Chu Ngôn không vui sao?
Sao có thể chứ, anh ta vui đến mức không thể vui hơn!
Nhà tù Hải Môn đã được giải phóng, những người mất tích đã tìm thấy, thuật thôi miên đã được hóa giải, chính quyền liên bang đã cứng rắn trở lại, thế giới đã khôi phục sự bình yên. Tuy vẫn còn đó những vết thương chằng chịt, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ được dọn dẹp sạch sẽ. Hiện tại chương trình Gala mừng Xuân đã phát sóng, pháo hoa bên ngoài thắp sáng bầu trời rực rỡ sắc màu.
Không có gì đáng vui mừng hơn thế này nữa.
Hơn nữa, một tiếng trước, phía nhà tù Hải Môn truyền đến tin tức, cô Hương Trạch Nam cùng với ông Edwards và Gandhi, vậy mà đã bắt được thành viên số bốn của Câu lạc bộ Tội phạm - chuyên gia phẫu thuật thẩm mỹ Lý Tứ.
Lúc đó Lý Tứ đang cải trang thành một nhân viên cảnh sát, chuẩn bị tìm cơ hội tẩu thoát. Hắn chế tạo rất nhiều lớp mặt nạ da mặt, hẳn là dùng kỹ thuật y tế lấy từ da mặt của những người vô tội, chỉ cần dán lên mặt là có thể ngụy trang thành một bộ dạng khác.
Thủ pháp của Lý Tứ vô cùng lợi hại, trà trộn vào đám đông mà gần như không thể phân biệt được. Vì toàn bộ trang phục bên ngoài đều đã thay đổi, ngay cả mùi hương vốn có cũng bị che đậy, khiến Edwards nhất thời không thể phân biệt được thật giả.
Vốn dĩ Lý Tứ đã sắp thành công, thế nhưng ngay khoảnh khắc hắn lướt qua Gandhi, ánh mắt bị lão thị của Gandhi đã nhạy bén bắt được một tia mùi vị của sự lừa dối.
Lừa dối không chỉ là ngôn từ, mà còn là cơ thể, ánh mắt, hơi thở, khí chất, nhịp bước chân, góc độ vung tay, vân vân và vân vân! Tóm lại, một người mang theo lời nói dối, dù có che giấu thế nào cũng sẽ lộ ra chút khác biệt... Mà Gandhi với tư cách là một cỗ máy phát hiện nói dối bằng xương bằng thịt, ngay khoảnh khắc lướt qua Lý Tứ, ông đã trực tiếp phân biệt được "sự giả tạo" trên người kẻ này.
"Kẻ ăn lời nói dối", ông lão hơn trăm tuổi, vào giây phút đó đột ngột vươn bàn tay gầy guộc, nắm chặt lấy cổ tay người đang đi ngang qua mình.
"Ngươi... nói dối rồi phải không..."
Cứ như vậy, một chuyên gia phẫu thuật thẩm mỹ có vẻ ngoài không một kẽ hở, đã bị lột mặt nạ ngay trước mặt "Kẻ ăn lời nói dối". Sau bao nhiêu năm, cuối cùng các thám tử cũng đã bắt được một thành viên của Câu lạc bộ Tội phạm.
Mà Chu Ngôn với tư cách là người từng có giao điểm với Lý Tứ, đương nhiên là người đầu tiên được thông báo về chuyện này!
"Tên Lý Tứ đó... vậy mà bị bắt rồi sao." Chu Ngôn lẩm bẩm.
Cho nên mới nói, người của Câu lạc bộ Tội phạm không phải ai cũng vạn năng. Trong một nhà tù khép kín, một người đối mặt với ba thám tử cấp độ Sherlock, thì vẫn sẽ thất bại thôi.
Đã bắt được một tên, vậy thì sẽ có tên thứ hai, thứ ba...
Phải biết rằng, "Kẻ ăn lời nói dối - Gandhi" không chỉ là một cỗ máy phát hiện nói dối, điều mạnh mẽ nhất của ông chính là thẩm vấn.
Dù tội phạm có cứng đầu đến đâu, trước mặt Gandhi cũng không thể che giấu sự thật. Chỉ cần ngươi biết... thì Gandhi sẽ biết.
Đây mới là điểm đáng sợ nhất của ông. Khả năng nhìn thấu lời nói dối này, phối hợp với một số kỹ thuật thẩm vấn và năng lực suy luận, ông có thể dễ dàng moi ra cả một tập đoàn tội phạm từ miệng một tên tội phạm.
Vài chục năm trước, thời kỳ mà các băng đảng xã hội đen còn lộng hành, Gandhi đã dựa vào vài tên tép riu bên ngoài, từng bước từng bước đào sâu lên trên, cuối cùng triệt phá vô số băng nhóm.
"Con người có thể nói dối, nhưng bản thân việc nói dối lại không có tính chất lừa gạt, ít nhất là trước mặt ta thì không."
Đây mới là thực lực của thành viên số hai tập đoàn Sherlock.
Ừm... được rồi, tuổi tác đủ cao, thâm niên đủ dày cũng chiếm một phần nguyên nhân.
Tóm lại! Chuyên gia phẫu thuật thẩm mỹ Lý Tứ đã bị bắt quy án! Và Gandhi đề nghị đích thân thẩm vấn hắn.
Vậy thì, về các thành viên tội phạm khác, dự kiến cũng sẽ sớm có được không ít manh mối.
Cùng lúc đó, việc Diêu Tiêu Tiêu thẩm vấn những người mất tích trở về cũng đã bước vào giai đoạn dầu sôi lửa bỏng. Tạm thời có thể xác định, hơn 20 người đã từng gặp mặt Ngô Tâm.
Từ tình hình phân bố địa chỉ của những người này và thời gian họ bị thôi miên, có thể thấy Ngô Tâm vẫn đang ở trong khu vực Á 12, thậm chí phạm vi có thể thu hẹp lại ở một nơi nào đó tại khu Đông. Cô ta không có thời gian để chạy trốn khỏi thành phố này.
Về phần những người còn lại, thực ra họ cũng đều đang ở trong khu vực Á 12.
Cuộc hành động tại nhà tù Hải Môn diễn ra quá đột ngột, chỉ trong vài giờ, bọn tội phạm đã mất đi con bài mặc cả quan trọng nhất. Mà dù là tội phạm đáng sợ đến đâu, chúng đều có một điểm yếu chung, đó là... không biết bay.
Chỉ cần không biết bay, thì muốn rời khỏi một nơi, bắt buộc phải đi xe, đi tàu cao tốc hoặc máy bay, tóm lại không thể dùng chân mà chạy bộ ra ngoài được.
Vì vậy, Diêu Tiêu Tiêu trực tiếp kết nối toàn bộ mạng lưới giám sát của khu vực, chuẩn bị sẵn cà phê, thuốc lá, rượu và số điện thoại gọi đồ ăn nhanh, sẵn sàng bắt đầu hoạt động giám sát diện rộng liên tục trong thời gian dài, không ngủ không nghỉ.
Thiên la địa võng đã giăng ra, hồi còi phản công bắt đầu vang lên.
Ngay trong khoảng thời gian này, những tên tội phạm đó cũng đánh hơi thấy một chút mùi vị bất thường, chúng bắt đầu rục rịch trong những góc khuất của thành phố.
Tiền phu nhân muốn rời khỏi thành phố này, bà ta quen biết rất nhiều người, từ đại gia giới kinh doanh, công nhân kỹ thuật, nhà nghiên cứu cho đến trạch nam. Những người này đều thèm khát sắc đẹp, mê đắm cách nói chuyện của bà ta. Tóm lại, bà ta có vô vàn tài nguyên để khiến bản thân rời khỏi thành phố này.
Vì vậy, bà ta gọi một cuộc điện thoại cho ông chủ chợ hải sản lớn nhất khu 12. Người này sở hữu máy bay riêng, và 40 phút sau, Tiền phu nhân sẽ ngồi lên chiếc máy bay này để rời khỏi đây.
Trương Tam cảm nhận được sự tinh vi của sự việc sớm hơn một chút, nên vào lúc này, khi khu vực chưa kịp phong tỏa, thực ra hắn đã chạy dọc theo đường cao tốc số 11 đến rìa khu vực. Hắn đang lái một chiếc xe tải đông lạnh, bên trong là 100 thùng thực phẩm đông lạnh. Hệ thống làm lạnh của thùng xe bị trục trặc một chút, hắn đang giải thích tình hình với nhân viên cảnh sát ở trạm thu phí, nếu không nhanh chóng cho qua, số thực phẩm trong xe chắc chắn sẽ tan chảy hết.
Hắn chỉ là kẻ lái xe thuê, số hàng hóa nhiều như vậy, bản thân hắn chắc chắn không đền nổi. Hắn sẽ mất việc, trong khi ở nhà còn có con nhỏ và người già...
Vài câu nói đơn giản đã chiếm được sự đồng cảm của người canh gác. Người đó gật đầu: "Ai cũng không dễ dàng gì, vậy anh đi nhanh đi." Người canh gác nói.
Về phần Vương Ngũ, hắn lại khá thảnh thơi. Trên một con tàu du lịch, hắn đang ôm ấp người phụ nữ mình yêu nhất đời trong phòng khách. Còn một tiếng nữa con tàu này sẽ khởi hành, họ sẽ trải qua một tháng dài đằng đẵng trên biển, cuối cùng sẽ xuống tàu tại một cảng nào đó ở Đông Âu.
Ngoài ra, những người muốn rời khỏi thành phố này còn có Lý Lôi, còn có Lữ Thương, và đủ loại người khác.
Họ đều đang dùng cách riêng của mình để tản ra khắp nơi...
Một cửa hàng tiện lợi trên phố 75 hôm nay đóng cửa rất sớm, vì ông chủ muốn về nhà xem Gala mừng Xuân.
Ông ta đi đến cửa, kéo cửa cuốn xuống, đang chuẩn bị khóa cửa.
Mà trong bóng tối phía sau ông ta, một bóng hình gầy gò quỷ dị, lặng lẽ hiện ra...