Chu Ngôn thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía xa, một lần nữa đặt lên con phố cũ kỹ trước mắt.
Hiện tại cậu vẫn chưa có thời gian để ngắm nhìn những thứ cao chọc trời kia.
Lúc này, cửa một chiếc xe cảnh sát khác cũng được mở ra, một nam một nữ, hai thám tử bước xuống xe.
Trần Hạo chỉnh lại bộ âu phục hơi nhăn nhúm, dẫn đầu đi tới.
"Như ý cậu muốn, đây chính là hiện trường vụ án..." Hắn nói với Chu Ngôn, đồng thời dùng ngón tay chỉ vào một nhà kho ở góc phố: "Chính là cái đó, cậu chắc không đến mức quên cả cái này chứ."
"Tôi thật sự quên rồi." Chu Ngôn đáp, sau đó quay đầu nhìn những cảnh sát phía sau, ra hiệu rằng mình muốn qua đó xem thử.
Tuy nhiên, đám cảnh sát kia dường như không hề quan tâm đến Trần Hạo.
"Quá trình điều tra vụ án hoàn toàn do thám tử phụ trách, những cảnh sát này sẽ không tới can thiệp đâu." Luật sư Trâu dường như nhìn ra sự nghi hoặc của Chu Ngôn, ông bước tới nói.
Chu Ngôn gật đầu, xem ra quy tắc của thế giới này có chút khác biệt so với thế giới trước kia, cậu cần phải thích nghi.
Thế là... Chu Ngôn, luật sư Trâu, Trần Hạo và Lâm Khê cùng nhau đi về phía nhà kho đó, còn đám cảnh sát phía sau quả nhiên chỉ giữ một khoảng cách tương đối xa, không hề có ý định tham gia vào. Trách nhiệm của họ dường như chỉ là thay cho phạm nhân những chiếc còng tay, còng chân chắc chắn hơn, đảm bảo phạm nhân không nhân cơ hội bỏ trốn là đủ.
Chu Ngôn ngược lại thấy như vậy rất tốt, dù sao nếu có mấy gã to con cầm dùi cui vây quanh, lúc cậu tìm manh mối cũng sẽ bị gò bó.
Cậu mím môi, xuyên qua túi áo tù nhân, sờ vào cuốn sách bên trong.
"Cố lên nào..."
Cậu lẩm bẩm, không biết là đang nói với chính mình hay với cuốn sách đó.
---❊ ❖ ❊---
Rất nhanh, bốn người đã tới cửa nhà kho.
Nhà kho này là một công trình nhỏ tương đối độc lập, hai bên là hai cửa hàng đã đóng cửa từ lâu. Về vị trí, nó nằm ở cuối con phố này, đi sâu vào trong nữa là một con đường nhỏ nát bươm và một tòa nhà xây dở. Có thể tưởng tượng được, nếu là buổi tối, nơi đây gần như sẽ không có bất kỳ người qua đường nào.
Cho nên phải nói rằng, đám người cho vay nặng lãi kia rất biết chọn chỗ. Với cái môi trường này, đừng nói là đánh người, dù bạn có giết một con lợn trong nhà kho, cũng sẽ chẳng ai phát hiện ra.
Chu Ngôn lật xem hồ sơ vụ án, đối chiếu với bức ảnh cửa lớn nhà kho, xác nhận cửa lúc này vẫn giống hệt lúc xảy ra vụ án, cậu mới tiến lại gần.
Cửa nhà kho thực ra không có gì đáng xem, chỉ là loại cửa đôi thông thường, mỗi bên hai cánh, cao ba mét, rộng một mét, bề mặt bọc sắt, tuy cũ kỹ nhưng rất chắc chắn.
Ở phía ngoài cửa có một thanh sắt nằm ngang, đây chính là cái then cửa thường gọi, phía dưới then cửa có chỗ để treo ổ khóa.
Chu Ngôn lật hồ sơ, thấy trong lời khai ghi rất rõ ràng. Đêm xảy ra vụ án, đám người đòi nợ kia sau khi phát hiện không thể tông cửa vào được, liền khóa then cửa này lại rồi rời đi.
"Thế nào, toàn bộ nhà kho này chỉ có một lối ra vào này thôi, cậu thấy đấy, trong tình trạng bị khóa như vậy, có ai có thể tùy ý ra vào không?" Trần Hạo đứng bên cạnh, thản nhiên hỏi.
Đúng thật, tình huống này nếu chỉ dựa vào người bên trong nhà kho thì tuyệt đối không thể mở được cửa.
Cho nên Chu Ngôn không đáp lời, cậu cũng không vội mở cửa mà ngồi xổm xuống, đưa tay vào phía dưới khe cửa...
Hành động này lọt vào mắt Trần Hạo.
Biểu cảm của hắn không thay đổi chút nào, nhưng trong miệng, đầu lưỡi lại đang dùng sức đẩy mạnh vào lợi.
---❊ ❖ ❊---
Chu Ngôn tiếp tục ngồi xổm, tay vẫn đặt trước khe cửa, dừng lại đúng hai mươi giây mới đứng dậy, khóe miệng mang theo nụ cười "quả nhiên là vậy".
Bởi vì... có gió!
Tuy không lớn, nhưng chỉ cần có gió là có hy vọng!
"Mở cửa!" Chu Ngôn nói.
Ông Trâu bước lên, lấy ra một chùm chìa khóa.
Mấy ngày trước, ông Trâu đã liên lạc với hầu hết những người liên quan đến vụ án này, không chỉ lấy được chìa khóa nhà kho mà ngay cả mấy kẻ đòi nợ kia cũng đã thông báo, ước chừng lát nữa bọn họ sẽ tới hiện trường.
Luật sư Trâu chính là kiểu người như vậy, đã nhận tiền thì chắc chắn sẽ làm việc đến nơi đến chốn.
"Kẽo kẹt..."
Theo cánh cửa nhà kho được đẩy ra, một mùi gỗ mục nồng nặc ập tới. Ánh nắng chiếu vào, có thể nhìn thấy rõ những hạt bụi bay đầy trong không trung.
"Khụ khụ..." Trần Hạo ho sặc sụa, khó chịu dùng tay xua xua bụi trước mặt, vừa định bước vào trong.
"Đợi đã!" Chu Ngôn đột nhiên hét lên: "Không được vào!"
Trần Hạo nhìn cậu bằng ánh mắt ngỡ ngàng: "Cậu nói gì cơ?"
"Tôi nói không được vào!" Chu Ngôn dứt khoát ra lệnh: "Trước khi tôi đồng ý, không được bước vào trong dù chỉ một bước!"
Trần Hạo kinh ngạc, vì những lời này bình thường chỉ có mình, người làm thám tử, mới dùng đến. Giờ lại nghe từ miệng một tử tù, thật sự quá mức chướng tai.
Hắn nhìn về phía luật sư Trâu, chỉ thấy đối phương nheo mắt, trên mặt vẫn treo nụ cười chuyên nghiệp đó, không nói một lời, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng, đó là... cậu phải nghe theo cậu ta.
Trần Hạo hừ lạnh: "Tôi phải nhắc nhở các người, lần ra ngoài này chỉ có ba tiếng đồng hồ, đến lúc đó, dù các người có gào thét thế nào, cảnh sát cũng sẽ áp giải cậu về nhà tù!"
Chu Ngôn nghe vậy cũng chẳng còn thời gian rảnh mà để ý đến Trần Hạo nữa. Cậu lập tức xoay người bước vào nhà kho.
Thực ra trong hồ sơ có ghi, diện tích xây dựng của nhà kho này là 30 mét vuông, nhưng nếu không tận mắt tới đây, rất khó để hình dung trong đầu "ba mươi mét vuông" rốt cuộc lớn đến mức nào.
Hiện tại, nhà kho trước mắt Chu Ngôn nhỏ hơn cậu tưởng tượng rất nhiều, cộng thêm việc nơi này chất đống mấy cái giá gỗ, khiến cảm quan tổng thể càng thêm chật hẹp.
Và đây cũng chính là lý do tại sao luồng khí dưới khe cửa lại nhỏ, dù sao nhà kho này cũng kín, nếu không gian bên trong không lớn thì luồng khí rất khó lưu thông nhanh.
Chu Ngôn vừa đi vào trong vừa lật xem hồ sơ trên tay.
Rất nhanh, cậu đã tìm thấy bức ảnh chụp thi thể nạn nhân lúc được phát hiện. Dựa vào bức ảnh, Chu Ngôn lại tìm thấy vị trí [Trương X] chết lúc đó trong nhà kho.
Vị trí này nằm ở khu vực gần giữa nhà kho, xung quanh không có giá hàng hay đồ đạc gì, lúc này nơi đây đã bị một lớp bụi bao phủ, nếu nhìn kỹ vẫn có thể thấy một chút vết máu chưa lau sạch trên sàn.
Chu Ngôn ngẩng đầu, ước lượng khoảng cách giữa thi thể và cửa lớn, phát hiện ra tận hai mét.
Ban đầu cậu còn cho rằng khoảng cách giữa thi thể và cửa rất gần, che khuất khe cửa nên mới khiến bụi tích tụ dày hơn, giờ xem ra không phải vậy.
Còn về thi thể... nói ra thì khá thê thảm.
Một thanh sắt lớn đường kính năm centimet cắm vào ngực, mặt đất toàn là máu, thậm chí còn tràn ra khỏi mép bức ảnh.
Mà vị [Trương X] này... tên thật, nghề nghiệp, tuổi tác vân vân xin tạm thời chưa nhắc tới, chỉ nói riêng về ngoại hình của hắn thôi.
Khá là đặc trưng.
Người này bị hói...