Chu Ngôn nhìn bức tranh này, tiến lên dùng tay quệt thử lớp sơn trên đó. Không những không quệt sạch được, ngược lại còn dính đầy bụi bặm. Xem ra, món đồ này cũng có thâm niên rồi.
Chu Ngôn ghi nhớ bức tranh trong lòng, mặc dù xác suất cao là chẳng có tác dụng gì, nhưng anh vẫn ghi lại. Sau đó, anh đẩy cửa bước ra.
Một luồng mùi bụi bặm nồng nặc ập vào. Bên ngoài cánh cửa này là một không gian rộng lớn. Đúng như dự đoán ban đầu, nơi này trông giống như được cải tạo từ một nhà máy bỏ hoang. Đại sảnh trước mặt có diện tích chắc phải hơn hai trăm mét vuông, hình chữ nhật, bốn bức tường xung quanh đều là cửa.
Ngoài cánh cửa mà anh và Lưu Tri Nguyên vừa bước ra, còn có năm cánh cửa khác. Lúc này, trong đại sảnh có thể nói là trống trơn, tuy nhiên lại đang đứng hai người.
Hai người này là một nam một nữ.
Trước hết nói về người đàn ông, ấn tượng đầu tiên mà anh ta mang lại chỉ gói gọn trong một chữ... "Tráng". Trên người mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình nhưng không cài cúc, có thể thấy bên trong là một chiếc áo ba lỗ đơn giản. Không biết là do cố tình chọn size nhỏ hơn hay là cơ bắp quá đồ sộ, tóm lại là cảm giác bó sát đến mức nghẹt thở. Hai khối cơ ngực vạm vỡ kia nếu tính theo thể tích, e là còn to hơn cả Lâm Khê.
Ngoại hình cũng cực kỳ tương xứng với vóc dáng, đầu đinh cùng lớp râu lởm chởm không được tỉa tót, tạo nên một hình tượng nam nhi cứng rắn đầy khí chất.
Còn người phụ nữ kia thì hoàn toàn ngược lại. Toàn thân cô ta tỏa ra sự nữ tính, vóc dáng mảnh mai, chiếc váy đỏ dài vừa chạm đầu gối, cố tình phối cùng đôi giày cao gót. Mái tóc dài che khuất một bên mắt, được uốn hơi bồng bềnh, phần đuôi còn có chút gợn sóng. Dù phần ngực được che chắn kín đáo, nhưng thể tích cũng đủ để so kè với gã đàn ông vạm vỡ bên cạnh.
Vì người đàn ông quá mức vạm vỡ, đường nét trên khuôn mặt quá góc cạnh, còn người phụ nữ lại trang điểm kỹ càng, nên nhất thời không thể đoán ra độ tuổi của cả hai.
Lúc này, hai người họ đang đồng loạt nhìn về phía Chu Ngôn và Lưu Tri Nguyên, trong ánh mắt mang theo sự nghi hoặc và cả chút đề phòng.
Cả bốn người không ai lên tiếng trước, bầu không khí nhất thời trở nên rất ngượng ngùng.
Trôi qua tròn một phút, cuối cùng Lưu Tri Nguyên cũng là người phá vỡ sự im lặng bằng câu: "Chào mọi người."
"Ừm, chào cậu, em trai nhỏ~" Người phụ nữ kia đáp lời, giọng nói đầy từ tính, thậm chí có thể nói là mang theo chút ma mị. Nhưng cô ta gọi Lưu Tri Nguyên là "em trai nhỏ", xem ra tuổi tác chắc hẳn đã ngoài ba mươi.
"Hừ~ xem ra hai người cũng đã vượt qua thử thách rồi nhỉ." Gã vạm vỡ thấy sự im lặng đã bị phá vỡ liền lên tiếng.
"Thử thách?" Lưu Tri Nguyên sững sờ.
"Phải rồi, nhìn là biết đây là một phần của kỳ thi, không biết năm nay ban tổ chức kỳ thi lại đang giở trò quỷ gì nữa." Gã vạm vỡ bất mãn nói, giọng vang dội tạo thành từng đợt vang vọng trong đại sảnh.
Tuy nhiên, lời vừa dứt...
"Tôi đã nói với anh rồi, đây không phải do ban tổ chức kỳ thi làm, sao anh không tin chứ?" Người phụ nữ bất lực lẩm bẩm, khổ sở xoa xoa trán.
Chu Ngôn nghe vậy liền hỏi: "Tại sao cô lại chắc chắn như vậy không phải do ban tổ chức kỳ thi làm?"
Người phụ nữ dang tay: "Vì tôi là giám thị đây... Nếu ban tổ chức muốn kiểm tra năng lực thực tế của thí sinh, thì họ chỉ cần đưa thí sinh đến là được rồi, tại sao lại lôi cả tôi vào? Tôi đã là cấp bậc Trung Thiền Tự rồi, việc gì phải dây dưa cùng với mấy đứa trẻ các người."
"Hừ!" Gã vạm vỡ lại hừ lạnh: "Chỉ là trò che mắt thôi, dùng một giám thị để đánh lạc hướng tôi. Hơn nữa, cô nói cô là thám tử cấp bậc "Trung Thiền Tự", thì cô chắc chắn là phải không?"
"Ừm..." Chu Ngôn suy nghĩ một chút: "Vậy, người anh em này, xin hỏi lúc nãy các người cũng đột nhiên tỉnh dậy rồi phát hiện mình bị trói ở đây sao?"
"Phải!" Gã vạm vỡ khoanh tay nói: "Tỉnh dậy là thấy bị trói trong cùng một phòng với người phụ nữ này."
"Vậy, phòng của các người có máy ép thủy lực không? Cái loại dùng để ép bẹp dí ấy?" Lưu Tri Nguyên hỏi.
"Máy ép thủy lực?" Người đàn ông nhíu mày: "Cái đó thì không, nhưng có máy khoan, nhắm thẳng vào đầu chúng tôi, rất đáng sợ. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc áp sát vào đầu, máy khoan chắc chắn sẽ đột ngột dừng lại. Mấy trò vặt vãnh của ban tổ chức không dọa được tôi đâu!"
Gã đàn ông nói chuyện đầy tự tin, đinh ninh rằng đây là bài kiểm tra của ban tổ chức.
"Haizz~" Người phụ nữ lại thở dài, rõ ràng là cô ta không muốn đôi co vấn đề này với gã cứng đầu kia nữa.
"Ừm..." Chu Ngôn trầm ngâm một lúc: "Được rồi, hiện tại cũng không cách nào xác định tình hình, nên chúng ta cứ tự giới thiệu trước đi."
Vừa dứt lời...
"Tôi tên Trịnh Cương Thiết!" Gã vạm vỡ trực tiếp trả lời bằng giọng vang dội.
"Vãi thật~ cái tên này, chẳng lẽ bố mẹ anh ta cũng là kiểu người đặt tên cẩu thả?" Chu Ngôn thầm mỉa mai trong lòng.
"Tôi tên Triết Đường Nhã Tử." Người phụ nữ báo tên mình một cách bình thường.
"Đường phèn vịt?" Lưu Tri Nguyên sững người, theo bản năng lặp lại.
Một ánh mắt lạnh lùng liếc tới, Lưu Tri Nguyên rùng mình, lúc này mới phản ứng lại, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi ít khi ra ngoài nên không hiểu lễ nghi~"
"Được rồi, được rồi~ tôi bây giờ không có tâm trạng dạy dỗ mấy đứa trẻ các người~" Nhã Tử thở dài phất tay: "Tôi chỉ muốn nhanh chóng ra ngoài thôi."
"Được, vậy chúng ta cùng đi xem quanh đây trước đi." Chu Ngôn không khách sáo thêm, anh cũng muốn rời khỏi đây sớm: "À, tôi tên Chu Ngôn, tên này là Lưu Tri Nguyên."
Nói xong, anh đi đến trước một cánh cửa, đẩy thử. Cánh cửa không hề nhúc nhích.
"Đừng tốn sức nữa, chúng tôi đã thử tất cả các cánh cửa rồi, không có cái nào mở được cả." Nhã Tử nói.
"À... được rồi~" Chu Ngôn thất vọng quay lại: "Vậy các người còn phát hiện gì khác không?"
"Có... nhưng không biết là để làm gì." Nhã Tử dùng ánh mắt ra hiệu về một góc phòng.
Chu Ngôn đi tới, phát hiện trên bức tường ở đó treo một chiếc hộp nhỏ giống như đồng hồ bấm giờ, con số bên trên là...
"03:21"
Giây tiếp theo, nó biến thành
"03:20"
Rõ ràng, đây là một thiết bị đếm ngược, thời gian chỉ còn ba phút.
Chu Ngôn nhíu mày: "Cái gì đây? Có vẻ như ba phút nữa sẽ có chuyện gì đó xảy ra."
"Đúng vậy!" Cương Thiết lớn tiếng đáp: "Nhưng rất không may, trong phòng này chỉ có mỗi thứ đó, tạm thời ngoài việc nhìn nó đếm ngược, chúng ta chẳng làm được gì cả."
"Thế thì lạ thật..." Chu Ngôn xoa cằm: "Chỉ có đếm ngược mà không có gợi ý cần phải làm gì, vậy cái đồng hồ này là cho ai xem chứ?"
Vừa dứt lời...
"Vãi?" Chu Ngôn sững sờ, dường như nghĩ ra điều gì đó.