"Thẻ VIP?" Nhân viên pha chế sững sờ: "Đó là thứ gì?"
"Hả???" Chu Ngôn lúc này không giữ nổi bình tĩnh nữa: "Không có thẻ VIP sao?"
"Không có." Nhân viên pha chế đáp với vẻ mặt ngơ ngác.
"Nhưng... nhưng gã bảo vệ tên Tiểu Bạch ở phía sau nói là có mà!" Chu Ngôn hoàn toàn bối rối: "Hắn nói, chỉ những người có thẻ VIP mới được vào phòng VIP!"
"Ồ... vậy sao?" Nhân viên pha chế tỏ vẻ thờ ơ.
Chu Ngôn bắt đầu thấy bực: "Cái quái gì thế, anh không phải nhân viên của quán bar này à? Sao lại quay sang hỏi ngược lại tôi! Rốt cuộc các người có thẻ VIP hay không?"
"Không có."
"Nhưng bảo vệ nói là có!"
"Gã bảo vệ đó bị bệnh người khổng lồ, đầu óc không được minh mẫn lắm, có lẽ hắn nhớ nhầm rồi." Nhân viên pha chế giải thích.
"Xì..." Chu Ngôn cảm thấy một luồng khí quái dị không thể diễn tả bằng lời.
Giờ ngẫm lại, hành lang bên ngoài cái gọi là phòng VIP kia tối om, điều này thật quá kỳ lạ.
"Còn nữa, tại sao hành lang trước phòng VIP của các người lại tối như vậy?" Chu Ngôn truy vấn.
"À... đó là vì... đèn hỏng rồi."
"Đèn hỏng?"
"Đúng vậy, đèn hỏng, chưa kịp sửa."
"Cái này..." Chu Ngôn nhíu mày. Lời giải thích nghe có vẻ hợp lý, nhưng tại sao cậu luôn cảm thấy gã nhân viên này chỉ đang bịa đại một lý do để đối phó với mình.
"Vậy, trong phòng VIP có gì?" Chu Ngôn không buông tha, tiếp tục hỏi.
"Có... bàn, ghế, sofa."
"Chỉ vậy thôi? Thế mà gọi là phòng VIP?"
"Đúng vậy, thế vẫn chưa đủ sao? Bộ sofa đó là thương hiệu cao cấp đấy." Nhân viên pha chế vẫn giữ thái độ thờ ơ, chiếc ly cao chân trên tay hắn đã được lau gần 5 phút rồi mà hắn vẫn không có ý định dừng lại.
Chu Ngôn cũng mặc kệ: "Vậy làm sao tôi mới vào được phòng VIP?"
Đã cất công đến đây rồi, bất kể quán bar này có manh mối về Phì Qua hay không, cậu cũng phải lượn một vòng mới được.
Hơn nữa, cái phòng VIP đó cứ cho cậu cảm giác có gì đó không ổn, nếu không thì tại sao phải để một gã bảo vệ to xác như vậy canh giữ.
Ngờ đâu...
"Ưm..." Nhân viên pha chế kéo dài giọng.
"Này, anh không phải đang bịa chuyện đấy chứ?"
"Tất nhiên là không... Muốn vào phòng VIP... ừm..." Nhân viên pha chế lại do dự vài giây: "À, đúng rồi, anh là thám tử à?"
"Phải!" Chu Ngôn đáp ngay lập tức.
"Phòng VIP của quán chúng tôi chỉ tiếp đón thám tử cấp Sherlock thôi." Nhân viên pha chế nói.
"Cái! Gì!?" Chu Ngôn lớn tiếng đầy nghi hoặc.
Cậu nghi ngờ mình nghe nhầm. Ở cái thị trấn nhỏ này, đến một văn phòng thám tử tử tế chắc còn không có, vậy mà một cái phòng VIP lại yêu cầu thám tử cấp Sherlock mới được vào.
Đây không phải là nói đùa sao!
Không phải Chu Ngôn coi thường quán bar này... nếu chỉ cấp Sherlock mới được vào thì cái phòng VIP này coi như trang trí cho có. Bởi vì cho đến khi quán đóng cửa, chắc cũng chẳng có lấy một thám tử cấp Sherlock nào đặt chân đến đây!
"Các người điên rồi à? Một cái phòng như thế mà lại đòi hỏi thám tử hàng đầu?"
"Đúng vậy, quán chúng tôi có quy định thế đấy!" Nhân viên pha chế đáp.
"Tôi... tôi..." Chu Ngôn nhất thời không biết nên nói gì. Nếu không phải gã bảo vệ mắc bệnh người khổng lồ kia đang canh cửa, có lẽ Chu Ngôn đã xông vào từ lâu rồi.
Cậu thấy thật bất lực.
Tuy nhiên, Chu Ngôn chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Tốn bao công sức mới tìm được "Quán bar Chủ Nhật", lại còn phát hiện ra một căn phòng VIP kỳ quái ở trong đó.
Bảo không cho vào là không vào sao? Đùa à.
Vì vậy, Chu Ngôn quyết định ngồi lì ở đây để giết thời gian.
Gã bảo vệ đó chắc chắn phải có lúc đi vệ sinh chứ!
Cho dù hắn không đi vệ sinh, thì cũng phải có lúc tan làm, dù sao hắn cũng không thể đứng đó mãi được.
Chỉ cần hắn rời đi, cậu sẽ lập tức xông vào. Dù sao thì cũng phải mở cửa phòng VIP ra xem thử, dù có bị gã bảo vệ ném ra ngoài thì cũng coi như không uổng công đến đây.
Nghĩ đến đây, Chu Ngôn thậm chí còn có chút mỉa mai.
Hừ, muốn đấu với tôi à, đám người mở quán bar các người còn chưa đủ trình!
"Này, nhân viên pha chế, ở đây có cà phê không?" Chu Ngôn hỏi.
"Có một ít hạt cà phê dùng để pha chế, sao vậy?"
"Không có gì, giúp tôi nghiền nát hạt cà phê ra, pha cho tôi một cốc, tôi muốn uống!"
"Cái này..." Nhân viên pha chế nhìn đồng hồ trên tường, đã gần 10 giờ tối: "Anh chắc chắn muốn uống cà phê trong quán bar chứ?"
"Chắc chắn, làm nhanh lên, tôi không thiếu tiền của anh đâu!" Chu Ngôn nói rất cứng rắn.
Thế là, Chu Ngôn cầm cốc cà phê pha từ hạt nguyên chất, ngồi vào một vị trí có thể nhìn thấy hành lang, chuẩn bị thức trắng đêm để chờ đợi cơ hội.
Một tiếng...
Hai tiếng...
Khách khứa cả đêm thưa thớt, đến rồi đi, đi rồi lại đến.
Cho đến khi ánh nắng sáng sớm hôm sau chiếu lên sàn quán bar.
Chu Ngôn cuối cùng không chịu nổi nữa, cậu lảo đảo bước đến quầy bar.
"Anh... anh nhân viên pha chế, các người không tan làm à?"
"Ồ?" Nhân viên pha chế trông vẫn như không có chuyện gì xảy ra: "Quán bar chúng tôi mở cửa 24 giờ."
Chu Ngôn buồn ngủ đến mức quầng thâm mắt sắp lan đến tận mũi: "Nhưng... các người cũng phải tan làm chứ, chẳng lẽ các người không ngủ à?"
Nhân viên pha chế nheo mắt, đáp lại bằng một nụ cười: "Không ngủ..."
Cái quái gì mà không ngủ chứ!
Nhưng một đêm trôi qua, gã nhân viên này trông thực sự không có vẻ gì là buồn ngủ cả.
Hơn nữa, gã bảo vệ phía sau kia, suốt cả đêm không hề đi vệ sinh lấy một lần!
Không ổn!
Quán bar này tuyệt đối không ổn!
Người bên trong chắc chắn có vấn đề!
À đúng rồi, còn gã đeo khẩu trang hôm qua nữa, chẳng phải hắn đi vào từ hành lang này sao? Vậy hắn đi đâu rồi, tại sao vào rồi mà không thấy hắn đi ra?
Chu Ngôn cảm thấy không ổn chút nào.
Vốn dĩ thấy đây là một quán bar bình thường, giờ ngẫm lại, chỗ nào cũng toát lên vẻ quỷ dị!
Đầu óc cậu bắt đầu ong ong, lượng cà phê uống cả đêm khiến cậu rơi vào trạng thái buồn ngủ cực độ nhưng lại không thể chợp mắt.
"Mẹ kiếp!" Chu Ngôn mất bình tĩnh đập mạnh xuống quầy bar: "Nói cho các người biết, tôi là thám tử, tôi nghi ngờ trong phòng VIP của các người chứa đồ bất hợp pháp! Vì vậy, mau mở cửa ra cho tôi!"
Chu Ngôn bắt đầu nói nhảm.
Nhưng nhân viên pha chế chỉ thản nhiên liếc nhìn Chu Ngôn...
"Có lệnh khám xét không?"
"Không có!"
"Không có thì không được!"
"Tôi..."
Chu Ngôn thực sự hết cách, cứng mềm đều không ăn thua. Rõ ràng cánh cửa ngay trước mắt, nhưng cậu lại không sao vào được!
Ngay lúc Chu Ngôn đang bất lực...
Đột nhiên...
Reng~ reng~ reng~
Điện thoại cậu reo lên.
Chu Ngôn bực bội bắt máy: "Alo, ai đấy?"
"Chúng tôi là phân cục cảnh sát khu 19." Giọng một người đàn ông vang lên trong điện thoại: "Xin hỏi có phải ông Chu Ngôn không?"
Chu Ngôn sững sờ: "Phải, là tôi."
"Vậy xin hỏi, hôm qua ông có đi taxi của tài xế Trương Tam không?"
"Vãi? Tên đại ca đó thật sự là Trương Tam à!" Chu Ngôn ngẩn người, vội đáp: "Phải, tôi có đi."
"Ồ, vậy giờ thông báo cho ông, Trương Tam giết người rồi..."
Chu Ngôn: "???"