Mỗi chương hai nghìn chữ, mỗi ngày cần viết hai chương, đó chính là công việc thường ngày của tôi với tư cách là một người viết lách.
Tất nhiên, tôi không chỉ là một người viết lách, tôi còn có rất nhiều thân phận khác.
Ví dụ như một bác sĩ, tuy làm việc không mấy tích cực nhưng chưa bao giờ xảy ra sai sót.
Hay ví dụ như một đứa trẻ đủ ngoan ngoãn, trong mắt cha mẹ và người thân chẳng có tâm tư gì dư thừa, chỉ là một chàng trai mãi không chịu lớn, hơi có chút lười ra ngoài.
Hoặc ví dụ như trong mắt bạn bè, tôi là kẻ lười biếng thú vị, hay nói nhảm, thích xem truyện tranh, thích chơi điện tử.
Hay là trong mắt vợ, tôi là ông chồng lôi thôi, hay đổ mồ hôi, béo mầm, tính tình nhu nhược không biết cáu gắt, một người tốt đúng nghĩa.
Và cả gã khờ cố chấp trong thâm tâm, kẻ muốn trở thành đại văn hào nhưng lại cứ lúng túng xoay sở giữa các thân phận, muốn nhận được sự công nhận của tất cả mọi người, cuối cùng tự làm mình kiệt quệ.
Một người, rốt cuộc có thể sở hữu bao nhiêu nhân cách?
Trong tiểu thuyết, nếu một người có hai tính cách đen và trắng thì đó sẽ là một thiết lập rất xuất sắc. Nếu là ba, hoặc đa nhân cách, thì viết khéo một chút, đọc cũng sẽ rất hay.
Thế nhưng, nhân cách kiểu này không thể quá nhiều, vì nhiều quá sẽ loạn. Thực tế, hầu hết độc giả chỉ có thể chấp nhận nhân vật trong sách có một, tối đa là hai tính cách.
Thế nhưng trong thực tế, gã béo đang ngồi trước máy tính lúc này đây, rốt cuộc có bao nhiêu nhân cách, chính bản thân hắn cũng chẳng biết.
Ba năm trước, trong một buổi họp mặt gia đình, tôi nói rằng mình bắt đầu viết tiểu thuyết.
Hai năm trước, vào một ngày nọ, sau khi cố chấp viết xong dòng chữ cuối cùng của cuốn tiểu thuyết đầu tay, tôi quyết định sẽ không bao giờ đụng vào thứ này nữa.
Một năm rưỡi trước, trong một ca trực đêm bình thường, không hiểu sao tôi lại bị ma xui quỷ khiến, một lần nữa bắt đầu sáng tác cuốn sách mới.
Cho đến tận hôm nay, tôi vẫn vừa lừa dối gia đình rằng mình đã sớm không viết những thứ đó nữa, vừa hằng ngày không ngừng gõ bàn phím trên màn hình máy tính.
Hai con người trong tôi không ngừng tranh giành cái cơ thể đã bắt đầu phát tướng này, ngay cả khi chìm vào giấc ngủ mỗi ngày cũng không có lấy một giây nghỉ ngơi.
"Không ăn là nguội hết đấy." Đình Đình gọi vọng từ phòng khách.
Trên tivi, khúc nhạc mở đầu của chương trình mừng năm mới đã kết thúc, tiết mục tiếp theo dường như là tấu hài. Tôi gõ xong mấy chữ cuối cùng, nhấn gửi đi, trong lòng có vẻ yên tâm hơn một chút.
Đúng là nên đi ăn cơm thôi, đây là món cô ấy tự tay vào bếp, làm mãi mới xong. Nếu để nguội, có khi ngay sau đó đến lượt tôi cũng "nguội" theo.
"Đến đây!" Tôi đứng dậy chạy ra phòng khách. Thật khó mà tưởng tượng được, một thanh niên quá lứa 30 tuổi như tôi, béo đến mức ranh giới giữa má và cổ đã mờ nhạt, vậy mà vẫn có thể trơ trẽn bày ra bộ dạng dễ thương.
Điều khó tin hơn nữa là... Đình Đình dường như lại khá thích kiểu này.
Bữa cơm tất niên, hai người...
Năm nay là một năm không mấy bình yên, vì một trận đại dịch bùng phát, khiến việc thăm hỏi người thân trong dịp Tết đều biến thành những lời hỏi thăm qua điện thoại. Thực ra tôi lại khá thích cảm giác này, có thể yên tĩnh trải qua một cái Tết, thay vì phải liên tục giả vờ ngoan ngoãn trước mặt người lớn như mọi khi.
"Vừa nãy mẹ gọi điện, hỏi anh đang làm gì đấy." Đình Đình bưng bát cơm đến trước mặt tôi.
"Thế à? Em nói sao?" Tôi hỏi.
"Em bảo anh đi vệ sinh rồi. Lúc đó thấy anh đang viết hăng say, bàn phím gõ lạch cạch, nên em không làm phiền anh." Cô ấy lại múc thêm một bát canh.
"Được, lát ăn xong anh gọi lại cho mẹ. Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên anh không đón Tết ở nhà, chắc bà ấy thấy không quen."
Đình Đình gật đầu: "Vậy, anh định giấu gia đình bao lâu nữa?"
"Giấu cái gì?"
"Chuyện viết sách ấy, anh không thể giấu mãi được đâu."
"..." Tôi im lặng một lúc: "Không biết nữa, cứ giấu đã. Dù sao chỉ cần chúng ta không nói, họ cũng không dễ dàng phát hiện ra đâu."
Trên tivi vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt, chắc là trong tiết mục tấu hài có một đoạn rất buồn cười, đáng tiếc là tôi đã không nghe thấy.
"Mấy năm nay anh béo lên nhiều thật, hồi mới cưới, anh còn khá bảnh bao đấy." Đình Đình nói.
"Thế à? Kiểu gì cũng sẽ béo lên thôi, hay là viết xong cuốn này, anh tranh thủ giảm cân nhé?"
"Thôi bỏ đi, em đâu có quan tâm vóc dáng của anh, em chỉ muốn nói là... lao lực cũng khiến người ta béo lên. Hơn nữa, dù anh có giảm cân thì anh cũng sẽ lại bắt đầu cuốn sách tiếp theo, lúc đó anh lại béo lên thôi."
"Hì hì." Tôi cười hì hì nói: "Thế thì không giảm nữa vậy, dù sao béo một chút cũng đáng yêu."
"Ừ, cũng đáng yêu thật." Cô ấy nói rồi lại...: "Tóc bạc của anh nhiều quá."
"Thế à?"
"Ừ, bình thường em không để ý, tuần trước tình cờ phát hiện ra, giấu bên trong, nhìn cái là thấy ngay."
"30 tuổi rồi, có chút tóc bạc chẳng phải là bình thường sao?"
"Anh có mệt lắm không." Giọng điệu của Đình Đình không thay đổi, dường như chỉ là một câu trò chuyện phiếm.
Nhưng tiếng húp canh của tôi dường như to hơn một chút.
"Không mệt mà."
"Anh quá bướng bỉnh, bề ngoài trông có vẻ xuề xòa, nhưng trong lòng lại xoắn xuýt chẳng giống ai... Trước đây đọc cuốn Hứa Bạch Diễm anh viết, em đã cảm thấy vậy rồi. Đâu có thiếu tiền, việc gì phải ép mình chặt chẽ đến thế?"
"Anh thực sự không mệt, hơn nữa chẳng phải anh thích viết lách sao?"
"Cái anh thích là được tĩnh tâm, yên tĩnh viết lách, hồi mới cưới anh đã nói thế."
"Đúng vậy." Tôi gật đầu.
"Nhưng bây giờ anh cứ như đang hoàn thành nhiệm vụ, mỗi ngày hai chương, lại còn phải lừa dối gia đình, rồi lại sợ làm lỡ việc đi làm ngày mai..."
"Thôi thôi." Tôi cười xua tay cắt ngang: "Không thê thảm như em nói đâu, anh viết nhanh lắm, cũng chẳng làm lỡ thời gian gì cả. Em không thấy mỗi ngày trước khi đi ngủ anh vẫn có thời gian làm một ván Dota à."
"..." Đình Đình im lặng một lúc: "Nhớ hai năm trước anh từng nói với em, nếu có một ngày anh lạc lối trong chính cuốn sách của mình, thì em phải cứu anh ra khỏi đó không?"
"Hả?" Tôi ngẩn người: "Anh từng nói lời ngốc nghếch thế á?"
"Đúng vậy. Ngốc hơn nữa là... hai năm nay em lại còn thỉnh thoảng suy nghĩ, phải cứu một người lạc lối trong sách như thế nào."
"Ha ha ha, em cũng thật là rảnh rỗi, sao lại nghĩ mấy chuyện đó. Vả lại, anh phải phế vật đến mức nào mới không phân biệt được đâu là thực tế, đâu là tiểu thuyết chứ."
Trong giọng điệu của tôi có chút giễu cợt, sau đó, tôi nhanh chóng ăn hết cơm trong bát.
"Vị ngon lắm." Tôi nói xong, đứng dậy đi vào trong phòng.
"Định làm gì đấy?" Cô ấy hỏi.
"Viết thêm một chương nữa."
"Hôm nay là đêm giao thừa đấy, xem chương trình không tốt hơn à?"
"Mai đi làm, viết trước một chương, tránh việc ngày mai không xoay xở được thời gian."
"Được rồi..." Đình Đình nói, một mình dọn dẹp bát đũa trong phòng khách.
Trên tivi, tiếng cười nói vẫn rộn ràng.
Trong phòng sách, tiếng gõ bàn phím lạch cạch không ngừng nghỉ, ánh sáng trắng từ màn hình chiếu lên khuôn mặt béo mầm đó, đôi mắt hắn rất to, dán chặt vào những dòng chữ đang nhảy múa, phải mất khoảng 10 giây mới chớp một lần.
Đình Đình đứng ở cửa, nhìn người đàn ông béo mầm đáng yêu đó.
Đầu anh rất to, tròn vo.
Nhưng Đình Đình biết, dưới đôi mắt đó là hai bọng mắt nặng nề, chỉ là vừa vặn bị gọng kính che khuất đi. Mỗi đêm khi anh tháo kính xuống, người đàn ông này sẽ già đi ngay lập tức bốn năm tuổi.
Đình Đình cứ thế lặng lẽ nhìn anh.
---❊ ❖ ❊---
"Cô dâu, nếu bây giờ em có một cơ hội để ước nguyện, thì điều ước của em sẽ là gì?"
"Em hy vọng anh ấy có thể mãi mãi vui vẻ..."
Dưới ánh đèn lung linh, Đình Đình mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi. Ngày hôm đó, điều ước của cô không dành cho bản thân, mà dành cho người đàn ông bên cạnh.
"Vậy nên, nếu có một ngày, anh trở nên không vui, thì em phải làm sao để cứu anh đây?"