Trương Tiểu Cường đang ngủ lơ mơ, đột nhiên cảm thấy có vật gì đó đang khều khều chóp mũi mình. Định hắt hơi mà không ra, mở mắt liền thấy một đôi mắt to tròn như vầng trăng khuyết. Đôi mắt ấy chớp chớp, một luồng hơi thở trong lành, tươi mát từ miệng chủ nhân đôi mắt phả vào má anh, mang theo chút hơi ấm trong tiết trời đầu xuân này.
"Chú ơi, chú thú vị thật đấy! Có giường không ngủ lại ngồi dưới đất ngủ là sao?" Dương Khả Nhi đầy ý cười nhìn Trương Tiểu Cường đang ngồi dưới đất, vẫn còn chưa hiểu tình hình.
"Cô... cô... cô tỉnh từ lúc nào?" Trương Tiểu Cường tỉnh hẳn, lắp bắp hỏi Dương Khả Nhi.
"Mới tỉnh thôi! Hôm qua ngủ ngon thật! À đúng rồi, sao chú lại ngồi dưới đất ngủ? Dưới đất lạnh lắm đó!" Dương Khả Nhi không bỏ cuộc, tiếp tục truy vấn.
"À, cái này, cái kia, khụ khụ! Là thế này, hôm qua tôi vốn ngủ trên giường, ngủ được nửa chừng thì lăn xuống đất, ừ! Đúng là như vậy đấy!" Trương Tiểu Cường không muốn nói cho Dương Khả Nhi biết chuyện cô suýt biến thành tang thi, nên đành lấp liếm cho qua.
Dương Khả Nhi nhìn đống chăn đệm được xếp gọn gàng cách chỗ Trương Tiểu Cường năm mét, rồi lại nhìn Trương Tiểu Cường vẫn đang ngồi dưới đất, cảm thấy vô cùng khó hiểu!
"Xì! Chú tưởng tôi là con nít à? Chú nghĩ tôi sẽ tin là chú lăn từ xa tít tắp kia, lăn lăn lăn rồi lăn đến tận đây mới ngồi dậy ngủ hả?" Dương Khả Nhi khinh bỉ nói với Trương Tiểu Cường, trên mặt lộ rõ vẻ "tôi rất thông minh".
"Thôi đi! Đừng nói những chuyện vô ích đó nữa, nói cho tôi biết cô có thấy trong người có gì khác lạ không?" Trương Tiểu Cường nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Dương Khả Nhi, hơi căng thẳng hỏi.
"Khác lạ?" Dương Khả Nhi gãi gãi đầu, nghiêng đầu suy nghĩ. Trương Tiểu Cường ở bên cạnh chăm chú quan sát, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
"Có thấy đói cồn cào, đói đến mức có thể ăn hết một con bò không?" Trương Tiểu Cường gợi ý.
"Không có!" Dương Khả Nhi nhìn Trương Tiểu Cường, ngây ngô đáp.
"Vậy cô có thấy toàn thân đau nhức không? Kiểu đau thấu xương tủy ấy?" Trương Tiểu Cường vẫn không bỏ cuộc.
"Vẫn không có luôn!" Dương Khả Nhi không biết Trương Tiểu Cường đang lên cơn gì, chỉ vô thức hùa theo.
"Thế cô có cảm thấy một luồng sức mạnh đang chạy dọc cơ thể, chỉ cần giơ tay là phóng ra cầu lửa, băng tiễn gì đó không?" Trương Tiểu Cường cảm thấy lòng nguội lạnh một nửa, cả đêm nơm nớp lo sợ chẳng lẽ công cốc rồi sao?
"Chú ơi, có phải hôm qua ngủ chú mơ thấy mình xuyên không rồi không? Chú có muốn tôi dùng siêu cấm chú diệt sạch lũ quái vật trên thế giới thành tro bụi không?" Dương Khả Nhi thấy Trương Tiểu Cường vẫn chưa tỉnh ngủ.
"Mẹ kiếp, rốt cuộc cô có chỗ nào không ổn không? Không có thì tự tìm ra cho tôi!"
Trương Tiểu Cường rất tức giận, chỉ là không biết đang giận Dương Khả Nhi hay giận chính mình, chẳng có việc gì làm lại đi hứng nước mưa, hứng xong lại tự hành hạ bản thân sống dở chết dở.
"Không có là không có mà! Chú nổi nóng cái gì chứ, ừm, cái đó, cái đó, bây giờ tôi muốn đi vệ sinh thì có tính không?" Dương Khả Nhi lí nhí nói.
Trương Tiểu Cường hoàn toàn cạn lời.
Dương Khả Nhi vào cuối hang giải quyết chuyện riêng, Trương Tiểu Cường nhìn cái cốc trong tay, trong cốc đựng nửa ly nước mưa trong vắt, nước rất sạch, không có tạp chất, trông chẳng khác gì nước tinh khiết.
"Chẳng lẽ chỉ có tác dụng thôi miên?" Trương Tiểu Cường không tin tà, đổ nước mưa trong cốc vào miệng.
"Hơi nhạt, ừm! Còn hơi chát nữa." Trương Tiểu Cường tặc lưỡi đánh giá hương vị.
"Tại sao mình lại không ngủ được nhỉ?" Trương Tiểu Cường nằm trên giường nhìn trần hang, con bé kia uống xong thì buồn ngủ, mình uống vào thì sống chết cũng không ngủ được, chẳng lẽ đúng là mỗi người một số phận?
"Á á á! Đau quá đi mất! Chú cho tôi uống thuốc xổ à?" Dương Khả Nhi ôm bụng bước ra, mặt mày nhăn nhó. Chỉ trong chốc lát mà con bé đã chạy xuống cuối hang ba lần rồi.
"Ọc ọc...." Trong bụng Dương Khả Nhi lại truyền đến tiếng động.
"Á! Lại tới nữa rồi! Huhu... cứ thế này ruột gan bay ra ngoài mất, hu hu..." Dương Khả Nhi vừa khóc vừa chạy về phía cuối hang!
Trương Tiểu Cường nằm trên giường thấy khó hiểu, "ọc ọc" một tràng tiếng bụng réo truyền tới. "Mình cũng dính chưởng rồi?" Trương Tiểu Cường nhảy xuống giường, không kịp nghĩ nhiều, vơ lấy cuộn giấy vệ sinh chạy theo Dương Khả Nhi.
"Á! Sao chú có thể như thế được! Không thấy tôi đang ở đây à?" Dương Khả Nhi quay lưng vào vách đá, mặt hướng ra cửa hang, ngồi xổm trong góc hét lớn.
"Cứu người như cứu hỏa, tôi cũng bị đau bụng, tạm thời chịu khó đi!" Trương Tiểu Cường không chút xấu hổ, mặt tỉnh bơ cởi thắt lưng, ngồi xổm đối diện với Dương Khả Nhi.
"Nhưng... nhưng mà tôi là con gái đấy, chú không thể ra ngoài giải quyết à?" Dương Khả Nhi đỏ mặt, lắp bắp nói.
"Cô muốn tôi đi vệ sinh trên giường cô hay là đi vào đống gạo?" Trương Tiểu Cường cãi cùn, rồi nín thở dồn lực, hậu môn vừa thả lỏng liền như đập thủy điện vỡ tung, xả ra ào ạt. Một mùi hôi thối nồng nặc tràn ngập không gian nhỏ bé này.
Thả lỏng rồi? Thoải mái rồi? Trương Tiểu Cường như trút được gánh nặng nghìn cân, toàn thân sảng khoái, mùi hôi bên cạnh chẳng mảy may bận tâm.
"Hừ!" Dương Khả Nhi kéo quần chạy biến ra ngoài.
Trương Tiểu Cường chẳng thèm để ý đến tiếng hừ lạnh của Dương Khả Nhi, chỉ đang suy nghĩ: "Nó chạy ra ngoài hình như chưa chùi đít?"
Ba năm phút sau, Trương Tiểu Cường đang định đứng dậy thì thấy Dương Khả Nhi lại lao vào. Chạy đến đối diện anh rồi ngồi xổm xuống.
"Cô không biết ở đây có đàn ông à?" Trương Tiểu Cường hét lớn với Dương Khả Nhi, hoàn toàn quên mất sự vô liêm sỉ của mình lúc nãy.
"Chú muốn tôi đi trên giường chú hay đi vào đống gạo?" Dương Khả Nhi học theo rất nhanh.
Trương Tiểu Cường kéo quần chạy về phía nền đá, "Chú ơi, chú quên chùi đít kìa!" Tiếng Dương Khả Nhi vọng lại từ phía sau.
Trương Tiểu Cường nghe tiếng gọi của Dương Khả Nhi, đang kéo quần thì ngã nhào xuống đất.
Cứ thế, người hát xong tới lượt người kia lên sân khấu, hai người quần thảo trong hang, cho đến khi không còn gì để xả, hậu môn đau rát tê dại mới coi như yên ổn.
Hai người toàn thân rã rời ngồi trên giường của mình, Dương Khả Nhi ngập ngừng như có điều muốn nói, Trương Tiểu Cường nhịn cái cảm giác nóng rát ở hậu môn, trầm tư: "Chẳng lẽ trong nước mưa có thành phần ba đậu?"
Giọng Dương Khả Nhi đột ngột vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Trương Tiểu Cường.
"Chú ơi, cái đó... ừm, chú thấy cái đó của người ta rồi, nên chú phải chịu trách nhiệm đấy!" Dương Khả Nhi ngồi trên giường nhỏ, mặt mày đưa đám nói với Trương Tiểu Cường.
"Không thấy, lúc đó tôi đang bận tối mắt tối mũi, ai rảnh mà nhìn cô." Trương Tiểu Cường khinh khỉnh, nghĩ thầm: "Hừ, bắt mình chịu trách nhiệm với cô? Thế ai chịu trách nhiệm với mình đây!"
"Không, không phải thế! Ngay cả chồng cũ của tôi, tôi còn chưa cho xem đâu đấy!" Dương Khả Nhi thanh minh với Trương Tiểu Cường.
"Chưa xem? Làm thì làm rồi mà còn chưa xem?" Trương Tiểu Cường hiển nhiên không tin.
"Thật mà, thật mà, tôi với chồng cũ trước đây trong xe toàn là tôi dùng tay giúp anh ấy thôi, họ bảo con gái bị đụng vào chỗ đó sẽ đau lắm!" Dương Khả Nhi rất tủi thân, ngồi dưới đất vẽ vòng tròn.
"Họ? Họ là ai?" Trương Tiểu Cường khá hứng thú, truy vấn Dương Khả Nhi.
"Họ là mấy chị ở cùng với tôi, ở ngay tầng trên ấy!"
"Chẳng phải cô nói cô có thai rồi sao?" Trương Tiểu Cường hơi kỳ lạ hỏi.
"Ừm, họ bảo con gái để đàn ông bắn 'cái đó' vào người sẽ có thai, bảo là không muốn có thai thì phải dùng bao. Tôi bị 'cái đó' dính vào tay rồi, chắc chắn sẽ có thai thôi!" Dương Khả Nhi dường như nghĩ tới điều gì đó, có chút đứng ngồi không yên.
"Cô bé à? Sách giáo khoa sinh học của cô chưa bao giờ đọc sao?" Trương Tiểu Cường nghiêm túc hỏi Dương Khả Nhi.
"Mấy bà chị đó cũng chẳng nói rõ ràng. Tôi còn tưởng có thai với việc con gái 'đến tháng' không liên quan trực tiếp đến nhau!" Trương Tiểu Cường chán nản nghĩ.
"Người ta bảo, sinh học thi cuối cấp không tính điểm, không phải trọng tâm nên không cần xem!" Dương Khả Nhi vẫn không hiểu có thai thì liên quan gì đến môn sinh học.
"........" Trương Tiểu Cường cạn lời.