Sau khi dùng bữa trưa xong, mãi đến khi đưa Thiệu Kính Xuyên vào phòng tại khách sạn Song Phong để nghỉ trưa, Lý Chí Viễn và Tôn Chấn mới sa sầm mặt mày quay trở lại sảnh lớn của khách sạn.
Sảnh khách sạn Song Phong chỉ có vài người. Dường như đã ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, Lý Chí Viễn và Tôn Chấn nhất thời không còn tâm trí đâu mà quay về nghỉ ngơi nữa.
Tiêu Chính Hỷ và Quách Hồng Bảo đang đợi ở cửa, thấy hai vị lãnh đạo chủ chốt sắc mặt đều không mấy tốt đẹp, liền biết Tỉnh trưởng Thiệu không hài lòng với chuyến khảo sát sáng nay, trong lòng cả hai đều cảm thấy bất an.
“Lão Quách, bên các anh đã chuẩn bị xong xuôi chưa? Khu phát triển kinh tế đã giúp địa khu Phong Châu chúng ta nở mày nở mặt, buổi chiều trông cậy cả vào thành phố Phong Châu các anh đấy. Nếu như thành phố Phong Châu các anh cũng giống như khu phát triển, giúp Bí thư Lý và tôi “nở mày nở mặt” thì tối nay, Bí thư Lý và tôi thật sự sẽ mất ngủ mất.” Sắc mặt Tôn Chấn vô cùng lạnh lùng.
Trương Thiên Hào đã chính thức được điều động làm Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy, Phó Tỉnh trưởng thường trực tỉnh Xương Tây, mới vừa nhậm chức cách đây hai ngày. Về vấn đề ai sẽ kế nhiệm chức Bí thư Thành ủy Phong Châu, quan điểm của Tôn Chấn với Lý Chí Viễn và Cẩu Trị Lương không mấy thống nhất. Tôn Chấn đề nghị để Vương Tự Vinh kiêm nhiệm Bí thư Thành ủy Phong Châu nhằm đảm bảo kinh tế thành phố duy trì tốc độ phát triển cao và lành mạnh, nhưng không nhận được sự ủng hộ của Lý Chí Viễn. Trong khi đó, Cẩu Trị Lương ra sức thúc đẩy Thị trưởng đương nhiệm Quách Hồng Bảo lên thay. Cuối cùng, Lý Chí Viễn đã ủng hộ ý kiến của Cẩu Trị Lương, để Quách Hồng Bảo kiêm nhiệm chức Bí thư Thành ủy Phong Châu.
Lời nói của Tôn Chấn khiến Tiêu Chính Hỷ và Quách Hồng Bảo giật thót tim. Xem ra hiệu quả chuyến điều nghiên khảo sát sáng nay không tốt, nếu không Tôn Chấn đã chẳng nói bằng giọng điệu đó. Nhìn Lý Chí Viễn im lặng không nói, Quách Hồng Bảo càng thêm hoang mang. Trương Thiên Hào vừa đi, bản thân mình vừa mới nhậm chức đã gặp ngay cảnh Tỉnh trưởng Thiệu đến khảo sát điều nghiên, hơn nữa trạm dừng chân đầu tiên là khu phát triển lại có ấn tượng rất tệ. Trạm thứ hai là thành phố Phong Châu, đây vừa là cơ hội, vừa là thách thức.
“Bí thư Lý, Chuyên viên Tôn, phía thành phố đã chuẩn bị gần như đầy đủ. Nhà máy rượu Phong Đăng, nhà máy xi măng Phong Châu thuộc Tập đoàn Thác Đạt là hai doanh nghiệp trụ cột của thành phố chúng ta. Ngoài ra, chúng tôi cũng dự định mời Tỉnh trưởng Thiệu xem qua các bảng trưng bày quy hoạch phát triển đô thị thành phố Phong Châu, đi khảo sát thực địa tại các tuyến đường chính của nội thành, sau đó đến kiểm tra tình hình xây dựng lại của nhà máy cơ khí Trường Phong và nhà máy cơ khí Bắc Phương, lắng nghe giới thiệu từ lãnh đạo hai doanh nghiệp, cuối cùng là khảo sát thực địa tình hình xây dựng cầu Phong Giang và nghe báo cáo về toàn bộ công tác xây dựng đô thị Phong Châu.” Lời giới thiệu của Quách Hồng Bảo rất chi tiết, nhưng Tôn Chấn vẫn cảm thấy chưa hài lòng. Ông không nói rõ được vấn đề nằm ở đâu, chỉ là trực giác mách bảo rằng e là Tỉnh trưởng Thiệu vẫn sẽ không hài lòng với chuyến khảo sát buổi chiều. Ông nhìn Lý Chí Viễn, muốn xem vị này có ý kiến gì với sự sắp xếp của Quách Hồng Bảo hay không.
Lý Chí Viễn cũng đang suy tính. Suốt quá trình khảo sát buổi sáng, Tỉnh trưởng Thiệu không nói mấy lời. Vốn dĩ trong lịch trình của Thiệu Kính Xuyên, ông không định sắp xếp tham quan khu phát triển kinh tế kỹ thuật, nhưng với tư cách là khu vực cốt lõi phát triển kinh tế của địa khu Phong Châu, nếu không tham quan thì không hợp lý. Khu phát triển vốn mới khởi động không lâu, đối mặt với nhiều vấn đề cụ thể, chỉ là những vấn đề này trong mắt Tỉnh trưởng Thiệu lại trở thành sai sót trong định vị bố cục của Địa ủy và Hành chính công thự. Đã để lại ấn tượng không tốt như vậy, bây giờ phải tìm cách bù đắp lại. Sự sắp xếp bên phía thành phố Phong Châu nghe thì có vẻ phong phú, nhưng Lý Chí Viễn cũng có cảm giác giống Tôn Chấn, đó là cảm thấy thiếu sót điều gì đó mà không tìm ra được.
Thấy Lý Chí Viễn không lên tiếng, Tiêu Chính Hỷ và Quách Hồng Bảo cũng không dám hó hé. Một lúc lâu sau, Lý Chí Viễn mới thản nhiên nói: “Thôi được, lão Quách đã sắp xếp xong rồi, giờ dù chúng ta có muốn thay đổi gì đi chăng nữa e cũng không kịp, cứ như vậy đi.”
Nghe Lý Chí Viễn nói vậy, Tôn Chấn chấn động, còn Tiêu Chính Hỷ và Quách Hồng Bảo thì nhìn nhau ngơ ngác. Sao lời của Bí thư Lý lại tiêu cực như thế, nghe chẳng dễ chịu chút nào?
Tôn Chấn xua tay ra hiệu cho Quách Hồng Bảo rời đi trước, Tiêu Chính Hỷ ở lại.
“Bí thư Lý, trước đây chúng ta còn lo lắng thay cho Khúc Dương, giờ xem ra thành phố Phong Châu chúng ta lại phải làm vật thế thân cho Khúc Dương rồi.” Tôn Chấn tự giễu: “Tỉnh trưởng Thiệu lần này xuống đây hình như tâm trạng không tốt, không biết là do vấn đề bên Khúc Dương khiến ông ấy không vui, hay là vốn dĩ ông ấy có thành kiến với công việc của chúng ta nên mới đặc biệt đến Phong Châu?”
Lý Chí Viễn cũng không chắc chắn. Lần này Thiệu Kính Xuyên khảo sát chỉ chọn Khúc Dương và Phong Châu. Khúc Dương đã bị phê bình, còn Phong Châu theo tình hình hiện tại thì e là cũng chẳng lạc quan gì. Khu phát triển thì không nói làm gì, nếu tình hình thành phố Phong Châu cũng không được Thiệu Kính Xuyên công nhận, thì ngày mai ở Cổ Khánh và Nam Đàm e là cũng treo lơ lửng. Tuy nhiên, ông cũng chú ý đến câu cuối cùng của Thiệu Kính Xuyên.
“Lão Tôn, câu cuối cùng của Tỉnh trưởng Thiệu nói rằng Phong Châu chúng ta không phải là không có điểm xem, một số phương diện làm rất có đặc sắc và sáng tạo, đây không phải là nói ngược đấy chứ?”
Câu hỏi của Lý Chí Viễn khiến Tôn Chấn cũng không khỏi trầm tư suy nghĩ. Tiêu Chính Hỷ thì không biết rốt cuộc Thiệu Kính Xuyên đã nói gì mà khiến Lý Chí Viễn và Tôn Chấn đều thấp thỏm không yên.
“Chắc không phải đâu, tôi cảm thấy lúc ông ấy nói câu đó giọng điệu khá thoải mái, chắc là khen ngợi. Nhưng trước đó đã phê bình chúng ta không ra gì, không biết có phải thấy hai chúng ta mặt mũi khó coi quá nên nói vài câu an ủi hay không?” Tôn Chấn cũng không chắc chắn. “Nếu thật sự là khen ngợi Phong Châu, thì là chỉ điều gì? Hay là Bí thư Lý, lát nữa chúng ta đi thăm Bí thư trưởng Mạc, nghe xem ý ông ấy thế nào.”
“Lão Mạc hình như cũng không rõ mục đích của Tỉnh trưởng Thiệu khi đột ngột đề xuất khảo sát Khúc Dương và Phong Châu lần này. Tôi đã hỏi ông ấy rồi, về việc tại sao Tỉnh trưởng Thiệu lại đột nhiên nảy ra ý định khảo sát Khúc Dương và Phong Châu, ông ấy cũng cảm thấy rất ngạc nhiên. Nếu chỉ vì những vấn đề ở Khúc Dương, hình như chưa đủ để Tỉnh trưởng Thiệu vội vã đi khảo sát trước dịp Quốc khánh như vậy. Trước đó bên Văn phòng Tỉnh chính phủ chưa từng có kế hoạch khảo sát nào của Tỉnh trưởng.” Lý Chí Viễn lắc đầu, dường như do dự một chút, “Có lẽ có thể hỏi Trưởng phòng Ngụy, xem ông ấy biết được bao nhiêu. Lão Tôn, hay là anh liên lạc với Ngụy Hành Hiệp, hỏi thử xem.”
Việc không nắm bắt được mục đích ý đồ của lãnh đạo là phiền phức nhất. Điều anh thấy làm rất tốt, ông ấy lại không hứng thú; điều anh không chuẩn bị, ông ấy lại cực kỳ quan tâm. Như vậy thì việc tốt đến mấy cũng hỏng bét.
Nói về độ thân thiết, vốn dĩ Lý Chí Viễn là người thân với Ngụy Hành Hiệp nhất, nhưng khi Lý Chí Viễn đảm nhiệm chức Phó Bí thư trưởng Tỉnh chính phủ thì lại liên hệ với Lưu Vận Thư, mà Lưu Vận Thư và Thiệu Kính Xuyên vốn không hòa thuận, kéo theo đó là mối quan hệ giữa Lý Chí Viễn và Ngụy Hành Hiệp cũng có phần xa cách khó nói, không có nhiều giao thiệp cá nhân. Ngược lại, Tôn Chấn từng có giao thiệp với Ngụy Hành Hiệp khi còn ở Đoàn Tỉnh ủy, nên nói chuyện dễ dàng hơn.
“Được, vậy tôi đi hỏi.” Trong tình huống này, Tôn Chấn cũng không thể từ chối. Hiện tại là vinh cùng vinh, nhục cùng nhục. Tuy một lần khảo sát không nói lên được gì, nhưng để lại ấn tượng xấu cho lãnh đạo chủ chốt thì không bao giờ là chuyện tốt. Chỉ cần có cách xoay chuyển cục diện này, dù có phải hạ mình cũng không sao, huống hồ Ngụy Hành Hiệp là Trưởng phòng thư ký số 1 của Văn phòng Tỉnh chính phủ, có thể kéo gần quan hệ thì sau này chỉ có lợi.
*************************************************************************** Trong hai ngày tiếp theo, các chuyến khảo sát điều nghiên của Thiệu Kính Xuyên tại các huyện thị của Phong Châu đều tương đối bình lặng.
Tại Cổ Khánh, điểm tham quan được bổ sung là căn cứ trồng cây thuốc lá của huyện. Tại Nam Đàm, căn cứ trồng quả kiwi càng là tâm điểm của chuyến khảo sát.
Hợp tác xã tiêu thụ quả kiwi cũng khơi gợi sự hứng thú đáng kể của Thiệu Kính Xuyên. Thiệu Kính Xuyên thậm chí còn đặc biệt tọa đàm cùng các xã viên của hợp tác xã trồng và tiêu thụ kiwi, tìm hiểu toàn bộ quy trình vận hành từ trồng trọt, tiêu thụ, thu hồi vốn cho đến hướng dẫn kỹ thuật, hỏi chi tiết về tình hình tăng thu nhập của người dân địa phương nhờ trồng kiwi mấy năm qua, đồng thời còn khảo sát căn cứ chế biến nông sản của Tập đoàn Hoa Mỹ.
Lý Chí Viễn và Tôn Chấn cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng. Xem ra tin tức Ngụy Hành Hiệp tiết lộ không sai, chuyến khảo sát lần này của Tỉnh trưởng Thiệu vẫn là để chuẩn bị cho Hội nghị công tác nông thôn của Trung ương sắp tổ chức vào tháng sau, vì vậy trọng tâm khảo sát vẫn là công tác kinh tế nông thôn, đặc biệt là coi trọng vấn đề tăng thu nhập cho nông dân.
Hợp tác xã trồng và tiêu thụ kiwi ở Nam Đàm là một điểm sáng. Kiwi Nam Đàm đã đăng ký nhãn hiệu như một chỉ dẫn địa lý nổi tiếng, sản xuất và tiêu thụ kiwi Nam Đàm đã duy trì tốc độ tăng trưởng cao 30% trong ba năm liên tiếp, mang lại thu nhập đáng kể cho nông dân Nam Đàm.
Dựa vào việc không ngừng mở rộng căn cứ trồng kiwi, Nam Đàm còn chú trọng phát triển ngành công nghiệp chế biến thực phẩm. Ngoài hai doanh nghiệp thực phẩm vốn đầu tư Hồng Kông ban đầu, hai năm nay họ đã tiếp nhận thêm gần mười doanh nghiệp chế biến thực phẩm đến từ các vùng ven biển và Hồng Kông, Đài Loan. Nam Đàm cũng trở thành huyện thu hút nhiều vốn Hồng Kông và Đài Loan nhất trong toàn địa khu. Năm ngoái, nhờ thành tích này, họ còn được Địa ủy và Hành chính công thự đặc biệt khen thưởng một chiếc xe Santana.
Xoay quanh các doanh nghiệp chế biến thực phẩm này, ngoài việc mở rộng căn cứ trồng kiwi, Nam Đàm còn bắt đầu có ý thức phát triển trồng dâu tây và cam ngọt. Căn cứ trồng cam ngọt đầu tiên trong năm nay đã chính thức hoàn thành tại hai xã thuộc khu Thạch Cổ, hứa hẹn sẽ cung cấp nguyên liệu cam ngọt cho các doanh nghiệp chế biến thực phẩm với Tập đoàn Hoa Mỹ làm đầu tàu.
Tâm trạng của Thiệu Kính Xuyên sau khi khảo sát Nam Đàm rõ ràng tốt hơn nhiều. Trong bữa tiệc tối hôm đó, ông thậm chí còn uống một chén nhỏ rượu trắng. Phải biết rằng trong ba ngày trước đó, Thiệu Kính Xuyên hoàn toàn không đụng đến giọt rượu nào, lần này chủ động uống một chén rượu trắng khiến Lý Chí Viễn và Tôn Chấn cuối cùng cũng trút được nỗi lo âu thấp thỏm.
Ngày mai tại Song Phong là trạm dừng chân cuối cùng. Lý Chí Viễn và Tôn Chấn đều đã gọi điện cho Tào Cương, yêu cầu anh ta nhất định phải sắp xếp lộ trình và các điểm tham quan thật tốt, để kết thúc chuyến khảo sát của Tỉnh trưởng một cách ấn tượng.