Dương Khả Nhi giải quyết xong con tang thi đầu tiên, chân không ngừng nghỉ lao về phía những con còn lại. Ngày thường Dương Khả Nhi luôn tỏ ra ngoan ngoãn, biết nghe lời, ngoại trừ thích ghen tuông, ăn vạ, nói chung vẫn khá là hiền dịu.
Viên Ý và Tô Tây luôn ra vẻ phục tùng Dương Khả Nhi, chỉ vì cô ta là người theo Trương Tiểu Cường sớm nhất và còn là họ hàng của Long Ca. Nhưng trong thâm tâm, họ chẳng hề coi trọng cô ta, nghĩ rằng chỉ cần hầu hạ Trương Tiểu Cường vui vẻ là sẽ sống tốt hơn Dương Khả Nhi.
Giờ nhìn thấy vẻ điên cuồng của Dương Khả Nhi, họ chỉ còn biết lạnh toát sống lưng.
Phải, Dương Khả Nhi bây giờ tỏ ra rất điên cuồng, và đó cũng là phong cách trước nay của cô ta. Cô ta ra tay với tốc độ như đang chơi game quét quái nhỏ, một hai phát là xong một con tang thi, cô ta cũng đã quen với cảm giác kích thích điên cuồng này. Thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng la hét phấn khích tột độ, chẳng có con tang thi nào qua tay cô ta mà còn giữ được toàn thây.
"Khoan đã"... "Rầm"... Trương Tiểu Cường thấy Dương Khả Nhi đang hưng phấn tột độ, lời của mình đã sớm bị bỏ ngoài tai, con tang thi cuối cùng cũng sắp bị xé xác, Trương Tiểu Cường muốn gọi cô ta lại nhưng đã muộn.
Dương Khả Nhi nhìn đám tang thi nằm trên đất không còn con nào động đậy, liếm môi, cảm thấy chưa thỏa mãn, liền đưa mắt nhìn về phía mấy chục con tang thi trong công trường.
Cô ta cầm súng chực lao vào giết thêm một trận tơi bời, để hả giận. "Ha! Cái này còn kích thích hơn chơi game trên máy tính nhiều, đúng là yêu cái cảm giác này chết mất."
"Bốp" một cái tát đầy tay giáng lên mông cô ta, cô ta ôm mông nhảy dựng lên.
"Mày có mang lỗ tai không đấy?" Trương Tiểu Cường đứng bên cạnh Dương Khả Nhi mắng cô ta, Dương Khả Nhi ỉu xìu nghe Trương Tiểu Cường dạy dỗ, mũi chân không ngừng vẽ vòng tròn dưới đất.
Viên Ý thấy Trương Tiểu Cường dạy dỗ Dương Khả Nhi đến mức chẳng còn biết cãi, càng thêm kính sợ và khiếp đảm với Trương Tiểu Cường. Ngay cả Dương Khả Nhi lợi hại như vậy còn bị quản trị phục phịch, vậy thì mình càng không có gì để nói.
Tạm thời không để ý đến đám tang thi trong công trường, sau khi dọn sạch mấy con trước tòa nhà chính, Trương Tiểu Cường bảo Viên Ý dẫn đường tìm kho hàng. Dương Khả Nhi và Tô Tây theo sau.
Viên Ý sợ hãi bước đi phía trước, nửa bước sau lưng cô ta là Trương Tiểu Cường đang bám sát. Trương Tiểu Cường không cầm Thú Giác Thương, chỉ nắm Tinh Vệ Kiếm, ở những chỗ như hành lang lối đi, kiếm dễ dùng hơn thương dài.
"Rẽ ngay góc trước là kho." Viên Ý vừa nói vừa bước tới, vừa định rẽ qua góc thì bị Trương Tiểu Cường nắm cổ áo kéo lại. Ngay sau đó, một đôi móng vuốt tang thi thò qua góc quờ quạng tứ phía.
"A!!" Viên Ý hét lên một tiếng, sợ quá quỳ rạp xuống đất, ôm lấy ống chân Trương Tiểu Cường chẳng dám động đậy. "Mẹ kiếp, biết ngay lúc quan trọng là không tin nổi mà." Trương Tiểu Cường vừa chửi vừa đạp cô ta sang một bên, giơ kiếm lên chém bay cái đầu tang thi vừa thò ra.
Con tang thi đó chưa kịp ngã, Trương Tiểu Cường đã quặt qua góc tường, thấy trên hành lang dài chưa đầy mười mét, tang thi chen chúc ken đặc, một lúc chẳng đếm nổi. "Lùi ra ngoài!" Trương Tiểu Cường vung kiếm chém mấy con tang thi trước mặt, gào to. Hành lang tang thi quá nhiều, địa hình quá chật hẹp, căn bản không có không gian xoay xở.
Đột nhiên, một con tang thi lùn gầy tăng tốc lao ra từ đám đông, một cặp móng vuốt đen nhánh chộp về phía hắn. Trương Tiểu Cường tay phải cầm kiếm vung lên từ dưới, hai cẳng tay vừa lóe lên dưới ánh kiếm liền rơi xuống đất. Tang thi hình chữ S bất chấp há miệng cắn tới.
"Đoàng"... Khẩu Ngũ Tứ thủ thương Trương Tiểu Cường luôn cầm ở tay trái nổ lên. Nhân lúc cánh tay nó bị chém đứt, thân hình nó khựng lại một chút, Trương Tiểu Cường ngắm vào đầu nó mà nổ súng.
Nhân lúc Trương Tiểu Cường giải quyết con tang thi hình chữ S, lũ tang thi thường còn lại vung vuốt lao vào hắn. Nhìn trước mặt múa may mười mấy cái móng, Trương Tiểu Cường da đầu tê dại, có cảm giác như chẳng biết động tay vào đâu, hắn không thể nào chém hết tất cả móng vuốt một lúc được.
"Bổ nhào xuống"... phía sau vọng ra tiếng la của Dương Khả Nhi. Không kịp suy nghĩ, Trương Tiểu Cường quỳ rạp xuống đất, rồi lăn ra đằng sau một vòng, nằm sấp trên mặt đất.
Một bóng đen khổng lồ mang theo một luồng gió vụt qua trên đầu. Thì ra Dương Khả Nhi thấy chẳng ổn, muốn lên giúp, nhưng hành lang quá hẹp, không múa được Thú Giác Thương. Cô ta sốt ruột, thấy bên cạnh có một cánh cửa chống trộm trên đề "Phòng Tài Vụ", liền nắm tay cầm, móc vào khung cửa, dùng sức một cái là tháo luôn cánh cửa.
Cô ta vác cánh cửa như vác một tấm khiên khổng lồ lao vào đám tang thi. "Choang"... Cánh cửa sắt lập tức chắn trước mặt đám tang thi. Dương Khả Nhi lại nghiêng cánh cửa sắt sang một bên, hai góc trên dưới của cánh cửa sắt cày vào tường, đẩy lùi đám tang thi. Đẩy được đến cuối hành lang, đám tang thi bị chặn sau cánh cửa, không ngừng va vào nó. Cánh cửa sắt cày lên hai bức tường hai đường rãnh sâu hoắm. Dương Khả Nhi ấn mạnh cánh cửa sắt xuống, theo lớp bụi tường rơi, cánh cửa sắt kẹt chặt vào khe gạch.
Đám tang thể coi như bị nhốt chặt, vô số móng vuốt thò ra từ khe hở mép cánh cửa, vớ vẩn trong không khí. Viên Ý vẫn còn ngồi dưới đất, quần ở chỗ đó chảy ra một vũng nước, có vẻ đã bị dọa đến vãi đái. Cô ta có thể chạy thoát khỏi đây thật đúng là tổ tiên phù hộ.
Trương Tiểu Cường đứng dậy khỏi mặt đất, bước đến bên cạnh Viên Ý nhìn cô ta. Viên Ý thấy Trương Tiểu Cường nhìn mình, vội đứng dậy, người hơi run lên, khép chặt hai chân, vô cùng xấu hổ, mặt bắt đầu ửng hồng. Nhưng thấy mặt hắn sắt lại, liền chuyển sang tái mét.
"Đây là lá gan của mày?" Trương Tiểu Cường rất bực mình, rất rối rắm. Hắn thực sự chẳng biết nói gì nữa. Vừa nãy còn mặt mũi hung tợn đòi đi giết tang thi, gặp thật thì lại sợ tới mức tè ra quần. Lúc trước Dương Khả Nhi bị mấy chục con tang thi đuổi như đuổi thỏ, chạy khắp nơi cả cũng không đến nỗi như thế này?
Trương Tiểu Cường cuối cùng đã hiểu ra, bảo cô ta đi giết tang thi chẳng phải là đi đánh quái, mà là âu yếm nói với tang thi 'Mời thưởng thức'... thuần túy là đưa đồ nộp mạng.
"Thử trị liệu cực hạn?" Trương Tiểu Cường vừa nghĩ tới, liền làm luôn. Hắn nắm lấy cánh tay Viên Ý kéo cô ta tới trước cánh cửa sắt. Viên Ý thấy tang thi gần trong gang tấc, không tự chủ được lùi về phía sau, sức bật bỗng nhiên bùng phát suýt thoát khỏi tay Trương Tiểu Cường.
"Còn trị không nổi mày à?" Trương Tiểu Cường cũng nổi máu điên, tay trái giữ cô ta lại, tay phải nắm tóc cô ta, dí mặt cô ta sát vào móng vuốt tang thi. Viên Ý thấy móng vuốt tang thi cách mũi mình chỉ vài cen-ti-mét, sợ đến nỗi thét lên, quay ngoắt đầu muốn thoát khỏi tay Trương Tiểu Cường, nhưng tiếc là tóc cô ta bị hắn giữ chặt, ngoài cơn đau da đầu thì không thể nào giãy được.
Ngửi thấy mùi thối của tử thi từ móng vuốt tang thi bên mũi, Viên Ý tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt.
"Mở mắt ra, nếu không tao sẽ quăng mày vào trong." Phía sau vọng ra giọng đe dọa lạnh tanh của Trương Tiểu Cường. Viên Ý càng sợ bị tang thi ăn thịt hơn, liền mở mắt nhìn móng vuốt dưới mũi và đám xác sống sau cánh cửa.
Viên Ý thấy đám tang thi sau cánh cửa sắt chen chúc nhau ken đặc, móng vuốt thò ra từ khe hở không ngừng vẫy vẫy trước mắt, thậm chí không thể đếm nổi có bao nhiêu. Cánh cửa sắt bị đè đến nỗi kẽo kẹt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị đẩy bung ra, bọn tang thi bên trong sẽ xông ra.
Trương Tiểu Cường đột nhiên phát hiện Viên Ý bắt đầu run rẩy, tiếp theo một mùi hôi thối của phân tỏa ra từ người Viên Ý. Trương Tiểu Cường không hề động lòng. Lúc trước mùi trên người Dương Khả Nhi còn nồng hơn cô ta, chẳng phải hắn vẫn dẫn Dương Khả Nhi chạy khắp nơi đấy sao?