Chu Ngôn ngẩn người đứng chôn chân tại chỗ.
"Phì Qua...?" Cậu ngơ ngác lặp lại cái tên này, theo bản năng nhìn sang hai bên, như thể đang kỳ vọng sẽ trông thấy người đưa thư kia.
Thế nhưng, hành lang kéo dài về cả hai phía... trống trải đến mức khiến người ta cảm thấy bất an.
Chu Ngôn lại dán mắt vào bức thư trong tay.
Ở phần địa chỉ gửi đi, hoàn toàn để trống.
Điều này cũng coi là bình thường, bởi nơi gửi không quan trọng, nhiều khi nhân viên chuyển phát hoặc bưu tá cũng chỉ quẹt một đường là xong chuyện.
Còn địa chỉ nhận thư... Tùy Hóa là nơi nào?
Cậu nhìn chằm chằm hai chữ này, tuy không biết rốt cuộc là ở đâu, nhưng rõ ràng không phải nơi cậu đang ở hiện tại.
Vậy nên... tại sao bức thư này lại được gửi đến đây?
Là gửi cho mình sao?
Nhưng làm sao có người biết mình sống ở đây được?
Chu Ngôn dường như đột ngột quay trở lại khoảnh khắc bị cuốn sách đập trúng đầu, cảm thấy vô cùng hoang đường, hoàn toàn không thể hiểu nổi đầu đuôi câu chuyện.
Vì thế, cậu cầm thư, xoay người đi đến phòng 505, gõ cửa.
Rất nhanh, cửa được mở ra, Lý Hoán đứng bên trong, nhìn Chu Ngôn với vẻ đầy ngạc nhiên.
"Anh không đi nữa à?" Cô hỏi, trông có vẻ rất vui mừng.
"Không." Chu Ngôn trả lời thẳng, sau đó lắc lắc bức thư trên tay: "Cô là Phì Qua à?"
"Phì Qua? Tác giả mà anh nhắc đến mấy hôm trước ấy hả? Tôi đã nói là tôi không quen rồi mà."
"Vậy... tại sao bức thư này lại gửi đến chỗ cô?"
"Hả?" Lý Hoán cũng ngẩn người, cô nhận lấy bức thư từ tay Chu Ngôn, liếc nhìn: "Địa chỉ nhận trên này đâu phải là ở đây."
"Nó bị kẹp dưới khe cửa phòng 506." Chu Ngôn chỉ tay về phía căn phòng bên cạnh.
"Vậy... vậy là gửi nhầm rồi." Lý Hoán cũng nhíu mày: "Không đúng, an ninh của khu chung cư này rất nghiêm ngặt, thư từ chỉ có thể gửi đến hòm thư dưới lầu, không thể nào gửi tận cửa nhà được."
Nghe thấy vậy, đôi mày của Chu Ngôn càng nhíu chặt hơn.
"Anh... tại sao lại để tâm đến Phì Qua này như vậy?" Lý Hoán do dự một chút rồi hỏi.
Tâm trí Chu Ngôn theo bản năng rơi vào cuốn sách trong túi quần, nhưng ngoài mặt chỉ đơn giản lắc đầu: "Không có gì, chỉ hỏi chút thôi."
"Ồ."
Một giây sau, Chu Ngôn ngẩng đầu lên, nhìn cô gái đối diện: "Tôi không đi nữa, tôi muốn ở lại đây thêm vài ngày..."
"Hả!???"
---❊ ❖ ❊---
Cứ như vậy, Chu Ngôn vẫn ở lại.
Thật sự không phải cậu muốn ăn chực nằm chờ. Cậu muốn ở lại thêm vài ngày, chỉ là muốn thử xem liệu có thể nhận được bức thư gửi cho Phì Qua lần nữa không, thậm chí... cậu muốn thử xem có bắt được người đưa thư kia hay không.
"Chuyện này... cũng quá kỳ lạ!" Cậu tự lẩm bẩm khi tựa người vào ghế sofa.
Trước tiên là trước khi mình trọng sinh, Chu Ngôn của thế giới này đã như bị tâm thần phân liệt, tự xưng mình chính là Phì Qua.
Sau đó, là cuốn sách xuất hiện từ hư không này.
Đến tận bây giờ, thậm chí còn xuất hiện cả bức thư gửi nhầm địa chỉ.
Tất cả mọi chuyện đều liên quan đến "Phì Qua", thế nhưng, trên mạng lại hoàn toàn không thể tra ra bất kỳ thông tin nào về Phì Qua.
Điều này quá kỳ lạ rồi.
Chu Ngôn suy nghĩ thêm một lúc, nhận thấy hoàn toàn không có manh mối gì, thế là cậu bĩu môi, xé phong bì ra.
Tuy rằng đọc thư của người khác là hành động thiếu lịch sự, nhưng Chu Ngôn cũng chẳng bận tâm nữa.
Thế nhưng, điều khiến cậu kinh ngạc hơn là, trong phong bì này, lại chỉ có một tờ giấy bị xé làm đôi.
Tờ giấy này hết sức bình thường, cũng chẳng biết là xé ra từ đâu, chỉ to bằng bàn tay, mà trên đó cũng chỉ có vỏn vẹn vài chữ...
"Kiên trì lên, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Là chữ viết tay, dùng bút bi xanh, nét chữ hơi nguệch ngoạc.
Chu Ngôn nhìn bức thư khó hiểu trong tay, thực sự cảm nhận được thế nào là đau đầu nhức óc.
Ngay sau đó, cậu lại móc điện thoại ra.
Tìm kiếm trên mạng về địa điểm "Tùy Hóa".
Kết quả phát hiện ra, căn bản không hề tồn tại nơi này.
"Không thể nào? Đến thành phố mà cũng không tra ra được?" Chu Ngôn cảm thấy toàn thân không ổn chút nào.
Hết sách rồi lại đến thư, bây giờ đến địa chỉ nhận cũng không tra nổi, mọi thứ đều toát lên một mùi vị quỷ dị, khiến cậu ngứa ngáy khó chịu.
Khoan đã!
Sách!
Chu Ngôn như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.
Cậu vội vàng đứng dậy, chạy vào phòng sách, đập cuốn "Sổ tay thám tử" xuống bàn, tiện tay cầm lấy một cây bút.
"Phì Qua là ai?"
Cậu viết lên sách.
Viết xong, cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ này vài phút, nhưng cậu cũng biết, những người trong cuốn sách này nói chuyện với nhau có độ trễ, nên trong chốc lát sẽ không có ai trả lời mình.
Trong tình thế bất đắc dĩ, Chu Ngôn chỉ đành ôm lấy những nghi hoặc này, ngồi trên ghế sofa.
Tất nhiên cậu không ngồi chờ không.
Trong quá trình này, cậu bắt đầu đọc những dòng chữ trên sách giống như đang đọc tiểu thuyết vậy.
Trước đó, vì mọi chuyện đều khẩn cấp, cộng thêm tốc độ đọc nhanh như chớp của Chu Ngôn, nên những việc không liên quan đến vụ án, cậu đều trực tiếp lờ đi. Bây giờ cuối cùng cũng rảnh rỗi, cậu định lật lại xem những lời nhắn mà trước đó mình chưa chú ý tới.
"Nhật Xuyên Cương Bản: Trực tiếp giết hết bọn chúng đi."
"Vãi, ông anh này nóng tính thế, ông ta muốn giết ai chứ?"
"Vân Thiên Thâm Thâm: First blood!"
"Xì... hết giết người rồi lại đến first blood, sao đám người này đột nhiên trở nên hung hăng thế này?!"
"Hủ Đô U Hồn: Chào cậu, Chu Ngôn, lần đầu gặp mặt, tôi là Hủ Đô U Hồn, xin đừng lãng phí thời gian vào nguồn gốc của cuốn sách, sau này cậu sẽ biết cả thôi. Ngoài ra, cậu có biết thuật toán mã hóa hoán vị không? Đây là lần thử nghiệm đầu tiên."
Chu Ngôn nhíu mày.
"U Hồn? Tên này là người chết à?"
"Hắn bảo mình đừng lãng phí thời gian vào nguồn gốc cuốn sách, nói cách khác, người này chắc chắn biết lai lịch của cuốn sách này. Hơn nữa nghe ý của hắn, sau này chắc chắn mình cũng sẽ biết."
"Nhưng nói thì nói vậy, mình thực sự rất tò mò, làm sao có thể cứ ngồi không chờ sự thật tự đập vào đầu mình chứ?"
"Còn nữa... thuật toán mã hóa hoán vị là cái quỷ gì?"
"Có thời gian phải tra thử xem."
Chu Ngôn cứ thế lật giở cuốn sách trên tay, trong đầu vẫn không ngừng cố gắng tìm ra một vài manh mối về "Phì Qua".
Mà cùng lúc đó... ngay tại khu vực trung tâm thành phố này.
Một cuộc họp đang diễn ra.
Đây là một tòa nhà văn phòng 21 tầng, tuy không quá bắt mắt giữa những công trình cao chọc trời xung quanh. Nhưng với tư cách là một văn phòng thám tử, nó tuyệt đối thuộc đẳng cấp hàng đầu.
Quan trọng nhất là, viền vàng trên mép tấm bảng hiệu khổng lồ đại diện cho việc, trong văn phòng thám tử này có một thám tử cấp "Sherlock" tọa trấn!
Điều này quả thực đáng để tự hào...
Và lúc này, trong phòng họp tầng cao nhất, hai bên chiếc bàn dài đã ngồi đầy người. Những người này đều là thám tử, hơn nữa thấp nhất cũng là cấp Marple.
Im lặng... không một ai lên tiếng.
Bởi vì còn một nhân vật quan trọng nhất vẫn chưa đến.
Đột nhiên, cánh cửa phòng họp bị đẩy ra.
"Xin lỗi, tôi đến muộn."
Lâm Khê bước vào... lên tiếng.