Quá trình suy luận nghe có vẻ phức tạp, nhưng trong đầu Lâm Khê, kiểu tư duy tuyến tính này chỉ tốn vỏn vẹn hai phút đồng hồ.
Cô đã mở mắt ra...
"Lúc đó nạn nhân đang ở ngay dưới ghế sofa!" Cô hạ thấp giọng nói.
"Cái gì?" Chu Ngôn ngẩn người, nhưng ngay lập tức, cậu đã hiểu ý của sếp mình: "Vãi thật?! Không thể nào, dưới ghế sofa? Ý cô là lúc chúng ta phỏng vấn tối qua sao?!"
Lâm Khê gật đầu: "Đúng vậy, ngay dưới mắt chúng ta. Hãy nhớ lại thời điểm hai chúng ta đến đây vào ngày hôm qua... Lúc đó là do một thực tập sinh đến mời nên chúng ta mới tới đài truyền hình.
Nói cách khác, thời điểm tôi và cậu đến "hiện trường vụ án" thực chất có thể bị thao túng.
Sau khi vào phòng nghỉ, lúc đó Thẩm Khả Khả đã chuẩn bị ở đó từ lâu, cô ta ngồi trên một trong những chiếc ghế sofa, còn chúng ta cũng thuận lý thành chương mà ngồi đối diện với cô ta."
"Từ đó trở thành công cụ để cô ta chứng minh mình có bằng chứng ngoại phạm!" Chu Ngôn chen lời.
"Đúng vậy." Lâm Khê tiếp tục: "Cho nên nếu suy luận của tôi không sai, trên ghế sofa của cô ta chắc chắn có dấu vết bị tháo dỡ và giấu đồ đạc."
"Vậy còn chờ gì nữa! Bây giờ vào kiểm tra ghế sofa của cô ta đi." Chu Ngôn nói.
Thực ra hôm qua cậu còn có chút thiện cảm với cô Thẩm Khả Khả này, nhưng sau khi tiếp xúc trực tiếp, cậu lại thấy người phụ nữ này tâm cơ quá thâm độc, nên thiện cảm giảm đi không ít. Bây giờ cô ta còn thiết kế giết người, lại còn lấy mình làm bằng chứng ngoại phạm, cảm giác này khiến Chu Ngôn từ hâm mộ chuyển sang ghét bỏ.
Tuy nhiên, Lâm Khê lắc đầu.
"Không được, bây giờ vào kiểm tra ghế sofa hay gì đó đều vô ích. Thẩm Khả Khả rất tinh tế, hôm qua cô ta dám mời cậu và tôi tới, chứng tỏ cô ta đã tính toán xong xuôi mọi thứ. Chắc chắn cô ta đã lau sạch chiếc ghế đó rồi, không để lại dù chỉ một sợi tóc của nạn nhân.
Hơn nữa, còn có hai vấn đề tôi vẫn chưa nghĩ thông suốt.
Nói vấn đề thứ nhất trước đi: Đó là làm thế nào cô ta khiến nạn nhân tử vong mà không để lại bất kỳ dấu vết nào."
Lâm Khê còn chưa nói nghi vấn thứ hai là gì, chỉ riêng nghi vấn thứ nhất này thôi cũng đủ để Chu Ngôn suy nghĩ một hồi lâu.
Đúng thật vậy, cái chết của nạn nhân không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Không phải ngoại lực như dao hay súng, không phải bị bóp cổ hay ngạt thở, đầu và toàn thân không có vết thương, không có vết bầm tím sau khi bị đánh, xét nghiệm máu cũng không có phản ứng độc tố, càng không có chỉ số bất thường nào như đường huyết cao hay kali thấp.
Vậy nạn nhân đã chết như thế nào?
Chu Ngôn bất đắc dĩ, đành bắt đầu đoán mò.
Phải nói rằng, dù không nhờ đến sự giúp đỡ của các "anh em" trong sách, đầu óc của Chu Ngôn vẫn rất nhạy bén, chẳng mấy chốc đã bịa ra một thủ pháp giết người.
"Này sếp, cô nói xem liệu có phải thế này không! Thẩm Khả Khả dùng khăn mặt quấn quanh cổ nạn nhân, sau đó dùng dây thừng buộc chặt bên ngoài khăn rồi ra sức siết, cứ thế siết chết nạn nhân, nhưng vì có khăn che phủ nên trên cổ nạn nhân không để lại vết siết?"
"Không thể nào, người chết vì ngạt thở sẽ bị sưng phù mặt và tím tái, máu không thể lưu thông dẫn đến xuất huyết dưới kết mạc mắt, không chỉ nhìn mỗi vết siết trên cổ, liếc mắt là biết ngay."
"Được rồi." Chu Ngôn do dự một chút, nhưng chưa đầy nửa phút sau: "Ờ, vậy cô nói xem liệu có phải là chuốc thuốc ngủ cho nạn nhân, rồi đổ nước vào khiến nạn nhân bị sặc chết không."
"Cũng không thể, vì thực tế không tồn tại trường hợp "sặc chết".
Trong ngôn ngữ thông thường của chúng ta, "sặc chết" chia làm hai trường hợp.
Thứ nhất là một lượng lớn nước tràn vào khí quản và phổi, hoặc dị vật lọt vào đường hô hấp, cản trở hô hấp bình thường của con người, trường hợp này thực ra không khác gì chết vì ngạt thở.
Thứ hai là do ho sặc kéo dài dẫn đến nhiễm trùng phổi, tình trạng nhiễm trùng này muốn dẫn đến tử vong thì thời gian sẽ vô cùng dài, ước chừng vài tháng trôi qua người ta vẫn còn sống, cậu cho họ uống chút thuốc kháng sinh có khi lại khỏi rồi."
Lâm Khê giải thích, sau đó nhìn Chu Ngôn với ánh mắt rất kỳ lạ: "Sao cậu lại đưa ra những câu hỏi như vậy, năng lực bình thường của cậu đâu phải thế này..." Cô do dự một lát: "Có phải hôm qua trời mưa nên cậu bị cảm lạnh rồi không?"
Chu Ngôn vội vàng lắc đầu: "Không phải, chỉ là khoảng thời gian trước dùng não quá độ thôi."
"Xem ra... thực sự nên cho cậu nghỉ phép rồi." Lâm Khê nói.
Lời vừa dứt!
"Khoan đã! Vừa rồi cô nói gì?" Chu Ngôn đột ngột ngắt lời Lâm Khê.
"Hả?" Lâm Khê ngạc nhiên: "Tôi... tôi nói cho cậu nghỉ phép mà?"
"Không đúng không đúng, câu trước cơ!"
"Tôi nói... có phải cậu... bị cảm lạnh rồi không." Vừa nói, ánh mắt Lâm Khê bắt đầu dao động, hơi xấu hổ dời đi khỏi khuôn mặt Chu Ngôn: "Cậu đừng có nghĩ lung tung, tôi chỉ đơn thuần là quan tâm đến sức khỏe nhân viên thôi."
Chu Ngôn sao có thể nghĩ lung tung, sự chú ý của cậu hoàn toàn không nằm ở câu đó!
"Không đúng không đúng, cũng không phải câu này!"
"Hả?" Lâm Khê lúc này có chút khó hiểu: "Vậy là câu nào, nếu nói trước đó nữa thì tôi cũng không nhớ nổi đâu."
Chu Ngôn nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng. Cậu hiện đang rơi vào trạng thái cơ thể không theo kịp não bộ, vừa rồi thực ra cậu đã phát hiện ra một điểm không ổn, chỉ là bây giờ mới nhận ra mà thôi.
Ngay vài câu trước, Lâm Khê đã nói điều gì đó không ổn.
Là gì?
Là giải thích về sặc chết sao?
Không đúng!
Là giải thích về chết vì ngạt thở?
Cũng không phải.
Vậy là... câu trước đó sao.
Lâm Khê lúc đó nói là:
"Thẩm Khả Khả rất tinh tế, hôm qua cô ta dám mời cậu và tôi tới, chứng tỏ cô ta đã tính toán xong xuôi mọi thứ. Chắc chắn cô ta đã lau sạch chiếc ghế đó rồi, không để lại dù chỉ một sợi tóc của nạn nhân."
Chu Ngôn sững sờ!
Đúng rồi, chính là câu này!
Sếp của mình nói... Thẩm Khả Khả rất tinh tế! Khi mời mình tới, lẽ ra cô ta phải tính toán xong xuôi mọi thứ.
Hơn nữa, hình tượng Thẩm Khả Khả thể hiện trước mặt Chu Ngôn cũng là một người phụ nữ tinh tế, tính toán không sót một nước.
Nhưng tại sao... một người phụ nữ như vậy lại quên vứt chai nước trái cây đi?
Nếu chai nước trái cây đó thực sự có chứa độc dược, vậy Thẩm Khả Khả việc gì phải bày nó ở nơi dễ thấy như thế?
Cô ta đáng lẽ phải biết rằng người sắp tới đây là hai thám tử rất lợi hại.
Hơn nữa không chỉ có chai nước trái cây!
Bây giờ nhớ lại mọi chuyện tối qua, cũng như sáng nay... thực ra Thẩm Khả Khả tồn tại rất nhiều sơ hở.
Ví dụ như... tại sao cô ta lại để "chiếc ô" của người sửa điều hòa vào trong thùng đựng ô ở cửa mà quên cất đi.
Chiếc thùng đó nằm ngay cạnh cửa, kẻ ngốc cũng biết, nếu thấy trong đó có thêm một chiếc ô thì chứng tỏ vừa rồi chắc chắn có người tới.
Còn cả vết son môi trên ly cà phê sáng nay nữa.
Những thứ này, tất cả đều được bày ra ngoài mặt.
Thẩm Khả Khả thực sự sẽ quên những chi tiết này sao?
Điều này có chút không khớp với thiết lập nhân vật tinh tế, thâm độc của cô ta rồi!