"Mọi người đang nói gì vậy?" Ngay khi bắt kịp mạch suy nghĩ, Lý Hoán đã lắc đầu: "Ngài Sherlock Holmes nào cơ chứ, sao tôi có thể liên quan đến ông ấy được? Đôi mắt của tôi chỉ là mắc một chút bệnh lý, sao lại có thể lôi chuyện gen di truyền vào đây? Thật quá hoang đường."
Trình Tiêu Tiêu cũng gật đầu: "Đúng vậy, quả thật có chút hoang đường. Nhưng trên thế giới này có rất nhiều người cực kỳ ưa thích những luận điệu hoang đường đó, thậm chí bỏ ra hàng chục năm trời để nghiên cứu và kiểm chứng. Nói ra thì xấu hổ, vài năm trước tôi từng được tập đoàn Sherlock chiêu mộ!"
"Đúng, chính là những kẻ đứng ở đỉnh cao của giới thám tử đó. Vì nhiều lý do khác nhau, họ đã mời tôi. Trong quá trình đó, tôi đã nghe được một vài lời lẽ mà tôi từng khinh bỉ, cho là cực kỳ hoang đường. Ví dụ như những gì tôi vừa nói lúc nãy!"
"Cái gì!" Bộ trưởng Lưu giật mình: "Ý cô là, những lời vừa rồi thực chất cô đều nghe từ những thám tử cấp bậc Sherlock?"
Trình Tiêu Tiêu nhún vai: "Tất nhiên rồi, ông tưởng là tôi tự bịa ra sao?"
"Thực tế, hội trưởng của mỗi nhiệm kỳ Hiệp hội Thám tử đều đang nghiền ngẫm những chuyện này. Cuộc đời và cái chết của ngài Sherlock, cùng với mục đích và lý do ban đầu khi ngài Watson thành lập Hiệp hội Thám tử, những thứ này đối với thám tử mà nói, là thú tiêu khiển tốt nhất mỗi khi rảnh rỗi. Đáng tiếc thay, dù có nỗ lực đến đâu, những thứ này cuối cùng cũng chỉ là suy đoán. Nhưng đôi mắt của cô Lý Hoán đây, ít nhiều có thể khiến những suy đoán đó trở nên chân thực hơn một chút."
Ánh mắt Bộ trưởng Lưu một lần nữa quay lại nhìn vào đôi mắt của Lý Hoán. Thú thật, ông cảm thấy mỗi khi nhìn vào mắt cô, ông luôn có cảm giác như sắp bị hút vào trong đó: "Vậy cô Lý Hoán, cha của cô là ai?"
Lý Hoán lắc đầu: "Tôi không biết, khi tôi còn rất nhỏ thì ông ấy đã mất. Còn về việc mất như thế nào, thực ra tôi cũng không rõ lắm. Từ nhỏ tôi đã sống một mình, gia đình để lại cho tôi một khoản tài sản khổng lồ, nhiều đến mức tôi không bao giờ tiêu hết."
"Vậy cô còn ấn tượng gì về cha mẹ mình không?"
Lý Hoán vẫn lắc đầu: "Không còn nữa. Lúc đó tôi còn quá nhỏ, cha mẹ lại thường xuyên không có nhà. Đến một ngày nọ, vài cảnh sát gõ cửa nhà tôi, rồi sau đó tôi tham dự tang lễ của họ. Cha mẹ chưa bao giờ để lại dấu vết gì trong cuộc sống của tôi, thậm chí ấn tượng của tôi về họ đều là từ một người mà tôi chưa từng thấy mặt cung cấp."
"Hả? Ý cô là sao?"
"Tại tang lễ của họ, tôi đã gặp một người. Người này..." Lý Hoán hồi tưởng: "Người này hơi gù lưng, luôn đeo khẩu trang, tôi chưa từng nhìn thấy mặt ông ta. Nhưng ông ta nói với tôi rằng, cha mẹ tôi là những nhân vật rất lợi hại, họ luôn tận tâm cống hiến để giải cứu thế giới này. Chính nhờ những lời đánh giá của ông ta về cha mẹ tôi, mới giúp tôi có được một nhận thức mơ hồ về họ."
Trình Tiêu Tiêu và Bộ trưởng Lưu nhìn nhau. Rõ ràng, lời đánh giá "tận tâm cống hiến để giải cứu thế giới" nghe có vẻ hơi "trung nhị" (trẻ trâu), nhưng nghĩ lại thì ngay lúc này, ba người trong văn phòng chẳng phải cũng đang cố gắng giải cứu thế giới hay sao.
"Được rồi, nói đến chuyện thế giới, rốt cuộc cô định cứu Liên bang thế nào?!" Bộ trưởng Lưu kéo chủ đề về quỹ đạo chính.
"Trước tiên, phải tìm lại những người đã mất tích. Sau đó thông qua những người đó để tìm ra Ngô Tâm! Rồi một mẻ hốt trọn tất cả các thế lực đứng sau lưng ả!" Trình Tiêu Tiêu nói.
Kế hoạch này nghe thì đơn giản rõ ràng, nhưng thực thi thì dường như không dễ dàng chút nào.
"Lời thì hiểu được, nhưng liệu có làm được không? Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng những người bị thôi miên kia thôi, căn bản là không tìm lại được đâu." Trên mặt Bộ trưởng Lưu lộ rõ vẻ lo lắng.
"Hừ, việc khác tôi không giỏi, nhưng về chuyện thôi miên, tôi tự tin mình không thua kém gì mụ đàn bà Ngô Tâm đó." Nói đoạn, Trình Tiêu Tiêu nắm chặt lấy tay Lý Hoán: "Chỉ cần cô giúp tôi, thì chúng ta có thể tìm ra tất cả những người đó trong thời gian rất ngắn!"
"Tôi ư?" Lý Hoán có chút hoảng sợ nói.
"Đúng vậy! Chính là cô! Giả định cô là hậu duệ của ngài Sherlock, thì việc trong gen của cô mang theo khả năng sánh ngang với ngài Sherlock cũng là điều dễ hiểu. Sherlock sở hữu năng lực quan sát bắt trọn mọi chi tiết, còn thứ cô sở hữu chính là năng lực quan sát thấu tận tâm can! Cô có thể dễ dàng nhìn ra hỉ nộ của đối phương qua ánh mắt, dù là cảm xúc ẩn sâu nhất trong đáy mắt cũng không thể thoát khỏi đôi mắt của cô. Và năng lực đồng cảm này không chỉ là đơn phương, vì trong tâm lý học, sự giao lưu cảm xúc tất yếu là hai chiều. Nói cách khác, khi cô đồng cảm với người khác, cô cũng có thể truyền tải cảm xúc của chính mình cho đối phương!"
"Tôi..." Lý Hoán lo lắng nói: "Tôi không biết những gì cô nói có thật không, cho dù là thật, tôi cũng không biết làm thế nào để truyền tải cảm xúc, tôi chưa từng làm thế bao giờ, hơn nữa việc này thì liên quan gì đến việc giúp đỡ Liên bang."
"Tất nhiên là có liên quan. Vừa rồi cũng đã nói, tôi muốn giải trừ sự thôi miên của Ngô Tâm, nhưng hiện tại việc tìm thấy những người mất tích đã khó, dù có tìm thấy cũng không thể tiếp cận, vì chỉ cần tiếp cận họ, họ sẽ bất chấp tất cả để tự sát. Đây tưởng chừng như là một ván cờ chết. Nhưng chỉ cần có cô, tôi có thể truyền lệnh giải trừ thôi miên tới những người đó!"
Nghe đến đây, Bộ trưởng Lưu ở bên cạnh dường như là người đầu tiên nghĩ ra điều gì đó, ông trợn mắt nhìn Trình Tiêu Tiêu.
"Chẳng lẽ cô..."
Trình Tiêu Tiêu gật đầu: "Chỉ còn cách này thôi. Hơn nữa, trên toàn thế giới này, có lẽ cũng chỉ có chúng ta mới làm được!"
Thời gian dường như cũng giống như thế giới này, rơi vào hỗn loạn. Đã gần nửa tháng trôi qua kể từ khi Trình Tiêu Tiêu bỏ trốn.
Lâm Khê sau khi trải qua một cuộc thẩm vấn ngắn đã được thả ra, nhưng tung tích của Trình Tiêu Tiêu thì phía cảnh sát vẫn nhất quyết không công bố.
Chu Ngôn và Lâm Khê bất lực, chỉ đành dồn toàn bộ sức lực vào việc truy đuổi Ngô Tâm.
Nhưng thật không may, dường như kể từ sau lần từ biệt ở đài truyền hình, người phụ nữ này đã bặt vô âm tín.
Tuy nhiên, những mối nguy hại mà ả để lại vẫn đang không ngừng lan rộng trên phạm vi toàn cầu.
Số người mất tích ngày càng nhiều, không chỉ là các quan chức chính phủ, mà ngay cả những công dân Liên bang không có giá trị lợi dụng cũng mất tích ngày càng nhiều, dần dần đã có xu hướng không thể che giấu nổi nữa.
Hệ thống thám tử trên toàn thế giới đã bắt đầu vận hành quá tải, tất cả mọi người đều bận rộn, không ai có thể nghỉ ngơi. Tập đoàn Thám tử Lâm thị từ vài tuần trước đã rơi vào trạng thái không ngủ không nghỉ. Các nhân viên của nhóm hành tung "dit" đã được điều động đến khắp mọi nơi trên thế giới, nhưng thế giới này giống như một con đập sắp vỡ, dù có cố gắng đắp bùn đến đâu cũng không thể che lấp được cái không khí sắp sửa sụp đổ đó.
Cố đại gia đã lớn tuổi, ông không thể chạy ngược chạy xuôi khắp thế giới nữa, nên chỉ đành ngồi trước bàn họp trống trải, rít thuốc hết điếu này đến điếu khác.
Đây không biết đã là điếu thứ bao nhiêu trong ngày rồi...
Đột nhiên!
"Kẽo kẹt~"
Cửa phòng họp được đẩy ra.
"Chúc mừng năm mới."