Chu Ngôn nhìn chằm chằm bức thư dưới chân, lông mày hơi nhíu lại.
Cậu nghĩ đến một tình huống rất khó xử.
"Bức thư này... không phải là..."
Cậu lẩm bẩm, sau đó cúi người nhặt bức thư lên.
"Người nhận"
"Phì Qua"
"..." Chu Ngôn nhìn mấy chữ đơn giản trên phong bì, trong lòng như có hàng vạn con ngựa phi nước đại.
"Cái này... thế này thì quá đáng quá rồi! Còn trực tiếp nện vào đầu mình nữa chứ!"
Cậu lập tức ngẩng đầu, nhìn quanh đỉnh đầu mình.
Những tòa nhà cao tầng hai bên chọc thẳng lên trời xanh, ánh hoàng hôn bị kẹp giữa các khe hở bê tông cốt thép, nhuộm những đám mây thành màu vàng rực rỡ, tiếng còi xe hai bên dội vào màng nhĩ.
Mọi thứ đều diễn ra hết sức bình thường.
Ngoại trừ bức thư trong tay cậu.
Nó rơi từ trên trời xuống mà không hề báo trước, nện thẳng vào đầu cậu, giống hệt như cuốn sách vài tuần trước, vô lý và cực kỳ quỷ dị.
Chu Ngôn không hiểu vì sao lại cảm thấy một luồng ớn lạnh không rõ nguyên do.
Cậu nuốt nước bọt, cúi đầu, chăm chú nhìn bức thư trong tay một lần nữa.
Nó chỉ là một phong bì bình thường nhất, giống hệt phong bì lần trước được nhét dưới khe cửa nhà cậu.
Chu Ngôn do dự một lát rồi xé phong bì ra.
Bên trong là một tờ giấy...
Ngay giữa dòng người qua lại, cậu lấy tờ giấy ra rồi mở nó lên.
Nội dung trên giấy... dường như khác với bức thư lần trước.
Bức thư trước chỉ là một câu ngắn ngủi, còn lần này, trên giấy đã viết kín mít.
Nhưng nội dung vẫn đơn điệu như cũ, vì lặp đi lặp lại chỉ có ba chữ.
"Từ bỏ đi từ bỏ đi từ bỏ đi từ bỏ đi từ bỏ đi từ bỏ đi..."
Ba chữ này nối tiếp nhau, thậm chí có chỗ còn chồng chéo lên nhau.
Chu Ngôn gãi đầu, cậu không hiểu tại sao bức thư trước lại viết "Kiên trì lên", mà bức thư này lại viết "Từ bỏ đi".
Cậu hồi tưởng lại nét chữ trong bức thư trước, phát hiện nó giống hệt bức thư này, nghĩa là cả hai bức thư đều do cùng một người viết.
Nhưng tại sao chỉ cách nhau vài ngày mà nội dung lại hoàn toàn trái ngược?
Người viết thư rốt cuộc muốn Phì Qua kiên trì hay là từ bỏ?
Mà cái thứ cần kiên trì hay từ bỏ rốt cuộc là chuyện gì?
Chu Ngôn nhìn tờ giấy viết kín mít, đầu óc rối như tơ vò.
---❊ ❖ ❊---
"Uỳnh——"
Một tiếng còi xe lớn vang lên, một chiếc xe tải chạy lướt qua bên cạnh Chu Ngôn, kéo tâm trí đang hỗn loạn của cậu trở về.
Chu Ngôn lắc lắc đầu, lật mặt sau tờ giấy xem có viết gì khác không.
Tuy nhiên, không có gì cả.
Cậu đành gấp tờ giấy lại, nhét vào túi.
Ánh mắt lại quét qua phong bì.
"Thành phố Tuy Hóa — Đường Hoàng Hà — Quán bar Chủ Nhật"
Vẫn là địa chỉ này, giống hệt lần trước.
Thế nhưng... Chu Ngôn đã tra trên mạng rồi, địa chỉ này hoàn toàn không tồn tại.
"Có lẽ nếu tìm được quán bar này thì có thể giải mã được vài bí ẩn... vấn đề là không tìm thấy!"
Chu Ngôn nghĩ ngợi đầy bực bội.
Đúng lúc này...
"Ọt ọt~"
Bụng cậu phát ra một tiếng gầm gừ bất mãn.
Chu Ngôn lúc này mới nhớ ra mình vẫn chưa ăn gì.
Cơn đói khiến cậu nhận ra rằng cứ đứng ngẩn ngơ trên đường nhìn bức thư cũng chẳng giải quyết được gì. Thế là cậu vội vàng thu dọn bức thư, gọi một chiếc taxi đi về phía nhà mình, hay nói đúng hơn là nhà của Lý Hoán.
Trên xe, Chu Ngôn ngồi ở ghế sau, tiếp tục suy ngẫm xem bức thư này rốt cuộc muốn truyền đạt điều gì.
Nghĩ mãi~ nghĩ mãi~
Hiện giờ là giờ tan tầm... nên đường xá rất tắc nghẽn.
Ngay trong lúc xe chạy chạy dừng dừng này, Chu Ngôn dường như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.
Cậu lập tức ngồi thẳng dậy từ ghế sau taxi!
"Đúng rồi! Mình không chỉ là Chu Ngôn, mình còn là Chu Ngôn nữa!"
Cậu thốt lên như vừa lóe lên tia sáng.
Người tài xế phía trước nhìn qua gương chiếu hậu, khẽ nhíu mày nhìn thằng nhóc phía sau, thầm nghĩ... tên này đang nói cái gì vậy? Chẳng lẽ đầu óc có vấn đề?
Ừm... được rồi, câu nói của Chu Ngôn quả thực có vấn đề thật.
Nhưng logic của cậu lại rất thông suốt.
Chu Ngôn... không chỉ đơn thuần là chính cậu.
Trước khi cậu trọng sinh đến đây, thế giới này cũng có một Chu Ngôn.
Mặc dù Chu Ngôn của thế giới này không có công việc, không bằng cấp, không kỹ năng, suốt ngày chỉ biết ăn bám chờ chết, còn vay nặng lãi, cuối cùng bị hãm hại vào tù, đến lúc sắp bị tử hình mà vẫn chưa hiểu rõ mình rốt cuộc có giết người hay không.
Ừm... nghĩ lại thì, Chu Ngôn của thế giới này đúng là phế vật thật.
Nhưng những điều đó không quan trọng... quan trọng là Chu Ngôn của thế giới này có liên quan đến Phì Qua!
Nếu không thì tại sao lúc phát bệnh cậu ta lại nói mình là Phì Qua?
Biết đâu Chu Ngôn của thế giới này thực chất là một nhà văn, và cậu ta chắc chắn quen biết "Phì Qua", thậm chí bút danh của chính cậu ta chính là "Phì Qua"!
Chỉ là cậu ta không nổi tiếng nên chẳng ai biết đến thôi.
Điều này giải thích tại sao sau khi vào tù, cậu ta cứ khăng khăng mình là "Phì Qua".
Viết tiểu thuyết mà, đầu óc ít nhiều đều có chút vấn đề, sau khi bị nhốt vào tù, vấn đề tâm thần này lại bị phóng đại lên do lo âu, thế là mắc chứng tâm thần phân liệt!
"Xì..." Càng nghĩ, Chu Ngôn càng hít một hơi lạnh vì sự thông minh của chính mình. "Chết tiệt, mình lại giải thích thông suốt rồi!"
Cậu tự lẩm bẩm như chốn không người, cảm thấy như đã tìm ra chân tướng nên cười "hì hì hì" đầy đắc ý.
"Vậy nên! Chỉ cần đi điều tra về bản thân mình trước khi xuyên không, biết đâu sẽ tìm được manh mối!"
Trong gương chiếu hậu, tài xế nhìn kẻ quái gở cứ lảm nhảm, nói năng lung tung rồi thỉnh thoảng lại cười một mình, ông ta khẳng định chắc chắn thằng nhóc này có vấn đề về thần kinh.
---❊ ❖ ❊---
Một tiếng sau, chiếc taxi cuối cùng cũng dừng lại dưới chân chung cư của Lý Hoán.
Chu Ngôn vừa xuống xe...
Người tài xế chớp lấy thời cơ, tiền cũng chẳng thèm lấy, đạp ga phóng đi mất hút.
Chu Ngôn ngơ ngác, tự hỏi không biết tài xế này bị làm sao mà vội vàng đến thế. Chở mình miễn phí một chuyến mà tiền cũng không lấy?
"Cảm ơn nhé~"
Cậu còn vẫy tay về phía làn khói xe taxi, tỏ ý cảm ơn.
Sau đó, cậu lấy điện thoại ra.
Bật màn hình, vào trang danh bạ.
Trong đó có một số điện thoại không lưu tên.
Chu Ngôn nhìn chằm chằm số điện thoại này, do dự một hồi lâu rồi mới quyết tâm bấm nút gọi.
Tút~ tút~
Sau vài tiếng tút ngắn ngủi...
"Xin chào, đây là văn phòng luật sư Trâu Mộ Tài, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho anh?"
Một giọng nữ rất hay vang lên.
Chu Ngôn hơi khựng lại, thầm nghĩ, loại luật sư họ Trâu kia mà văn phòng cũng thuê được trợ lý à? Giọng nói còn hay thế nữa chứ.
"Tôi tìm luật sư Trâu." Chu Ngôn điều chỉnh lại giọng điệu, hỏi.
"Xin hỏi anh đã có lịch hẹn chưa ạ?" Đầu dây bên kia hỏi tiếp.
"Chưa có lịch hẹn... nhưng cô cứ bảo với cái tên họ Trâu kia, tôi tên là Chu Ngôn."