"Ách..."
Chu Ngôn nhìn chằm chằm câu đố này, nhất thời vẫn chưa nắm bắt được manh mối.
Bởi vì câu hỏi này quá đỗi mơ hồ.
Chẳng hạn như, nó không hề nói rõ hung thủ là ai, tại sao lại giết ông chủ, động cơ, điều kiện, vân vân, tất cả các manh mối đều không được đưa ra.
Nó chỉ hỏi một câu... thủ pháp giết người của hung thủ là gì.
Nếu coi "tôi" trong đề bài là hung thủ, thì câu này quá đơn giản, dù sao cũng đã viết rất rõ ràng, chính vì email dự đoán mà "tôi" đã dùng dao đâm chết ông chủ vào giữa đêm khuya.
Nhưng rõ ràng đây không phải là đáp án đúng.
Cho nên, người ra tay giết người tuy là "tôi", nhưng kẻ chủ mưu thực sự đứng sau màn lại là một người khác.
Điều này không cần phải bàn cãi, chắc chắn chính là kẻ gửi email dự đoán kia.
Hắn lợi dụng email dự đoán, khiến tôi tin rằng tất cả những gì hắn nói đều là sự thật, cuối cùng dụ dỗ tôi đi giết ông chủ của mình.
Vậy vấn đề đặt ra là, kẻ đứng sau màn này rốt cuộc đã làm thế nào?
Những dự đoán của hắn đều đã trở thành hiện thực.
Nếu chỉ là vài chuyện vặt vãnh thì còn có khả năng thao túng, ví dụ như hắn dự đoán ngày mai bạn ra cửa sẽ giẫm phải phân, thì hắn có thể thức đêm đến cửa nhà bạn để chôn phân... chuyện này rất dễ làm.
Nhưng các trận cầu, đua ngựa, cổ phiếu, những thứ này mà cũng có thể thao túng được thì người này quá lợi hại rồi.
Đã lợi hại đến mức độ này, còn bày trò phức tạp làm gì nữa, trực tiếp thuê vài tay sát thủ chuyên nghiệp, lôi nạn nhân ra rồi cho "bốc hơi" khỏi nhân gian chẳng phải xong rồi sao.
Cho nên... hung thủ thực sự đứng sau màn liệu có thực sự biết tiên tri hay không?
Chu Ngôn chống cằm suy tư.
Những câu trước đó, anh thực ra chẳng hề do dự mà đã giải được hết, nhưng với câu này, anh nhất thời vẫn chưa tìm ra hướng giải quyết.
Để tiết kiệm thời gian, Chu Ngôn theo bản năng đưa tay về phía cuốn sổ ghi chép bên cạnh.
Thế nhưng đột nhiên, tay anh khựng lại giữa không trung.
"Chậc, nếu cái gì cũng chép, liệu có bị đám người trong sách coi thường hay không nhỉ." Chu Ngôn tự nhủ.
Sau đó, anh thu tay lại.
"Loại vấn đề nhỏ nhặt này, tự mình giải quyết là được rồi..."
Chu Ngôn đan mười ngón tay vào nhau, đặt trước trán, đồng thời dùng hai ngón cái ấn vào huyệt thái dương.
Anh cũng chẳng biết tại sao mình lại làm động tác này, chỉ cảm thấy khi suy nghĩ, làm như vậy sẽ giúp mình dễ dàng đắm chìm vào câu đố hơn.
Đây dường như là một thói quen, chỉ là Chu Ngôn không biết thói quen này của mình được hình thành từ khi nào.
Về ký ức kiếp trước, kiến thức xã hội các thứ anh tuy vẫn nhớ, nhưng về bản thân mình, cơ bản đã mờ nhạt đi tất cả.
---❊ ❖ ❊---
Một giây...
Hai giây...
Chu Ngôn từ từ nhắm mắt lại.
Trước đây khi còn ở trong phòng giam, anh từng có cảm giác "lóe sáng" như vậy, nhớ lúc đó, chỉ là trong sổ ghi chép nhắc đến hai chữ "bụi bặm" mà thôi.
Bây giờ, Chu Ngôn dường như chỉ cần thực hiện tư thế này là có thể toàn tâm toàn ý suy nghĩ.
Và luồng linh cảm kia, cũng giống như được triệu hồi vậy...
Một tia sáng xuyên qua tư duy của Chu Ngôn, giống như cách vẽ trong rất nhiều bộ phim hoạt hình.
Giây thứ ba...
Chu Ngôn mở mắt ra.
Anh cầm bút lên, viết thẳng xuống dưới đề bài bốn chữ:
"Thủ pháp sàng lọc"
Anh không cần viết thêm gì nữa, vì bốn chữ này đã đủ chứng minh anh đã giải mã được câu đố.
"Cũng khá đơn giản mà~" Chu Ngôn mỉm cười nói.
Lúc này, anh cuối cùng cũng có thể đường hoàng mở cuốn sổ ghi chép ra.
Nhưng bây giờ anh không phải là đi chép bài, mà là với tư thế của một người đã giải được câu đố, muốn xem đám người trong sách có phải đang bị khó đến mức gãi đầu gãi tai hay không...
Anh đã chuẩn bị sẵn bút, nếu đám người trong sách không giải được câu này, anh định sẽ viết gì đó vào sổ để chế giễu họ.
"Hì hì hì~"
Anh cười cười.
Sau đó...
"Nhất Tử Hắc Kỳ: Gửi hàng loạt thôi."
Chu Ngôn: "Ách..."
"Dã Mã Dã Trần Ai Dã: Đây là kiểu lừa đảo giăng lưới điển hình nhỉ?"
Chu Ngôn: "Xì..."
"Tiêu Môn Kiêu Sinh: Giăng lưới rộng, chọn trước một nhóm lớn người, gửi ba loại thông tin A, B, C. Nếu A thành sự thật, giữ lại nhóm người A, tiếp tục gửi thông tin 1, 2, 3, rồi cứ thế làm theo cách đó. Những người còn lại đến cuối cùng sẽ trở thành những "kẻ may mắn" tin vào dự đoán. Suy cho cùng chỉ là bị lòng tham của chính mình nuốt chửng mà thôi."
Chu Ngôn: "Không phải chứ, tôi mới xem đề được một phút thôi đấy, sao các người nghĩ nhanh thế?"
"Hựu Song Nhược Xuyết Tưởng Bất Xuất Danh Tự: Tìm một nghìn người, năm trăm người gửi đội A thắng, năm trăm người gửi đội B thắng. Đợi kết quả, tìm năm trăm người đúng, hai trăm năm mươi người gửi đội C thắng, hai trăm năm mươi người gửi đội D thắng. Kết quả ra, hai trăm năm mươi người kia sẽ cảm thấy đây đúng là dự đoán, rồi tin sái cổ."
"Cái quái gì thế này, tên còn không nghĩ ra mà sao giải mấy câu đố kiểu này nhanh thế!"
"Vĩnh Hằng Rooter: Đây chính là điều tôi muốn nói, rất kinh điển cũng rất cũ kỹ, rất nhiều người cá độ bóng đá bị lừa như vậy. Ngoài ra, hắn hiểu rõ công việc của anh và có thể đưa ra phán đoán, lại còn muốn anh giết ông chủ, chứng tỏ hắn rất có khả năng là người trong công ty."
"Được rồi, được rồi, đến cả danh sách hung thủ thực sự các người cũng liệt kê ra rồi, để các người nói thêm chút nữa chắc là phá án luôn cho người ta rồi đấy."
Chu Ngôn cũng thấy rất buồn bực, anh đóng cuốn sổ lại, yên tâm giải đề.
...Trong lúc toàn tâm toàn ý suy nghĩ, thời gian trôi qua rất nhanh.
Dần dần, hoàng hôn buông xuống.
Cho đến khi một tia nắng chiều chiếu lên mặt Chu Ngôn, anh mới thoát khỏi chế độ suy nghĩ, nhận ra trời đã muộn.
Quay đầu nhìn Lâm Khê, quả nhiên, cô vẫn đang làm việc.
"Ách... không còn sớm nữa, tôi tan làm đây."
Anh nói.
"Ừm."
Lâm Khê thậm chí không ngẩng đầu lên, chỉ đáp một tiếng như vậy.
Chu Ngôn đương nhiên cũng không khách sáo gì thêm, nhiệm vụ của anh bây giờ là giải quyết hết đống câu hỏi cộng điểm này trong vòng ba ngày, đó chính là sự giúp đỡ lớn nhất đối với Lâm Khê.
"Nhớ ăn cơm đấy..."
Lúc sắp đi, anh nói.
Lâm Khê vẫn đáp một tiếng tùy ý như thế.
Thực ra Chu Ngôn cũng không chắc liệu cô có thực sự nghe lọt tai hay không.
Nhưng anh sẽ không dặn dò gì thêm nữa, bây giờ điều anh có thể làm là không làm phiền cô.
Đẩy cửa ra...
Thời tiết hôm nay rất đẹp, ánh hoàng hôn nhuộm cả con phố thành màu sắc ấm áp, đúng vào giờ tan tầm, xe cộ đông đúc.
Ngày làm việc đầu tiên, cứ thế trôi qua.
Chu Ngôn mỉm cười, đi về phía lề đường, định tìm một chiếc taxi.
Đột nhiên...
Một chiếc lá màu trắng, nhẹ nhàng đập vào đầu Chu Ngôn, rồi rơi xuống trước mặt anh.
Lá cây đương nhiên không thể có màu trắng.
Cho nên... đó là một bức thư...