Đứng bên trong cánh cửa, chính là Chu Ngôn.
Một Chu Ngôn khác.
Thế là, hai gã "Chu Ngôn" này cứ cách một cánh cửa đang mở mà nhìn trân trân vào nhau, mắt đối mắt, tình cảnh lúng túng đến mức chỉ thiếu mỗi một con quạ bay qua kêu "quạ quạ" nữa thôi.
Tuy nhiên, gương mặt của hai vị "Chu Ngôn" này, hình như đều không được chuẩn xác cho lắm.
Trước hết nói về người đứng ngoài cửa, nhờ có kỹ thuật trang điểm của chị Nhã Tử mà trông anh ta già hơn Chu Ngôn thật khoảng bảy tám tuổi, da dẻ sạm màu thô ráp, trông chẳng khác nào một gã trung niên đã nếm trải đủ mùi đời.
Còn người ở trong nhà kia...
Dù nhìn tuổi tác khá khớp, chiều cao vóc dáng cũng rất giống Chu Ngôn, nhưng nhìn vào lại thấy đầy sự khiên cưỡng.
Ví dụ như khoảng cách giữa hai mắt của hắn gần hơn Chu Ngôn thật, vị trí lông mày hơi thấp, môi cũng dày hơn, cánh mũi rõ ràng là đã qua dao kéo. Có lẽ do cố tình kéo dài sống mũi nên gương mặt hắn trông hơi bị lõm xuống.
Đây là một khuôn mặt đã qua phẫu thuật thẩm mỹ, mũi, mắt, cằm, rõ ràng đều được làm theo dáng vẻ của Chu Ngôn. Nếu trang điểm thêm một chút, hoặc đứng ở nơi thiếu ánh sáng, rất dễ khiến người ta nhìn nhầm thành Chu Ngôn ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Vị "Chu Ngôn" đã qua phẫu thuật này lúc này đang cầm một túi rác ăn thừa, chắc là định mang đi chất lên "núi rác" cạnh cửa.
Hai người nhìn nhau khoảng hai giây.
Đột nhiên, tên Chu Ngôn giả mạnh mẽ vung túi rác trên tay về phía Chu Ngôn đang đứng ngoài cửa, ngay khoảnh khắc túi rác rời tay, hắn lập tức xoay người bỏ chạy.
Chu Ngôn vội vàng né tránh túi rác, nhưng với thể chất hiện tại của mình, anh không thể nào vừa né vừa đuổi theo đối phương, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn chạy về phía cầu thang.
Thế nhưng, ngay khi tên Chu Ngôn giả đang hí hửng chạy như điên, chỉ nghe "cạch" một tiếng nhẹ.
Đó là tiếng lên đạn của súng ngắn.
Thân hình tên Chu Ngôn giả cứng đờ tại chỗ.
"Ngoan ngoãn quay lại đây." Một giọng nói đầy vẻ bực bội vang lên từ phía sau hắn.
Tên Chu Ngôn giả do dự một chút, không dám nhúc nhích.
"Tôi không muốn nói nhảm với anh, bây giờ tôi đã bị dồn vào đường cùng, đi đến đâu cũng bị người ta chửi bới, hơn nữa tôi đã ba ngày ba đêm không ngủ rồi, trong tình trạng này tôi không đảm bảo được sự kiên nhẫn của mình đâu."
"..." Tên Chu Ngôn giả im lặng một giây, sau khi cân nhắc thiệt hơn, hắn ngoan ngoãn quay người lại.
"Vào nhà." Chu Ngôn khẽ lắc họng súng, thản nhiên nói.
Biểu cảm trên mặt tên Chu Ngôn giả méo xệch, có lẽ hắn đang mếu máo, nhưng do phẫu thuật thẩm mỹ quá đà nên khi bình thường gương mặt hắn trông còn tạm ổn, chứ hễ làm biểu cảm là lại cực kỳ gượng gạo.
Dù sao đi nữa, hắn vẫn phải lủi thủi bước vào nhà.
Họng súng của Chu Ngôn chưa từng rời khỏi đối phương, đợi người kia vào nhà, anh cũng đi theo vào rồi chốt cửa lại.
Lúc nãy đứng ngoài cửa không cảm nhận rõ, nhưng vừa bước vào trong, Chu Ngôn liền nhận ra mùi vị trong căn phòng đã đến mức khó mà chịu đựng nổi.
Thức ăn chất đống ở góc tường, xoong nồi bát đĩa trong bếp, vỏ lon bia vứt dưới sàn, đủ loại mùi vị trộn lẫn vào nhau. Căn hộ này diện tích vốn đã nhỏ, lại chẳng mấy khi mở cửa sổ, khiến những mùi này tích tụ năm này qua tháng nọ trong phòng, gần như đã lên men cả rồi.
Chu Ngôn thở mạnh vài hơi, đẩy người trước mặt: "Tìm một sợi dây chắc chắn, tự trói hai cổ chân lại với nhau."
"Trong... trong nhà không có dây." Người kia nói, giọng hơi run.
"Tốt nhất là anh nên cầu nguyện trong nhà có dây đi, nếu không tôi sẽ dùng tất nhét vào miệng anh, rồi bắn một phát vào đầu gối. Dùng gối và chăn bọc họng súng lại sẽ giảm bớt tiếng động, giờ này chắc mọi người xung quanh cũng đã đi làm cả rồi đấy."
"Được được, tôi nhớ ra rồi, trong ngăn kéo có dây!" Người kia vội đáp, rồi đi tới cạnh kệ, lôi ra một cuộn dây.
Tiếp đó, vị "Chu Ngôn" giả này cũng rất biết điều, không dám giở trò gì nữa. Hai phút sau, Chu Ngôn đã trói chặt hắn vào ghế.
Ồ, quên chưa nói, thực ra trong súng của Chu Ngôn chẳng có lấy một viên đạn, nếu không anh cũng chẳng tốn công tốn sức trói đối phương lại như vậy.
May thay, vị "Chu Ngôn" giả này dường như không hề nghĩ tới điểm đó.
Chu Ngôn nhét súng vào túi áo, nhìn gương mặt giống mình nhưng lại vô cùng khiên cưỡng kia, anh nhất thời không biết nên hỏi từ đâu.
"Anh tên gì?"
"Tôi... tôi tên Vương Đại Bảo." Giọng người kia có chút căng thẳng, chắc là đã nhận ra mình hiện tại không còn khả năng phản kháng.
"Ừm, cái trình độ đặt tên này, đúng là mùi vị đó rồi." Chu Ngôn thầm châm biếm trong lòng. "Anh là ai?" Anh lại hỏi.
"Tôi... tôi chẳng là ai cả, năm nay 26 tuổi, không nghề nghiệp, cũng chưa lập gia đình, ngày nào cũng ở lì trong phòng, chơi game, xem anime... chỉ... chỉ có vậy thôi."
Vương Đại Bảo nói.
Chu Ngôn nhíu mày, quay đầu nhìn xung quanh. Bên cạnh giường là một chiếc máy tính đã cũ, trên bàn có một cuộn giấy vệ sinh, dưới đất vương vãi toàn hộp cơm hộp và vỏ chai coca.
"Được rồi, xem ra tên này nói thật." Chu Ngôn nghĩ thầm.
"Vậy tại sao anh lại phẫu thuật thẩm mỹ thành dáng vẻ của tôi?" Anh hỏi tiếp.
"..." Vương Đại Bảo im lặng, hắn không trả lời.
"Vào buổi tối bốn ngày trước, anh giả dạng tôi đến một căn biệt thự cũ, phá hoại đường ống dẫn gas đúng không? Anh đã giết một cặp mẹ con!" Giọng Chu Ngôn cao lên vài phần.
Nghe đến chuyện giết người, Vương Đại Bảo dường như càng thêm hoảng loạn, hắn vội lắc đầu:
"Không không, tôi không giết người, tôi cũng không phá hoại đường ống gas, tôi chỉ giả vờ diễn một màn kịch ở đó mà thôi."
"Diễn kịch? Chỉ để giá họa cho tôi sao!" Chu Ngôn lạnh lùng hỏi: "Ai bảo anh làm thế?"
"..." Vương Đại Bảo lại im lặng.
"Chát!" Chu Ngôn tát thẳng vào mặt đối phương. Anh dùng lực rất mạnh, nếu không phải bị trói vào ghế, cú tát này đã khiến Vương Đại Bảo loạng choạng ngã nhào.
"Tôi... tôi..." Sau khi bị đánh, khí thế của Vương Đại Bảo có chút trỗi dậy, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt không chút cảm xúc của Chu Ngôn, hắn lại co rúm người lại, thậm chí còn tủi thân nức nở: "Anh đừng ép tôi nữa, tôi không thể nói được mà."
"Tại sao không thể nói?"
"Tôi nói ra thì tôi sẽ chết mất... tôi sẽ chết rất thảm, rất thảm."
"Không sao, tôi có thể liên hệ cảnh sát bảo vệ anh, hung thủ cũng sẽ phải chịu sự trừng phạt của pháp luật." Chu Ngôn đưa ra một lời đảm bảo.
Không ngờ:
"Ha ha ha ha..." Vương Đại Bảo lại bật cười một cách bi đát: "Cảnh sát? Đừng đùa nữa, đối với loại người đó, cảnh sát làm sao có thể làm gì được hắn."
"Tội phạm tất yếu sẽ bị trừng trị, pháp luật là thế, không ai có thể đứng trên pháp luật cả." Chu Ngôn nói.
Nhưng Vương Đại Bảo cười khổ lắc đầu:
"Vô ích thôi, tôi biết anh là thám tử, tôi cũng biết cảnh sát sẽ không dung thứ cho bất kỳ tội phạm nào... nhưng các người không làm gì được hắn đâu."
"Bởi vì hắn chưa từng vi phạm pháp luật bao giờ!!!"