Đặng Tiểu Bình đã tổng cộng ba lần nhắc đến người đàn ông "Khờ" (Sỏa Tử) đến từ An Huy này. Lần đầu tiên là vào năm 1982, ông khiến Niên Quảng Cửu chỉ vì một câu nói mà thành danh. Lần thứ hai là vào năm 1987. Đến năm 1992, trong chuyến tuần du phương Nam, Đặng Tiểu Bình lần thứ ba nhắc đến Niên Quảng Cửu, đủ thấy ý nghĩa biểu tượng của "kẻ khờ" này trong tâm trí Đặng công lớn đến nhường nào.
Sau khi được Đặng Tiểu Bình đích thân nêu tên, vận mệnh của Niên Quảng Cửu đã xảy ra những biến chuyển mang tính kịch tính. Người tiểu thương chỉ biết viết vỏn vẹn năm chữ (gồm "Niên Quảng Cửu" và "Đồng Ất") này được tôn vinh là "Đệ nhất thương nhân Trung Quốc". Trong hơn mười năm sau đó, mỗi khi phong ba cải cách biến động, cảnh ngộ của ông ta lại theo đó mà chao đảo, thăng trầm.
Trước Tết Nguyên đán năm 1986, Công ty Hạt dưa Sỏa Tử tiên phong trong cả nước thực hiện hình thức bán hàng có thưởng, lấy một chiếc ô tô hiệu Thượng Hải làm giải đặc biệt. Chỉ trong ba tháng, công ty đạt lợi nhuận 1 triệu nhân dân tệ. Thế nhưng niềm vui chẳng tày gang, Trung ương ban hành văn bản dừng mọi hoạt động bán hàng có thưởng, khiến Niên Quảng Cửu rối loạn đội hình, công ty mất cả chì lẫn chài. Cuối năm 1989, kinh tế tư nhân lại trở thành một danh từ xám xịt, thành phố Vu Hồ bất ngờ lập án điều tra các vấn đề kinh tế của Niên Quảng Cửu, với tội danh "tham ô, biển thủ công quỹ" trong thời gian liên doanh với chính quyền ngoại ô Vu Hồ. Niên Quảng Cửu là một kẻ mù chữ, không hiểu nổi những cuốn sổ sách kế toán quy phạm, vì thế tài chính trong doanh nghiệp đương nhiên là một mớ hỗn độn. Ông ta nói: "Tôi chỉ cần biết tiền vào túi bao nhiêu, ra túi bao nhiêu là được rồi". Vụ án này kéo dài suốt hai năm. Tháng 5 năm 1991, Tòa án trung cấp thành phố Vu Hồ tuyên án, các vấn đề kinh tế của Niên Quảng Cửu không thành lập, nhưng ông ta lại bị kết án ba năm tù giam, hoãn thi hành ba năm vì tội gây rối trật tự công cộng (lưu manh tội). Theo lời Niên Quảng Cửu tự kể, trong quá trình điều tra tại tòa, thẩm phán hỏi ông: "Có phải anh đã lấy danh nghĩa giải quyết công việc để cưỡng bức 10 nữ công nhân không?". Ông ta đáp: "Không phải 10, là 12". Sau này ông ta nói với phóng viên: "Anh muốn cho tôi đủ bộ "đại mãn quán" thì tôi thà dâng cho anh cả tá còn hơn". Năm 1992, Đặng Tiểu Bình trong chuyến đi phương Nam lại nhắc đến tên ông, một tháng sau, ông ta được tuyên bố vô tội và phóng thích.
Niên Quảng Cửu kết hôn bốn lần. Năm 1987, người đàn ông 50 tuổi này kết hôn lần thứ tư với một nữ sinh đại học mới ngoài 20 tuổi, dựng lên một vở kịch tình cảm gây chấn động dư luận. Thời điểm đó, cuộc hôn nhân của ông trở thành minh chứng để người đời khinh miệt những kẻ trọc phú. Sau khi có tiền, Niên Quảng Cửu rất mong muốn hàng xóm láng giềng và xã hội nhìn mình bằng con mắt khác. Ông muốn dùng tiền bạc hào phóng để đổi lấy sự tôn trọng của xã hội. Khi con trai học trung học, thông qua sự giới thiệu của giáo viên chủ nhiệm, ông định quyên góp một khoản học bổng cho nhà trường. Khi nhà trường thảo luận về việc này, nhiều giáo viên đã đưa ra ý kiến phản đối: "Trao học bổng "Sỏa Tử" (Khờ) cho học sinh ưu tú, chẳng phải là bôi tro trát trấu lên mặt nhà trường sao?"
Niên Quảng Cửu luôn quen với lối làm việc kiểu xưởng gia đình. Cho đến tận ngoài 50 tuổi, ông vẫn cởi trần đích thân ra trận, đứng trước cái chảo sắt đỏ rực để rang hạt dưa. Khi thị trường mở rộng, ông không xoay xở kịp. Hạt dưa không đủ bán, ông lại đi thu mua từ các xưởng khác rồi đóng vào bao bì của mình, kết quả là vì chất lượng không đồng đều mà thương hiệu bị tổn hại nghiêm trọng. Trưởng nam của ông là Niên Kim Bảo đã đánh giá người cha nổi tiếng của mình như sau: "Sở dĩ ông ấy nổi tiếng lúc bấy giờ là nhờ báo chí thổi phồng lên. Sau Hội nghị Trung ương 3 khóa XI, cả nước đều đang tìm kiếm điển hình, tình cờ ông ấy đâm sầm vào đúng dịp đó. Tính cách ông ấy trời không sợ, đất không sợ, đắc tội với rất nhiều người. Là chủ sở hữu thương hiệu "Sỏa Tử", ông ấy không chú ý đến lời ăn tiếng nói, gây ra không ít ảnh hưởng tiêu cực cho thương hiệu".
Năm 1998, nhân dịp kỷ niệm 20 năm cải cách mở cửa của Trung Quốc, phóng viên tạp chí "Nam Phong Song" đã tìm kiếm khắp nơi và cuối cùng cũng tìm thấy Niên Quảng Cửu 61 tuổi tại thành phố Vu Hồ. Họ dùng những dòng văn sau để miêu tả vị "Đệ nhất thương nhân Trung Quốc" năm nào: Mái tóc có phần rối bời của ông lộ rõ dấu vết của việc vừa vội vàng rời giường, bộ vest màu xanh đậm cũng chẳng hề phẳng phiu, bàn tay vàng vọt vì ám khói để móng tay dài ngoằng, chiếc nhẫn vàng to tướng trên ngón tay gầy guộc trông đặc biệt chướng mắt, khuôn mặt hốc hác lộ rõ vẻ tinh ranh đặc trưng của dân buôn bán thị thành.
Niên Quảng Cửu tự đánh giá về bản thân: "Sai lầm lớn không phạm, sai lầm nhỏ không ngừng". Trong khi đó, nhiều người từng qua lại với ông thì nói: "Việc nhỏ thì tinh quái, việc lớn thì hồ đồ".
Niên Quảng Cửu nói cả đời ông chỉ cảm ơn một người, đó chính là Đặng Tiểu Bình.
Điều này đương nhiên là người mà ông nên cảm ơn.