Người đàn ông ra ngoài đàm phán trước đó đã được Trương Tiểu Cường thả về, nguyên lời Trương Tiểu Cường nói với hắn là tất cả mọi người phải ra ngoài đầu hàng vô điều kiện, nếu không Trương Tiểu Cường sẽ sai người đốt hết lều lán, phá hủy nguồn nước của họ, giết chết thủ lĩnh của họ...
Năm phút... Mười phút... Hai mươi phút... Phía khu tập trung vẫn không có động tĩnh gì, mơ hồ có thể thấy người đàn ông được Trương Tiểu Cường thả về đang nói gì đó ở cửa hang, đám đông đứng bên dưới dường như không có phản ứng gì với lời hắn, có người khoác ba lô to nhỏ leo lên ngọn đồi nhỏ, dường như làm vậy là có thể tránh khỏi sự ngược đãi của Trương Tiểu Cường, có người dẫn đầu thì không ngừng có người theo sau, họ cũng lục tục khoác đồ cùng leo lên đồi, người đi đầu còn hét vọng về phía sau, dường như đang động viên những kẻ đi theo, sứ giả khu tập trung ban đầu ra sức ngăn cản những người đó bỏ chạy, hắn chỉ về phía Trương Tiểu Cường nói gì đó, nhưng những người đó chẳng thèm để ý, vẫn cứ leo lên đồi...
Trương Tiểu Cường vứt đầu mẩu thuốc lá xuống đất dẫm lên, có những kẻ không thấy quan tài thì không rơi lệ. Hắn búng tay về phía khẩu súng máy, sau đó khẩu trọng liền xoay nòng, rời khỏi đầu đám tù binh nhắm vào doanh trại. "Rắc rắc rắc rắc rắc..." Những loạt đạn dài có nhịp điệu vang lên từ xe jeep, vỏ đạn nóng hổi bay tung tóe, mái lều tranh xa xa bị những viên đạn gào thét xé toạc thủng lỗ, tiếng la hét và âm thanh hỗn loạn vọng từ doanh trại. Sau khi bắn hết một băng đạn vào khu lều lán, xạ thủ súng máy thấy tất cả những người còn lại đến cả đồ đạc cũng không cần, đều chạy ra khỏi lều lán đuổi theo mấy kẻ leo đồi đầu tiên chạy thục mạng, phía Trương Tiểu Cường còn mơ hồ nghe thấy tiếng khóc la từ bên đó.
Xạ thủ trọng liền thấy hành động thị uy của mình lại có tác dụng ngược, cảm thấy mất mặt, hắn hét một câu với tài xế xe jeep, xe jeep nổ máy chạy thẳng đến rìa khu tập trung, hắn xoay nòng súng ngắm vào ngọn đồi nhỏ rồi nổ súng lần nữa, những viên đạn gào thét khơi lên một đám bụi đất trước mặt kẻ chạy đầu tiên, kẻ đó lập tức mềm nhũn chân ngã xuống sườn đồi, thân thể không ngừng lăn xuống theo dốc, mấy gói đồ to nhỏ trên người cũng lăn lóc trên mặt đất cho đến khi tứ tán hết. Những người phía sau thấy kẻ trước mặt ngã xuống đồi lăn mãi còn tưởng hắn đã trúng đạn, tất cả đều quay đầu chạy xuống đồi.
Tiếp đó, một người đàn ông đứng giữa bãi đất trống vung vẩy một tấm giấy màu vàng úa. Trương Tiểu Cường ra hiệu dừng lại, tiếng súng lập tức tắt ngấm.
Bắt đầu có người ôm đồ đạc hành lý đi về phía này, trước là một hai người, rồi thành từng nhóm ba năm, dần dần trước mắt Trương Tiểu Cường tụ tập hơn trăm người, già trẻ đều có, người già cũng bằng tuổi Trương Hoài An, còn trẻ nhỏ? Trương Tiểu Cường nhìn cô bé chừng bốn năm tuổi đang được người ôm trong lòng, cô bé còn chưa biết thế nào là sợ hãi, nó mở to đôi mắt đen láy nhìn quanh, trên mặt không có sự mịn màng mũm mĩm của trẻ cùng lứa trước ngày tận thế, khuôn mặt hơi hóp lại, mặt mũi cũng lem luốc đen đúa, tay cầm một cái bánh mì thô làm bằng cám, trên bánh có vài vết khuyết nhỏ. Trương Tiểu Cường lần đầu tiên nhìn thấy một đứa trẻ nhỏ sau tận thế, những người sống sót hắn gặp trong ngày tận thế đều là người lớn tráng kiện, hoặc như Dương Khả Nhi kiểu gần như trưởng thành có thể chạy nhảy.
Cô bé thấy Trương Tiểu Cường đang nhìn nó, liền nhăn mặt làm một cái mặt quỷ với Trương Tiểu Cường, rồi cho cái bánh mì thô vào miệng. Bánh rất cứng, răng sữa của cô bé khó cắn đứt, nó từ từ gặm mép bánh, cảm thấy chỗ nào mềm ra thì dùng lưỡi nhỏ cuộn vụn bánh vào miệng, nó gặm rất chăm chú, rất nghiêm túc, chỉ có điều hơi nhíu mày, cái bánh thật sự quá cứng.
Trương Tiểu Cường không tự chủ được bước đến trước mặt cô bé, cô bé được một người phụ nữ ngoài ba mươi ôm trong lòng. Vừa lại gần Trương Tiểu Cường đã ngửi thấy từ người đàn bà một mùi tanh hôi nồng nặc, cùng một mùi với những người phụ nữ giải cứu ở kho lương, mùi của chưa tắm rửa sau khi bị nhiều đàn ông làm qua. Người đàn bà cũng rất bẩn, trên mặt, trên tóc còn có vài vết trắng, chị ta sợ hãi nhìn Trương Tiểu Cường đang đến gần, hai tay ôm con gái bất giác siết chặt hơn, thân thể hơi run rẩy, chị ta không dám động đậy, tất cả thành viên tổ tác chiến ngoài xạ thủ súng máy ra đều là súng trường, khẩu súng lục lớn sáng loáng bên hông Trương Tiểu Cường trở thành biểu tượng thân phận, người đàn bà biết địa vị của Trương Tiểu Cường ở đây nhất định rất cao, nên không dám nhúc nhích.
Trương Tiểu Cường đưa tay định lấy cái bánh thô trong tay cô bé ra xem, nhưng cô bé giữ chặt bánh nhất quyết không buông, nó trừng mắt nhìn Trương Tiểu Cường muốn dọa chạy tên xấu xa cướp đồ ăn của mình, Trương Tiểu Cường bị cơn giận của cô bé nhỏ làm cho dở khóc dở cười.
"Cha nó đâu?" Trương Tiểu Cường bịt mũi hỏi người đàn bà, hắn thực sự không chịu nổi mùi này.
"Chết rồi!" Người đàn bà không dám ngẩng đầu nhìn Trương Tiểu Cường, cúi đầu nói nhỏ.
Trương Tiểu Cường từ chiếc túi đeo bên hông lấy ra một thanh sô-cô-la, xé vỏ bỏ vào trước mặt cô bé. Cô bé nhìn thanh sô-cô-la trước mắt, khẽ động đậy lỗ mũi nhỏ, nó quay sang nhìn mẹ muốn xin ý kiến, nhưng cái đầu nhỏ lại không tự chủ được nghiêng về phía Trương Tiểu Cường, dùng khóe mắt liếc nhìn thanh sô-cô-la đen nhánh kia. Trương Tiểu Cường cảm thấy lúc này mình thật xấu hổ, sao cứ như mấy gã chú quái đản trong mạng đang lừa gạt cô bé vậy?
Mẹ nó khẽ gật đầu, cô bé lập tức quay ngoắt người lại, Trương Tiểu Cường chỉ thấy tay mình trống không, thanh sô-cô-la đã đến tay cô bé. Cô bé mỉm cười ngọt ngào với Trương Tiểu Cường, rồi nhét sô-cô-la vào miệng cắn một miếng nhỏ từ từ ngậm, sau đó lại quay người đặt thanh sô-cô-la lên miệng mẹ.
Thấy cảnh đó Trương Tiểu Cường liền quay người đi sang phía khác, trong lòng hắn rất khoan khoái, có trẻ em thì sẽ có hy vọng, đúng không?
Người đàn ông bị Dương Khả Nhi choáng váng đã được khiêng lên một chiếc xe, một cô bé mặc áo bông đỏ bám sát bên cạnh người đàn ông đó. Người này là kẻ Trương Tiểu Cường chỉ định mang đi, đây là người đàn ông thứ hai ngoài Vương Lạc mà Trương Tiểu Cường muốn mang theo bên mình, thân thủ của người đàn ông này không tệ, sức chịu đựng đến cả Trương Tiểu Cường cũng cảm thấy đáng sợ, đặc biệt là trực giác chiến đấu của hắn rất nhạy bén, cây tam giác thích của Trương Tiểu Cường không phải tùy tiện ai cũng có thể đỡ được, ít nhất đây là lần đầu tiên Trương Tiểu Cường thất thủ, hơn nữa người đàn ông này rất đáng sợ, hắn có thể nắm bắt mọi cơ hội để gây sát thương lên mục tiêu, mặt Trương Tiểu Cường bây giờ còn âm ỉ đau, chỉ có điều con mắt nhìn người của người đàn ông này thực sự không ra sao, đầu tiên là nhằm vào Trương Tiểu Cường, bị Trương Tiểu Cường chơi như chuột dưới vuốt mèo, sau đó lại đối đầu với Dương Khả Nhi, càng bị cô ta chơi cho đến tối tăm mặt mũi, nhìn thấy hắn Trương Tiểu Cường lại nhớ tới một danh từ, "Phao pháo".
Thuộc hạ của Trương Tiểu Cường cuối cùng cũng kiểm tra toàn bộ tù binh, không tính trẻ con, tất cả người lớn tổng cộng hai trăm bốn mươi bảy người, trong đó phụ nữ ba mươi bảy người, đàn ông hai trăm mười người, tất cả mọi người đều rất bẩn, thần sắc cũng lo âu hoảng hốt. Họ nhìn những đội tác chiến bên cạnh cầm súng trường, nhìn khẩu súng máy đen ngòm đang ngắm vào họ, bất kể đàn ông hay phụ nữ đều không dám lên tiếng, lặng lẽ chờ sự sắp xếp của Trương Tiểu Cường, lặng lẽ chờ đợi số phận chưa biết của mình.