Xe cảnh sát nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt. Việc phong tỏa con hẻm nhỏ này cũng sẽ không kéo dài quá lâu, sau khi bộ phận thu thập chứng cứ xác nhận mọi thứ đã được thu gom hoàn tất, chỉ cần qua 24 giờ là dây cảnh giới có lẽ sẽ được dỡ bỏ.
Lúc này, Chu Ngôn cũng lấy cuốn sổ tay trong túi ra.
Nhắc mới nhớ, trước đây Nhã Tử từng nghi ngờ hành vi thường xuyên xem cuốn sách này của cậu. Tuy nhiên vài ngày trước, Chu Ngôn đã bịa đặt một tràng dài để tìm một lý do nghe có vẻ hợp lý cho hành động này, giờ thì cậu chẳng cần phải lén lút giấu giếm nữa, cứ thản nhiên xem ngay trước mặt Nhã Tử.
"Đinh Đinh của bạn sáng đèn: Chu Ngôn, chìa khóa trong tay người chết có phải dùng để tự vệ không? Cầm chìa khóa trong tay đâm người, đánh người đều có thể tăng thêm sát thương nhất định đấy."
“Cái này...” Chu Ngôn gãi đầu: “Người anh em à, cậu không nhìn thấy dáng vẻ của cái chìa khóa này đâu, nó thuộc loại đặc biệt giòn, dùng chút sức là có thể bẻ gãy rồi, dùng thứ này căn bản không tăng được lực tấn công đâu.”
"Người trong sách giả: Tiểu Chu, cậu không thể yêu cầu khắt khe với nhân chứng như thế được."
“Ừm, cũng đúng, ông chú nhân chứng kia đến việc nhịn tiểu còn chẳng lo nổi, sao mà nghĩ đến chuyện hung thủ có thể đang ở ngay trên đầu mình chứ.”
Đang xem thì...
“Ơ?” Chu Ngôn đột nhiên nhìn thấy một đoạn bình luận.
"LE7EL5: Trong đám đông có kẻ xấu đấy →_→"
"Biết trắng thiên hạ, giữ đen thiên hạ: Trong đám đông có khả năng có hung thủ."
“Vãi chưởng?!” Chu Ngôn sững sờ, trong đám đông có hung thủ?
"Lưu Mộc: Tiểu Chu, Tiểu Chu! Trong đám đông có người đang nhìn chằm chằm Nhã Tử đấy!"
“Còn nhìn chằm chằm Nhã Tử? Cậu chắc chắn người này là hung thủ, chứ không phải một lão già biến thái thấy Nhã Tử xinh đẹp nên nhìn thêm vài cái à?”
"Huyền Âm Khấp Cửu U: Chu Ngôn, trong đám đông có người đang nhìn chằm chằm giám khảo người tình của cậu đấy.”
“Này này, cơm có thể ăn bậy nhưng nói không được nói bậy đâu nhé! Tôi và Nhã Tử là quan hệ đồng nghiệp đàng hoàng!”
"Trong sách có mỹ nhân: Hung thủ thấy sắc nảy lòng tham không thành nên mới giết người? Giờ lại để mắt tới Nhã Tử? Gan to bằng trời thật.”
“Suỵt... lẽ nào thật sự là hung thủ?!”
"Đinh Đinh của bạn sáng đèn: Người trong đám đông đang nhìn Nhã Tử đó có lẽ chính là hung thủ rồi, hung thủ đều thích quay lại hiện trường gây án để thưởng thức thành quả.”
Chu Ngôn hơi nhíu mày, nhiều người nói trong đám đông có thể có hung thủ như vậy, thì dù kẻ đó có phải là hung thủ hay không, chắc chắn là có vấn đề!
May mà lúc nãy mình không hấp tấp ngẩng đầu nhìn loạn vào đám đông, nếu không bị gã đó phát hiện, chẳng phải là "đả thảo kinh xà" (đánh cỏ động rắn) sao.
“Nhã Tử, chị đứng đó đừng đi lung tung nhé.” Chu Ngôn thản nhiên nói với Nhã Tử.
“Hửm?” Nhã Tử ngẩn người.
“Đừng nhìn em, chị cứ biểu hiện bình thường là được, em đi... đi tiểu một lát...” Chu Ngôn nói xong liền quay người rời đi.
Tất nhiên cậu không phải đi vệ sinh thật, mà là đi đến một góc khuất ở rìa con hẻm, nơi này không có ánh đèn, nên Chu Ngôn có thể quan sát đám đông một cách tương đối an toàn.
Cậu muốn xem thử, rốt cuộc là kẻ nào cứ nhìn chằm chằm Nhã Tử.
Tuy nhiên...
Cậu nhìn hai phút nhưng không thấy bất kỳ quần chúng nào có hành tung khả nghi.
Được rồi, thực ra cậu đến hơi muộn, kẻ có hành động kỳ lạ đó đã rời khỏi đám đông từ mười mấy giây trước, biến mất vào một con hẻm nhỏ phía đối diện đường.
“Ưm... đi rồi sao?” Chu Ngôn lật xem cuốn sổ tay vài lần, phát hiện trong sách không hề mô tả ngoại hình, tuổi tác hay cách ăn mặc của người này, chỉ nhắc đến một cách rất mơ hồ.
“Sao lại thế? Đã biết có kẻ rất khả nghi, tại sao không nói rõ ràng hơn chút chứ?” Chu Ngôn hơi thắc mắc.
Nhưng vụ án lớn đang ở trước mắt, cậu cũng không có thời gian để dồn năng lượng vào cuốn sổ tay.
Chu Ngôn nhanh chóng quay lại bên cạnh Nhã Tử.
“Về rồi à?” Nhã Tử hỏi.
“Vâng.”
“Vừa nãy rốt cuộc em muốn làm gì? Làm ra vẻ bí ẩn thế?”
“Không có gì, chỉ là đi tiểu thôi mà.”
“Chỉ vậy thôi sao?” Nhã Tử nhìn Chu Ngôn, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Nhã Tử dùng ngón tay sơn móng đỏ tươi chỉ vào túi áo Chu Ngôn: “Trước khi em đi, cuốn sổ tay còn để ở túi trái, giờ lại để ở bên phải, chẳng lẽ lúc đi vệ sinh em còn lật sách sao? Em... không cần vịn vào à?”
“Cái này...” Chu Ngôn cười gượng: “Không cần.”
“Được rồi~” Nhã Tử lắc đầu, cũng không truy hỏi nữa: “Vừa có điện thoại gọi đến, nói danh tính người chết đã được xác nhận rồi.”
“Ồ? Nhanh thật đấy~”
“Đúng là rất nhanh, vì người chết này... cũng khá nổi tiếng, cô ấy là người mẫu.”
“Người mẫu?!”
“Ừm, loại từng lên quảng cáo ấy, hơn nữa cũng xác định rồi, cô ấy đúng là mắc bệnh tiểu đường, đồng thời cũng giải thích được tại sao cô ấy lại tiêm insulin ở gần nách, dù sao người mẫu thường xuyên phải chụp ảnh, trên người đầy vết kim tiêm chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công việc.”
“Ừm...” Chu Ngôn gật đầu: “Một người mẫu, vào lúc chạng vạng bị đẩy xuống lầu, vậy là giết người vì tình, hay là những màn đấu đá trong giới giải trí?”
“Có lẽ không phải cả hai.” Nhã Tử nói.
“Tại sao lại nói vậy?”
“Vì... cô ấy sáng nay mới đến khu 12, cảnh sát vừa gọi cho người quản lý của cô ấy, người quản lý hoàn toàn không biết việc người chết đến khu 12, dường như là lịch trình do người chết quyết định tạm thời vào tối qua.”
“Cái này...”
“Hơn nữa, phía cảnh sát sau khi biết danh tính của cô ấy đã điều tra toàn bộ lịch trình gần đây, phát hiện sáng nay cô ấy mới bay từ khu 22 đến. Hơn nữa, trong vài năm qua, cô ấy đều ở khu 25, chưa từng đến đây bao giờ.”
“Vậy cô ấy đến đây để làm gì chứ?” Chu Ngôn truy vấn.
“Vẫn chưa biết, cảnh sát cũng không phải thần tiên, em chỉ đi tiểu một lát mà sao có thể tra ra nhiều thứ thế?” Nhã Tử trách móc: “Tuy nhiên, nơi ở của cô ấy tại khu 12 đã tra ra rồi, là đặt trước từ hôm qua trước khi lên máy bay.”
“Thật sao!? Thế thì tốt quá! Cô ấy ở đâu?”
“Ngay đây này...” Nhã Tử chỉ vào bức tường bên cạnh.
“Hả... ở đây?!”
“Đúng vậy, chính là tòa nhà này.” Nhã Tử vỗ vào bức tường bên cạnh.
À... trước đó chỉ nói đây là một con hẻm nhỏ, nhưng lại không nói đến kiến trúc cạnh con hẻm. Thực ra, hai bên con hẻm là hai tòa chung cư, không hẳn là loại chính quy, chỉ cần nộp tiền trên mạng là có thể vào ở, trong tòa nhà cũng chẳng có bảo vệ gì cả.
“Không thể nào, một người mẫu mà lại ở chỗ này sao?” Chu Ngôn nhíu mày.
“Ít nhất cảnh sát tra ra là ở đây, đừng quan tâm nữa, lên xem thử đi, biết đâu tìm được ổ khóa khớp với chìa khóa.”
Nói xong, Nhã Tử dẫn Chu Ngôn đi vào tòa chung cư.
Tòa chung cư này thực ra không thể nói là quá tệ, nhưng tuyệt đối không được tính là tốt, dọn dẹp khá sạch sẽ nhưng lại chẳng có cả thang máy.
Địa chỉ tạm trú của người chết mà cảnh sát tra được là tầng 6, với cái thể trạng này của Chu Ngôn, leo lên cũng hơi tốn sức.
Trong quá trình leo lầu, dáng vẻ thở hồng hộc của Chu Ngôn đã thu hút một nụ cười đầy ẩn ý từ Nhã Tử.
Mà sau khi lên đến tầng sáu, cậu phát hiện đã có không ít cảnh viên lên trước, thậm chí cả cửa căn hộ cũng đã mở.
Một vài người thuộc tổ thu thập chứng cứ đi vào, bắt đầu quan sát xung quanh.
Nhưng căn hộ này thực sự không lớn, đồ đạc liên quan đến người chết chỉ có một chiếc vali, bên trong để vài bộ quần áo mà thôi, nên chẳng mấy chốc đã kiểm tra xong.
Bi kịch hơn là chiếc chìa khóa đó cũng không tìm thấy ổ khóa phù hợp.
Cuộc điều tra dường như lập tức rơi vào bế tắc...
“Được rồi, vận may không tốt, đi vào ngõ cụt rồi.” Nhã Tử hơi nhíu mày nói: “Vậy giờ em có gợi ý gì không?” Cô nhìn về phía Chu Ngôn.
Chu Ngôn suy nghĩ một chút, rồi cười hì hì.
“Đợi chút đã, để tôi tạo dáng tư thế suy tư, biết đâu lại nghĩ ra được gì đó.”
Nói đoạn, Chu Ngôn lấy cuốn sách trong túi ra.