Eva nghi hoặc hỏi: "Vậy... anh không định giúp Chu Ngôn sao? Nếu là anh ra mặt nói vài câu, những người bên phía cảnh sát không thể nào không nghe. Tình trạng hiện tại của Chu Ngôn rất bị động."
"Không thể giúp. Đây là cơ hội chúng ta khó khăn lắm mới giành được. Câu lạc bộ Tội phạm cho rằng mình đang nắm quyền chủ động, vậy cứ để chúng tiếp tục nghĩ như thế đi. Nếu bây giờ chúng ta lộ diện, thế cục sẽ lại biến thành chúng ta ở ngoài sáng, còn chúng ở trong tối."
"Vậy Chu Ngôn phải làm sao? Anh ấy chỉ còn lại một mình." Eva hỏi.
"Cậu ta chống đỡ được. Hơn nữa..." Giáo sư Munster do dự một chút: "Hơn nữa tôi luôn cảm thấy cậu ta không phải một mình... Một số nguyên đơn độc không thể nào gây ra biến số lớn đến thế. Cậu ta chắc chắn là một dãy số, một dãy số khổng lồ vượt xa sức tưởng tượng. Tuy rất khó giải thích, nhưng... cậu ta chưa bao giờ là một cá thể đơn lẻ."
"Tôi không hiểu, nhưng tôi nghĩ anh nói đúng." Eva mỉm cười, tựa sát toàn bộ cơ thể vào người giáo sư Munster. Những người qua đường bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này đều thầm lắc đầu, cảm thấy một người phụ nữ xinh đẹp như vậy lại lộ ra vẻ yêu thương nồng nàn với một lão già, thế giới này quả thật ngày càng khó hiểu.
Thế nhưng Munster nói đúng, Chu Ngôn chưa bao giờ là một cá thể đơn lẻ. Anh là một trung tâm xử lý thông tin được hội tụ từ góc nhìn vượt ra ngoài bản thân mặt phẳng không gian. Chỉ cần nắm giữ cuốn sổ tay đó trong tay, anh sẽ không bao giờ là kẻ đơn độc.
Còn về phía Câu lạc bộ Tội phạm... chúng tạo ra trận thế lớn như vậy, không tiếc giết hại nhiều người đến thế, thực sự chỉ muốn khiến Chu Ngôn rơi vào cảnh cô lập không ai giúp đỡ sao?
Hay là, chúng có một kế hoạch sâu xa hơn?
Giờ phút này, đài truyền hình đã chìm vào một bầu không khí vô cùng hoang mang.
Mấy người nhảy lầu, thám tử và cảnh sát không biết đang làm gì trong đài. Vừa nãy hai vị thám tử hình như đã bị đưa đi, chẳng lẽ giữa thám tử và cảnh sát cũng xảy ra mâu thuẫn?
"Này, cậu nghe nói gì chưa? Ở chỗ chúng ta hình như ẩn giấu một tên tội phạm rất lợi hại, đến giờ vẫn chưa tìm ra." Trong phòng thu, một nhân viên tạp vụ trò chuyện với một nhân viên đài truyền hình bên cạnh.
Người nhân viên kia tuy ngoại hình không quá bắt mắt nhưng tính cách rất tốt, chưa bao giờ coi thường những người làm việc vặt như họ, nên rất nhiều người thích trò chuyện cùng cô.
Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, các nhân viên tạp vụ hình như chưa bao giờ biết tên cô.
"Vậy sao? Nghe đáng sợ thật." Người nhân viên kia đáp lại.
"Được rồi, được rồi! Khách mời sắp đến rồi, bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì, công việc vẫn phải giữ tinh thần lên!" Chỉ đạo trường quay hét lớn.
Kể từ khi thế giới rơi vào hỗn loạn, khối lượng công việc của đài truyền hình tăng lên gấp mấy lần. Để trấn an người dân, chính phủ cưỡng ép đài truyền hình phát sóng đủ loại tin tức phỏng vấn.
Nào là bài phỏng vấn lãnh đạo Bộ An ninh, chương trình hỏi đáp tại văn phòng cục trưởng Cục Tự vệ, rồi đủ loại đánh giá của chuyên gia về môi trường thế giới hiện nay, cũng như chiến lược tương lai của Chính phủ Liên bang, vân vân. Tóm lại, đài truyền hình vào thời điểm này không còn là một cỗ máy kiếm tiền chỉ chăm chăm nhìn vào tỷ suất người xem nữa, mà đã trở thành cầu nối truyền tải thông tin giữa Chính phủ Liên bang và người dân.
Và vị khách mời hôm nay chính là Bộ trưởng Bộ An ninh Liên bang. Tức là cấp trên trực tiếp của Cục Tự vệ. Thực tế trong tháng này, Bộ trưởng Bộ An ninh đã đến đài truyền hình bốn lần rồi, nhưng Cục Tự vệ vẫn bị đánh bom, ông ta không thể không tiếp tục ra mặt để giải trình.
Về nội dung phỏng vấn, thực ra chẳng có gì quan trọng, đa số đều là nói những điều người dân muốn nghe, ví dụ như: Liên bang sẽ luôn đặt sự an toàn của công dân lên hàng đầu, cảnh sát và thám tử sẽ tiếp tục toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân, chính phủ sẽ không bao giờ bỏ rơi người dân của mình, vân vân.
Những lời này được tô điểm bằng từ ngữ, kết hợp với nhạc nền để tạo bầu không khí, ít nhiều cũng có tác dụng trấn an.
Cứ như vậy, buổi phỏng vấn kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Dần dần, thời gian trôi đến 5 giờ chiều, chương trình cuối cùng của khung giờ ban ngày kết thúc, đài truyền hình cuối cùng cũng đến giờ tan làm.
Mà trong vài tiếng đồng hồ này, Chu Ngôn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Ngô Tâm. Người phụ nữ này dám ẩn nấp ở đây chứng tỏ cô ta đã chuẩn bị chu toàn. Biết đâu chiều nay Chu Ngôn đã lướt qua cô ta không dưới một lần, nhưng đều không nhận ra.
Chu Ngôn cũng từng nghĩ, hay là làm tới cùng, trực tiếp bao vây toàn bộ đài truyền hình, kiểm tra tất cả mọi người bên trong.
Nhưng làm như vậy thì thanh thế quá lớn. Người trong đài truyền hình ít nhất cũng vài trăm, cộng thêm khách mời đều là những nhân vật tầm cỡ các giới, chỉ một câu nói mà vây hãm nhiều người như vậy thì thật sự hơi khó.
Hơn nữa, việc bao vây cả tòa nhà không thể giải quyết trong một hai phút. Chỉ riêng việc điều động một lượng lớn cảnh vệ đến cũng mất ít nhất nửa tiếng. Trong khoảng thời gian này, Ngô Tâm chắc chắn đã chạy mất dạng. Sau một hồi làm loạn mà chẳng thu được gì, thì ảnh hưởng dư luận này không phải chuyện đùa, Chính phủ Liên bang cũng không thể để mặc Chu Ngôn làm càn như vậy.
Hơn nữa, hiện tại Chu Ngôn còn một vấn đề cốt lõi vẫn chưa hiểu rõ.
Đó là... tại sao Ngô Tâm lại chọn đài truyền hình làm địa điểm lộ diện đầu tiên sau khi vượt ngục?
Cô ta ẩn nấp trong đài truyền hình rốt cuộc là muốn làm gì?
---❊ ❖ ❊---
Đêm đông luôn đến sớm một cách đặc biệt. Khi nhân viên khung giờ ban ngày tan làm, mặt trời đã lặn. Sau khi kết thúc một ngày phỏng vấn, Bộ trưởng Bộ An ninh Liên bang mệt mỏi bước lên xe riêng, hướng về nơi nghỉ ngơi tại Khu vực 12 mà chính phủ đã sắp xếp cho ông.
Thời gian này ông thực sự quá mệt mỏi. Khi ở trong phòng thu, nghe thứ nhạc nền lặp đi lặp lại đó, ông suýt chút nữa đã ngủ gục.
Nhưng đối diện với ống kính, ông chỉ có thể cố gắng ép mình giữ tỉnh táo.
Nhắc đến bản nhạc nền đó, ngài Bộ trưởng còn thấy hơi kỳ lạ. Ông luôn cảm thấy trong âm nhạc đó có lẫn một vài tạp âm kỳ quái, nhưng khi chú ý lắng nghe thì lại không phân biệt được rõ ràng.
Không chỉ nhạc nền, phòng thu hôm nay có một chiếc đèn hình như bị hỏng, cứ chớp tắt liên hồi làm ông thấy phiền lòng.
Chính trong môi trường bực bội đó, ông đã gồng mình chịu đựng suốt mấy tiếng đồng hồ.
Haizz, vì Liên bang mà, chút khổ cực này thì có đáng là gì.
Bộ trưởng thầm nghĩ như vậy.
Chiếc xe lăn bánh trong màn đêm. Không biết qua bao lâu, cuối cùng ông cũng đến nơi ở. Ông xuống xe, dặn tài xế 8 giờ sáng mai đến đón mình, rồi bước về phía khách sạn quân đội đóng quân ngay trước mặt.
Đột nhiên, Bộ trưởng sững người lại, vì ông nhìn thấy một chiếc đèn đường bên vệ đường đang chớp tắt.
Chiếc đèn đường lúc sáng lúc tối, thay đổi liên tục. Bình thường tình cảnh này Bộ trưởng chắc chắn sẽ không để tâm.
Nhưng tần suất chớp tắt của chiếc đèn đường này lại quá trùng hợp, nó giống hệt tần suất chớp tắt của chiếc bóng đèn hỏng trong phòng thu buổi chiều.
Bộ trưởng gần như không tự chủ được mà đứng chôn chân tại chỗ, ngơ ngác nhìn chiếc đèn đường đó.
Sáng~tối~sáng~tối~
Đầu óc ông vô thức bắt đầu đuổi theo nhịp điệu này. Cứ như vậy, ông không biết mình đã đứng đó bao lâu.
Cuối cùng, cơ thể ông xoay chuyển hướng đi, không còn hướng về phía khách sạn cách đó không xa nữa, mà như một con rối bị giật dây, lững thững bước vào màn đêm...
Ngày hôm sau, toàn bộ Chính phủ Liên bang nhận được một thông tin khiến tất cả mọi người đều đứng ngồi không yên.
Bộ trưởng Bộ An ninh Liên bang... đã mất tích!