Trần Khánh ở huyện Phượng Tường chỉ lưu lại hai ngày, sau đó tiếp tục đi về phía bắc tới huyện Lân Du tuần thị. Tại huyện Lân Du, chàng nhận được sự chào đón nồng nhiệt của bách tính, khiến Trần Khánh thậm chí có cảm giác như được trở về quê nhà.
Trần Khánh gặp gỡ gia quyến của các tướng sĩ tử trận, đồng thời tuyên bố, năm trăm gia đình tướng sĩ người gốc huyện Lân Du năm xưa, mỗi hộ sẽ được thưởng một trăm mẫu đất và được miễn thuế trọn đời. Ngoài ra, con trai của Lưu Ngũ năm xưa tên là Lưu Thừa Chí, hiện tại cũng rất có tiền đồ. Cậu ta kế thừa di nguyện của cha, đọc sách vài năm, sau đó bỏ văn theo võ, đi theo Từ Ninh luyện võ. Thương pháp và tiễn thuật của cậu ta vô cùng xuất chúng, được Từ Ninh cất nhắc làm Đô đầu hương binh huyện Lân Du.
Lưu Thừa Chí nói với Trần Khánh rằng cậu không muốn ở lại quê nhà, muốn đi đến những vùng trời rộng lớn hơn để thỏa chí tang bồng. Trần Khánh tán thưởng chí hướng của cậu, lập tức viết một lá thư tiến cử, bảo cậu dẫn theo năm mươi hương binh đến quân doanh Bá Thượng ở Kinh Triệu tìm Lộc Quý, để họ trở thành một thành viên của Hổ Bôn quân.
Vào lúc hoàng hôn, trời bắt đầu đổ mưa nhỏ, Trần Khánh che một chiếc ô, dẫn theo Dư Anh đi dạo trong con phố nhỏ trong huyện.
Con đường đá sạch sẽ, bức tường cổ lốm đốm rêu phong, những cửa tiệm nhỏ xinh khiến Trần Khánh như được trở về mùa đông của bảy năm trước, càng khiến chàng nhớ tới kiếp trước. Từng màn từng màn ký ức như những bức tranh đã phủ bụi lại lướt qua trong tâm trí. Cảm giác quê hương này lại mãnh liệt đến vậy, Trần Khánh cũng không biết vì sao mình lại có cảm giác này ở huyện Lân Du, chẳng lẽ nơi đây chính là nơi mình sinh ra ở kiếp trước sao?
Không biết từ lúc nào, nơi khóe mắt Trần Khánh đã vương một vệt lệ.
Dư Anh nép chặt vào lòng phu quân, cảm nhận sự tĩnh lặng trong khoảnh khắc này. Nàng dịu dàng như nước, tinh tế thấu hiểu được một tia tâm tư trong lòng phu quân, một nỗi hoài niệm và hồi tưởng về quá khứ.
"Phu quân, chúng ta mua một tòa trạch viện ở đây được không?" Giọng Dư Anh rất nhỏ, đây cũng là lần đầu tiên nàng thốt ra cách gọi "phu quân" này.
"Trạch viện ư?"
Trần Khánh gật đầu, tiểu nương tử này thật thông tuệ, thế mà lại đọc hiểu được nội tâm của chàng, chỉ là tầm nhìn của nàng vẫn còn hơi hạn hẹp.
"Nàng có biết huyện Lân Du thời Tùy Đường cái gì là nổi tiếng nhất không?"
"Thiếp không biết!"
"Thời Tùy, nơi này có một hành cung rất nổi tiếng gọi là Nhân Thọ Cung, Tùy Văn Đế từng đến đây tránh nóng vào mùa hè, nhưng sau đó ông ấy cũng qua đời tại đây."
"Hành cung đó ở đâu ạ?"
Trần Khánh chỉ tay về phía chân núi Phượng Hoàng mờ ảo trong sương khói ở phương bắc, cười nói: "Ở trên núi, hiện giờ đã thành một đống đá vụn rồi."
"Nhưng nếu quan nhân xây hành cung ở đây, người khác sẽ nói phu quân mưu phản mất!" Dư Anh chỉ giữ được dũng khí gọi "phu quân" trong vòng hai phút.
Trần Khánh thản nhiên cười: "Chỉ là một cái tên thôi, gọi là sơn trang là được rồi."
Trần Khánh ôm lấy eo nàng, cười hỏi: "Sao không gọi ta là phu quân nữa?"
Dư Anh khẽ thở dài: "Thiếp sợ gọi quen rồi, phu nhân sẽ không vui."
Trần Khánh cũng biết vợ mình rất coi trọng danh xưng, "phu quân" là cách gọi dành riêng cho nàng, ba người chị em kia chỉ có thể gọi là "quan nhân", Triệu Xảo Vân cũng không ngoại lệ. Có một lần Triệu Xảo Vân lỡ miệng gọi "phu quân" trước mặt Lữ Tú, khiến Lữ Tú không vui suốt mấy ngày, mãi đến khi Triệu Xảo Vân đổi lại cách gọi, quan hệ hai người mới khôi phục như cũ.
Danh xưng cũng coi như là sự tôn trọng tối thiểu đối với chính thê, cho nên Trần Khánh cũng không cưỡng ép.
Trần Khánh cười ghé sát vào tai nàng, nói nhỏ: "Nàng thích gọi phu quân, thì tối đến cứ tha hồ mà gọi!"
Gương mặt xinh đẹp của Dư Anh đỏ bừng, vui vẻ gật đầu.
---❊ ❖ ❊---
Trần Khánh ở lại huyện Lân Du ba ngày mới khởi hành trở về Kinh Triệu.
Tại Diên Châu, một đội kỵ binh gồm hai ngàn người Nữ Chân đang phi nước đại trong màn đêm. Đội kỵ binh này ai nấy đều mặc hắc giáp, thân hình cao lớn vạm vỡ, chính là đội Hắc Giáp Thiết Kỵ quân lừng danh. Tướng lĩnh cầm đầu là Vạn phu trưởng Bạt Ly Tốc, cánh tay đắc lực của Hoàn Nhan Niêm Hãn.
Vài năm trước, cũng chính vị Vạn phu trưởng Bạt Ly Tốc này đã dẫn ba ngàn Hắc Giáp Thiết Kỵ đánh lén vào sâu trong vùng Giang Nam, đánh bại hai vạn quân Tống tại Hồ Châu, ép thiên tử Triệu Cấu phải lên thuyền bỏ chạy lần nữa.
Lần này, Bạt Ly Tốc lại một lần nữa thực hiện nhiệm vụ bí mật mà Hoàn Nhan Niêm Hãn giao cho, mục tiêu đã được khóa chặt, thời gian chính là đêm nay.
Lúc này, phía trước xuất hiện một con sông nhỏ, nước rất nông, đối với kỵ binh mà nói thì có thể trực tiếp lội qua sông. Bạt Ly Tốc giơ tay lên: "Dừng lại!"
Hắc Giáp Thiết Kỵ quân quả nhiên huấn luyện nghiêm chỉnh, đồng loạt ghì cương ngựa. Đúng lúc này, từ phía thượng nguồn có một chiếc thuyền nhỏ trôi tới, trên thuyền là một phu thuyền và một người đàn ông mặc áo đen. Bạt Ly Tốc thúc ngựa tiến lên quát: "Khẩu lệnh!"
"Nguyệt hắc phong cao!"
Người đàn ông áo đen nói khẩu lệnh, lại từ trong ngực lấy ra một chiếc lệnh tiễn, giơ cao lên.
Bạt Ly Tốc gật đầu, hỏi: "Đội thuyền đâu?"
"Đã xuất phát từ huyện Phu Thi, rất nhanh sẽ tới nơi."
Bạt Ly Tốc lập tức quay đầu ra lệnh: "Mang xích sắt tới bờ bên kia!"
Kỵ binh Nữ Chân lập tức thổi phồng hàng chục chiếc bè da cừu, chèo qua bờ đối diện, buộc xích sắt vào cây đại thụ, giăng một sợi xích chặn ngang lòng sông, hàng chục chiếc bè da ẩn nấp hai bên bờ.
Khoảng một canh giờ sau, một đội thuyền chở hàng đáy bằng rầm rộ tiến tới, số lượng lên tới gần trăm chiếc. Bè da mai phục hai bên xông ra, áp sát thuyền lớn. Hàng trăm binh sĩ Nữ Chân nhảy lên đội thuyền. Binh sĩ quân Tống hộ tống bị đánh thức, vội vàng vùng dậy giao chiến với binh sĩ Nữ Chân, nhưng họ sao có thể là đối thủ của kỵ binh Nữ Chân? Chỉ trong chốc lát, hơn trăm binh sĩ quân Tống đã tử trận quá nửa, số còn lại nhảy xuống nước bỏ chạy.
Binh sĩ Nữ Chân cũng không đuổi theo, mà dùng đao ép phu thuyền phải cập bờ. Phía trước có xích sắt chặn đường, trên thuyền lại là những binh sĩ Nữ Chân như ác quỷ, phu thuyền bất đắc dĩ đành phải lái thuyền vào bờ.
Binh sĩ Nữ Chân mai phục trên bờ lần lượt lên thuyền kiểm tra. Không lâu sau, một Thiên phu trưởng báo cáo với Bạt Ly Tốc: "Khởi bẩm Vạn phu trưởng, tin tức xác thực, bên trong toàn là dầu hỏa, mỗi chiếc thuyền đều có vài trăm thùng dầu hỏa."
Bạt Ly Tốc hài lòng gật đầu. Lúc này, một Thiên phu trưởng khác tiến lên nói: "Vạn phu trưởng, đã tới đây rồi, chi bằng vào thành cướp bóc một phen."
Bạt Ly Tốc lườm hắn một cái: "Ngươi tưởng đây là Giang Nam, muốn cướp là cướp sao? Huyện Phu Thi có tới một vạn trọng binh, nhỡ đâu không chiếm được thành, dầu hỏa lại mất, Đại soái không lột da ngươi mới là lạ!"
Thiên phu trưởng sợ đến mức không dám hé răng. Bạt Ly Tốc quát lệnh: "Dẫn đội thuyền xuất phát!"
Xích sắt được thu lại, đội thuyền dưới sự áp giải của binh sĩ Nữ Chân tiếp tục lên đường, kỵ binh đi theo trên bờ.
Lúc này, mấy tên kỵ binh ném một bọc bạc cho người đàn ông áo đen: "Đây là hai ngàn lượng bạc, người Nữ Chân chúng ta luôn giữ lời."
"Đa tạ! Đa tạ!"
Đợi đội thuyền đi xa, người đàn ông áo đen vung kiếm đâm chết phu thuyền, dắt một con ngựa từ trong rừng ra, cầm bạc rồi phi ngựa bỏ chạy mất hút.
Mãi đến sáng ngày hôm sau, huyện Phu Thi mới nhận được tin tức đội thuyền bị kỵ binh Nữ Chân chặn đánh. Thủ tướng Vương Chân dẫn quân đến hiện trường, chỉ tìm thấy hơn trăm thi thể binh sĩ quân Tống, còn đội thuyền và dầu hỏa đã không cánh mà bay.
---❊ ❖ ❊---
Năm ngày sau, đội thuyền của Trần Khánh cập bến Kinh Triệu phủ. Tưởng Ngạn Tiên và Quan Sư Cổ đích thân tới ngoài thành đón Trần Khánh trở về.
Trần Khánh cho thân binh hộ tống Dư Anh về phủ, còn chàng bước lên chiếc xe ngựa rộng rãi. Hai người này vội vã tới tìm mình, chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.
Quan Sư Cổ thở dài nói: "Đêm hôm kia, Diên Châu truyền tin tới, một đội kỵ binh Nữ Chân đánh lén Diên Châu, cướp đi ba vạn thùng dầu hỏa đang chuẩn bị vận chuyển tới Kinh Triệu."
Sắc mặt Trần Khánh trầm xuống, tin tức này đến quá đột ngột.
"Còn huyện Phu Thi thì sao?"
"Đối phương không tới huyện Phu Thi, cách huyện thành còn hơn trăm dặm. Theo lời kể của những binh sĩ sống sót, đối phương dùng xích sắt chặn đội thuyền lại, bắt làm tù binh toàn bộ đội thuyền."
"Đội thuyền có nội gián?"
"Chắc chắn là có nội gián, nhưng chưa chắc đã ở trên đội thuyền, cũng có thể là gian tế bên trong huyện Phu Thi. Quận vương, mục đích của đối phương rất rõ ràng, chính là để cướp đoạt dầu hỏa."
Trần Khánh trong lòng vô cùng tức giận, đây là một lỗ hổng rất lớn, thế mà lại bị đối phương nắm thóp.
"Trước tiên về quan nha rồi nói tiếp!"