Việc báo danh được tiến hành bên trong Khảo thí viện. Tại đây, hơn mười hàng bàn ghế đã được bày ra, các quan viên Lễ bộ phụ trách đăng ký cho thí sinh.
Cuối cùng cũng đến lượt Phạm Ninh. Quan khảo thí là một vị trung niên có vẻ mặt hòa ái, ông mỉm cười hỏi Phạm Ninh: "Là chính thí sinh đến tham dự sao?"
"Đúng vậy!"
"Đưa thư tiến cử của ngươi cho ta."
Phạm Ninh lấy từ trong túi sách ra bức thư tiến cử tham dự Tỉnh thí do phủ nha Bình Giang cấp, đưa cho vị quan khảo thí.
Vị quan này xem qua rồi cười nói: "Hóa ra là Đồng tử thí, tuổi tác chắc là phù hợp rồi nhỉ! Năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Học sinh năm nay mười hai tuổi!"
Quan khảo thí chỉ hỏi theo thủ tục, kỳ thực trên thư tiến cử đã ghi rất chi tiết. Ông gật đầu, lại cẩn thận xem xét thư của Phạm Ninh.
"Không tệ, vậy mà lại là người đứng đầu Đồng tử thí."
Ông lấy ra một ống tre, bên trong cắm đầy thẻ tre, đưa cho Phạm Ninh rồi cười bảo: "Ngươi rút một thẻ số báo danh đi!"
Phạm Ninh rút một thẻ, mở tờ giấy bọc bên ngoài ra, trên đó ghi: "Số hai nghìn bảy trăm sáu mươi tám, Giáp khảo trường".
Cậu đưa tờ giấy cho quan khảo thí. Vị quan này lập tức lấy một tờ phù phiếu trắng, cầm bút viết số báo danh của cậu lên, nhưng có thêm chữ "Đồng" phía trước để biểu thị đây là thí sinh Đồng tử thí.
"Khách điếm liên lạc ở đâu?"
"Khách điếm Cựu Tào Môn!"
Quan khảo thí ghi tên khách điếm Cựu Tào Môn vào sổ đăng ký.
Tiếp theo, ông chép các thông tin như tên họ, quê quán, địa chỉ và đặc điểm ngoại hình từ thư tiến cử lên phù phiếu, cuối cùng đóng một con dấu xác nhận rồi đưa phù phiếu cho Phạm Ninh.
"Được rồi! Chúc ngươi thi đạt kết quả tốt."
"Đa tạ tiền bối!"
Phạm Ninh nhận phù phiếu, hành lễ rồi quay người ra phía sau đợi Tô Lượng và Lý Đại Thọ.
Đúng lúc này, một bóng người trông có vẻ quen thuộc chợt lóe lên cách đó không xa rồi hòa vào đám đông. Dù chỉ là thoáng nhìn qua, nhưng Phạm Ninh vẫn nhận ra dáng người cao gầy đó chính là đối thủ cũ của cậu, Từ Tích.
Gần ba năm không gặp, không ngờ lại gặp nhau ở kinh thành. Phạm Ninh không khỏi cười lạnh, Từ Tích chắc chắn cũng lén lút đến nhìn mình một cái, hắn vẫn không có gan đối mặt trực tiếp với cậu.
"Phạm Ninh, ngươi gặp người quen à?" Tô Lượng rảo bước tới cười hỏi.
Phạm Ninh cười đáp: "Chỉ là một người quen cũ thôi! Ngươi là số bao nhiêu?"
"Ta là số hai nghìn một trăm chín mươi chín, Giáp khảo trường, còn ngươi?" Tô Lượng hào hứng hỏi, vận khí của hắn không tệ, rút được một con số rất may mắn.
"Ta cùng khảo trường với ngươi, ta là số hai nghìn bảy trăm sáu mươi tám."
Lúc này, Lý Đại Thọ vội vã chạy đến: "Sư huynh, ta ở Đinh khảo trường, số hai vạn sáu nghìn bốn trăm bốn mươi lăm!"
Phạm Ninh cười nói: "Ngươi thi Tỉnh thí bình thường, không cùng chỗ với Đồng tử thí đâu. Nhưng lần này có hơn chín vạn tám nghìn người dự thi, số báo danh của ngươi đã coi là ở phía trước rồi."
"Thế nào, đi ăn trưa ở đâu đây?"
"Sư huynh, về thôi! Trong lòng ta không yên, muốn về học thêm chút nữa."
Sau khi nhận được thẻ dự thi, Lý Đại Thọ cảm thấy vô cùng căng thẳng, không còn tâm trí nào ăn uống bên ngoài.
Phạm Ninh cũng không làm khó hắn, liền cười bảo: "Vậy thì về cất đồ đạc, sau đó ta và Tiểu Tô sẽ đi ăn ở khu ngõ Cựu Tào Môn."
Ba người ngồi xe bò trở về chỗ ở. Họ vừa xuống xe thì một nam tử trẻ tuổi mập mạp từ trong ngõ chạy ra, ôm chầm lấy Phạm Ninh: "Có phải các ngươi đi báo danh không? Tại sao không đợi ta?"
Phạm Ninh gỡ tay hắn ra mới nhận ra đây là người bạn mới quen ở Dương Châu, Trình Trạch. Hắn mặc một bộ áo sĩ tử màu xám rộng thùng thình, đầu đội mũ phu đầu chân mềm, trông chẳng khác nào một con chuột chũi xám.
"Hóa ra là Trình huynh!"
Phạm Ninh nhiệt tình vỗ vai hắn: "Không phải ngươi nói sang năm mới tới sao? Sao bây giờ đã đến rồi?"
"Phải đi báo danh chứ! Người thân ở kinh thành đi Thành Đô phủ mất rồi, nên đành phải đến sớm hơn. Ta còn định cùng các ngươi đi báo danh đây."
"Không sao! Báo danh đơn giản lắm, mai ta đi cùng ngươi."
Lúc này, Phạm Ninh thấy mặt Tô Lượng đỏ bừng, thần sắc vô cùng kỳ quái, đang ngó nghiêng nhìn vào trong ngõ. Cậu không khỏi thấy lạ: "Tiểu Tô, ngươi đang nhìn gì thế?"
Trình Trạch cười ha hả: "Ta đưa cả muội muội đến, cho nó đến kinh thành chơi một chút, chắc Tiểu Tô nhìn thấy nó rồi."
Trên trán Phạm Ninh lập tức xuất hiện ba vạch đen. Nhà họ Trình thật biết cách, xem ra là đã nhắm trúng Tô Lượng rồi.
Trong ngõ, Trình Viên Viên đỏ mặt, đứng sau đống hành lý đầy vẻ ngượng ngùng. Nàng ăn mặc rất xinh xắn, khoác một chiếc áo lông cáo màu bạc bên ngoài chiếc áo ngắn, bên dưới mặc váy thạch lựu rộng, búi tóc song hoàn. Khuôn mặt tròn trịa trắng hồng, đôi lông mày cong cong cùng cặp mắt hạnh e lệ. Tuy về nhan sắc, nàng kém hơn Âu Dương Thiến và Chu Bội một chút, nhưng cũng rất xinh đẹp, hơn nữa dáng người hơi đầy đặn, tạo nên vẻ đẹp tròn trịa mặn mà.
Sau lưng nàng còn có một tiểu nha hoàn, cũng nhút nhát y hệt.
Phạm Ninh thấy Tô Lượng cử chỉ lúng túng, không nói nên lời, liền cười bảo: "Vào nhà nghỉ ngơi trước đi, rồi lát nữa đi ăn."
Phạm Ninh dẫn mọi người vào ngõ rồi mở cửa, cậu chỉ vào bốn căn phòng ở gian ngoài: "Mấy căn phòng này đều trống, các ngươi tạm thời ở đây đi, lát nữa chúng ta sẽ sắp xếp lại!"
Trình Trạch cười ha hả: "Không vấn đề gì, ta ở đâu cũng được!"
Hắn đẩy cửa một căn phòng, cất hành lý vào trước, Lý Đại Thọ tiến lên giúp đỡ.
Tô Lượng lén nhìn Trình Viên Viên đang đứng ở cửa, vội vàng kéo Phạm Ninh sang một bên thì thầm: "Gian ngoài là chỗ ở của người làm, để họ ở đó có ổn không?"
Phạm Ninh liếc nhìn hắn, cười nói: "Sao, đau lòng nhanh thế à?"
"Đi đi, ta chỉ thấy không lịch sự thôi."
Kỳ thực Phạm Ninh cũng hiểu, gian ngoài đúng là nơi ở của người làm, đây là quy tắc ngầm. Dù họ không có người làm, nhưng làm vậy quả thực không quá lịch sự.
"Hay là ngươi dọn sang phòng sách của ta, nhường phòng của ngươi cho họ."
"Được!"
Tô Lượng gật đầu đồng ý rất nhanh: "Dù sao một căn phòng cũng đủ với ta rồi."
Lúc này, Lý Đại Thọ đi tới nói: "Sư huynh, hay là ta ở gian ngoài đi, ta cảm thấy thoải mái hơn."
Phạm Ninh cười lạnh: "Ngươi cảm thấy ta gây áp lực cho ngươi lớn quá à?"
Lý Đại Thọ đỏ mặt, dù không dám thừa nhận nhưng thực tế là vậy. Hắn muốn nỗ lực đọc sách, nhưng sư huynh lại ép hắn nghỉ ngơi, khiến hắn chịu áp lực rất lớn. Giờ anh em nhà họ Trình tới, hắn có thể nhân cơ hội này dọn ra gian ngoài.
Hắn không nói được gì, Phạm Ninh liền bảo: "Ngươi muốn dọn thì tùy, ta không quản."
Lý Đại Thọ không biết giải thích thế nào, đành ngượng ngùng đỏ mặt vào nhà nói với Trình Trạch.
Một lát sau, Trình Trạch đi ra cười với Phạm Ninh: "Thật ngại quá, vừa tới đã làm phiền các ngươi. Đại Thọ huynh đệ cứ nhất quyết nhường phòng cho ta, ta từ chối không được, vậy để muội muội ta và nha hoàn ở phòng của Đại Thọ, còn ta và Đại Thọ ở gian ngoài, hiền đệ thấy thế có được không?"
Phạm Ninh thầm gật đầu, Trình Trạch này biết cách đối nhân xử thế, cũng biết để Lý Đại Thọ ở gian ngoài một mình thì không phải phép, nên hắn ở cùng là hợp tình hợp lý nhất. Nếu không, đuổi chủ nhà ra gian ngoài ở còn mình chiếm nội viện thì thật không ra làm sao.
Phạm Ninh vui vẻ cười đáp: "Vậy cứ thế đi! Cất đồ xong xuôi, lát nữa chúng ta dọn phòng rồi đi ăn."
Lúc này, Trình Viên Viên nãy giờ vẫn im lặng liền nhỏ giọng nói với huynh trưởng: "Đại ca, muội muốn gửi thư cho cha mẹ, không biết gần đây có chỗ nào có dịch vụ chuyển thư hỏa tốc không?"
Tô Lượng lập tức xung phong: "Ngay bên cạnh có khu ngõ Cựu Tào Môn, lát nữa ta dẫn nàng đi!"
Trình Viên Viên đỏ mặt, cúi người hành lễ: "Cảm ơn Tô đại ca!"
Phạm Ninh đảo mắt, cậu thật sự không còn lời nào để nói với Tô Lượng nữa.
Nhìn anh em nhà họ Trình đi vào tiệm dịch vụ hỏa tốc Vương Chùy Nhi, Phạm Ninh vỗ vai Tô Lượng, đùa rằng: "Ngươi hình như còn nhỏ hơn Trình cô nương một tuổi nhỉ! Để người ta gọi là đại ca, ngươi có thấy ngượng không?"
Tô Lượng bĩu môi, không hề khách khí phản bác: "Lý Đại Thọ lớn hơn ngươi bốn tuổi, chẳng phải vẫn gọi ngươi là sư huynh sao, thế ngươi có thấy ngượng không?"
"Cái tên này, miệng lưỡi từ bao giờ sắc bén thế?"
Tô Lượng thấy xung quanh không có ai, nghiến răng nghiến lợi nói với Phạm Ninh: "Nói trước là đừng có làm trò cười trước mặt nàng, nếu không ta trở mặt với ngươi đấy!"
Phạm Ninh gãi đầu, ánh mắt đầy vẻ ngơ ngác: "Cái người 'nàng' này là ai thế?"
Tô Lượng đỏ mặt, nhẹ nhàng đấm vào cánh tay Phạm Ninh một cái: "Ngươi là cố tình hỏi khó đấy!"
Phạm Ninh cười ha hả: "Được rồi, ta sẽ giữ thể diện cho ngươi, nhưng trưa nay ngươi phải mời cơm!"
"Ta mời thì ta mời!"
Không lâu sau, anh em họ Trình từ trong tiệm đi ra. Trình Trạch mỉm cười hỏi: "Chúng ta đi ăn ở đâu đây?"
Phạm Ninh chỉ Tô Lượng: "Việc này phải hỏi Tiểu Tô, đi ăn ở đâu đều do hắn quyết định, hắn rành khu này hơn ta nhiều."
Phạm Ninh không nói ra ẩn ý là ngày nào Tô Lượng cũng đi mua đồ ăn sáng, đương nhiên hắn phải rành khu này rồi.
Tô Lượng đắc ý gãi đầu: "Đi thôi! Ta dẫn mọi người tới tiệm chân giò bà La, chỗ đó chỗ ngồi rộng rãi hơn."