chợ.
Vốn dĩ Cố Diệp Nam muốn cõng nàng, nhưng nàng lập tức từ chối. Một người khỏe mạnh như nàng lại cần đàn ông cõng sao? Nàng còn cần mặt mũi chứ.
Kết quả là nàng thở hồng hộc, đi năm bước lại nghỉ mười bước, khiến Cố Diệp Nam xót xa vô cùng, bắt đầu hối hận vì đã để Triệu Uyên Uyên đi cùng.
Đợi đến khi hai người tới chợ, đường phố đã đông nghịt người.
Triệu Uyên Uyên hiếu kỳ dạo quanh, nhìn đủ loại hàng hóa xung quanh, nở một nụ cười ngây thơ trong sáng, khiến Cố Diệp Nam ngẩn ngơ một hồi.
Hóa ra đi chợ lại khiến Triệu Uyên Uyên vui vẻ đến vậy, Cố Diệp Nam thầm nghĩ.
Hắn vẫn luôn cho rằng Triệu Uyên Uyên không muốn đi chợ cùng mình, thực ra hắn chưa từng hỏi ý kiến của nàng, chỉ dựa vào phán đoán của bản thân để quyết định suy nghĩ của nàng. Hắn lấy tư cách gì mà nói mình yêu nàng chứ.
Triệu Uyên Uyên trông có vẻ đang tò mò quan sát mọi thứ ở đây.