Năm 1995, có hai tấm biển quảng cáo về sau thường xuyên được người ta nhắc tới.
Ngày 1 tháng 5, tại Quảng trường Thời đại ở New York, Mỹ - nơi phồn hoa và mang tính biểu tượng thương mại nhất, tấm biển quảng cáo đầu tiên của một công ty Trung Quốc đã được dựng lên. Bên cạnh những thương hiệu quốc tế như Coca-Cola, Sony, Toyota, biển quảng cáo đèn neon của "Dược phẩm Tam Cửu 999" vô cùng nổi bật. Tổng giám đốc Tập đoàn Tam Cửu, Triệu Tân Tiên, đứng dưới tấm biển quảng cáo trả lời phỏng vấn của hàng chục cơ quan truyền thông Trung Quốc và Mỹ. Ông nói năng hùng hồn, đầy tự tin; đây hẳn là khoảnh khắc đáng tự hào nhất trong sự nghiệp doanh nhân của ông. Tờ "New York Times" ngày hôm sau đưa tin: "Đây là lần đầu tiên doanh nghiệp Trung Quốc thực hiện quảng cáo bằng tiếng Trung tại khu thương mại có mật độ quảng cáo cao nhất và sức ảnh hưởng lớn nhất thế giới, Quảng trường Thời đại từ đó xuất hiện một ngôn ngữ quảng cáo mới - tiếng Trung." Trong những năm sau đó, rất nhiều người khi ra nước ngoài đến Manhattan đều nhất định phải tới chiêm ngưỡng tấm biển quảng cáo của Tam Cửu này, nó trở thành một dấu ấn về hành trình tiến ra toàn cầu của các công ty Trung Quốc. Để duy trì tấm biển này, mỗi tháng Tập đoàn Tam Cửu phải chi trả 120.000 USD, mãi cho đến tháng 5 năm 2003, khi Tập đoàn Tam Cửu bùng phát khủng hoảng tài chính do mở rộng kinh doanh mất kiểm soát, nó mới lặng lẽ bị tháo dỡ.
Tấm biển quảng cáo nổi tiếng thứ hai lại xuất hiện tại khu Trung Quan Thôn, Bắc Kinh ồn ào. Giữa mùa đông giá rét, tại góc phố phía nam đường Bạch Di, những người qua lại vội vã mỗi ngày bỗng nhìn thấy một tấm biển khổng lồ: "Người Trung Quốc cách xa đường cao tốc thông tin bao xa - hướng về phía bắc 1500 mét". Nó bị nhiều người coi là một biển chỉ đường, còn những cảnh sát giao thông bận rộn thì càng thêm bực bội: Giữa chốn hoàng thành rộng lớn này, lấy đâu ra cái gọi là "đường cao tốc thông tin"? Tấm biển quảng cáo này được coi là một sự kiện mang tính kỷ niệm của ngành công nghiệp Internet Trung Quốc. Người phụ nữ dựng tấm biển đó và công ty nhỏ bé vô danh của bà nhờ vậy mà bước vào lịch sử.
Trước khi thành lập Công ty Thông tin Truyền thông Doanh Hải Uy Bắc Kinh, Trương Thụ Tân, 33 tuổi, là một nữ doanh nhân từ chức tại Viện Khoa học Trung Quốc để khởi nghiệp, bà kinh doanh dịch vụ trạm nhắn tin tại Trung Quan Thôn. Cuối năm 1994, bà cùng chồng đi du lịch Mỹ. Tại nhà một người bạn học, bà nhìn thấy một cuốn sổ liên lạc có in địa chỉ E-mail, và cũng chính vào khoảnh khắc này, "Internet" - vị tinh linh có đôi cánh ấy đã bay vào tầm mắt của Trương Thụ Tân.
Lúc bấy giờ tại Mỹ, nền kinh tế mạng đang ở thời điểm then chốt để phá kén ra đời, Marc Andreessen vừa mới phát minh ra trình duyệt web Mosaic. Dương Trí Viễn, sinh viên gốc Hoa tại Đại học Stanford kém Trương Thụ Tân bốn tuổi, trong thời gian viết luận án tiến sĩ đã phát minh ra phần mềm tìm kiếm trang web đầu tiên. Anh từ bỏ tấm bằng tiến sĩ sắp hoàn thành, xây dựng công ty Yahoo trong một chiếc xe kéo, thương mại hóa công cụ tìm kiếm mạng. Do thời điểm đó các công ty cung cấp dịch vụ tra cứu thông tin miễn phí chỉ đếm trên đầu ngón tay, Yahoo nhờ vậy mà được thị trường công nhận rộng rãi, nhanh chóng trở thành trang web cổng thông tin lớn nhất toàn cầu. Ngày 12 tháng 4 năm 1996, cổ phiếu Yahoo chính thức niêm yết, giá trị vốn hóa trong ngày đạt tới 848 triệu USD, Dương Trí Viễn trở thành một anh hùng thương mại gốc Hoa tầm cỡ toàn cầu tiếp theo sau Vương An. Tháng 9 năm 1994, giáo sư nghiên cứu truyền thông mới của Viện Công nghệ Massachusetts (MIT), Nicholas Negroponte, đã viết cuốn "Sống trong thế giới số" (Being Digital). Trong tác phẩm đưa tên tuổi ông vang danh thế giới này, ông mạnh dạn đưa ra nhận định: "Các yếu tố cơ bản cấu thành nên toàn bộ xã hội sẽ xảy ra thay đổi". Ông cho rằng, cùng với sự trưởng thành của công nghệ Internet, thế giới vật chất đột ngột chuyển hướng sang tính ảo, thông qua phương thức dòng chảy điện tử, việc sản xuất và kinh doanh tri thức, thông tin và hàng hóa sẽ có khả năng hiện thực hóa những phương thức sinh tồn hoàn toàn khác biệt so với trước đây. Cuốn sách này vừa xuất bản đã trở thành sách bán chạy nhất nước Mỹ, nó đánh dấu nhận thức của con người về Internet đã đạt tới một tầm cao chưa từng có. Theo thống kê của tờ "Business Week" (Tuần báo Kinh doanh) Mỹ, đến đầu năm 1995, Internet đã kết nối hơn 40.000 mạng lưới trên toàn thế giới, 3,8 triệu máy tính, 154 quốc gia và khu vực thông thương thư điện tử thông qua Internet. Viễn cảnh mà nhà tương lai học Alvin Toffler mô tả trong cuốn "Làn sóng thứ ba" ba năm trước dường như đang trở thành hiện thực: Đây là một thế giới thông tin mở vô hạn, mở mạng ra là vô số thông tin phong phú đến mức chóng mặt ùa tới. Đối với người dùng mạng, thế giới chưa bao giờ trở nên rộng mở và gần gũi đến thế.
Đúng lúc Nicholas Negroponte dùng "Thời đại Internet" để định nghĩa thế giới tương lai, thì khoảng cách giữa Trung Quốc và thế giới cuối cùng đã gần đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau. Ngày 15 tháng 5 năm 1994, Viện Vật lý Năng lượng cao thuộc Viện Khoa học Trung Quốc đã thiết lập máy chủ Web đầu tiên trong nước, tung ra bộ trang web đầu tiên của Trung Quốc, nội dung ngoài giới thiệu sự phát triển công nghệ cao của Trung Quốc, còn có một chuyên mục gọi là "Tour in China" (Du lịch Trung Quốc). Tháng 9, Tổng cục Viễn thông thuộc Bộ Bưu chính Viễn thông ký kết thỏa thuận với Bộ Thương mại Mỹ về Internet quốc tế, trong thỏa thuận quy định Tổng cục Viễn thông sẽ mở hai đường truyền chuyên dụng 64K thông qua công ty Sprint của Mỹ (một ở Bắc Kinh, một ở Thượng Hải). Việc xây dựng mạng lưới Internet công cộng CHINANET của Trung Quốc bắt đầu khởi động, những cư dân mạng đầu tiên của Trung Quốc xuất hiện, trong đó bao gồm Mã Vân - người sau này sáng lập công ty thương mại điện tử Alibaba, Vương Chí Đông - người sáng lập Tân Lãng, và Vương Tuấn Đào - người sáng lập công ty 8848 - trang web B2C đầu tiên. Ngay sau khi cuốn "Sống trong thế giới số" xuất bản nửa năm, học giả trẻ Hồ Vịnh ở Bắc Kinh đã phát hiện ra nó tại văn phòng đại diện Bắc Kinh của một công ty đại lý sách Đài Loan. Anh chỉ mất 20 ngày để hoàn thành toàn bộ bản dịch, cũng chính vì thế, tư tưởng mới nhất của học giả hàng đầu thế giới về Internet đã được du nhập vào Trung Quốc ngay lập tức. Sự xuất hiện của nó đã khơi dậy trí tưởng tượng cuồng nhiệt của mọi người về thế giới thông tin tương lai, điều này gần như được xem là sự khởi đầu của phong trào khai hóa Internet tại Trung Quốc.