Mọi người cùng quay đầu lại, Phạm Thiết Chu cau mày nói: "Ninh nhi, sao con lại tới đây?"
"Con tới thăm tam thúc, vừa hay nghe mọi người đang bàn chuyện của người."
Phạm Đồng Chung bên cạnh hắng giọng một cái, "Đại nhân đang bàn việc chính, trẻ con đừng có xen mồm!"
Phạm Thiết Qua lại vẫy tay gọi Phạm Ninh, Phạm Ninh tiến lên hành lễ: "Nhị thúc khỏe!"
Phạm Thiết Qua cười tủm tỉm nói: "Nghe nói cháu thi đỗ Diên Anh học đường, không đơn giản chút nào!"
Phạm Ninh cười đáp: "Nếu đã như vậy, nhị thúc có nguyện ý nghe cháu nói lý lẽ một chút không?"
Phạm Thiết Qua liếc nhìn cha mình, lúc này, Phạm Đại Xuyên chợt nhớ tới đánh giá của Triệu học chính dành cho cháu trai. Ông bèn gật đầu: "Cháu nói đi!"
Phạm Ninh lúc này mới thong thả nói: "Đối với nhà họ Lục mà nói, họ bỏ ra hai trăm lượng bạc để mua tam thúc, một lao động khỏe mạnh không cần trả tiền công, về làm việc cho họ cả đời, đây tuyệt đối là một món hời. Tuy nhiên, sau lưng tam thúc còn có nhà họ Phạm chúng ta. Mọi người đều là người bản địa, mặt mũi đụng mặt mũi, nhà họ Lục cũng không dám làm quá tuyệt tình. Đặc biệt là vài ngày trước cha con tới tìm nhà họ Lục, đề nghị ly hôn, nhà họ Lục liền cuống lên."
"Ninh nhi, đừng nói nữa!" Phạm Thiết Chu thấy sắc mặt cha không tốt, vội vàng ngăn cản con trai.
"Không! Không! Ninh nhi, cháu cứ nói tiếp đi." Phạm Thiết Qua ra hiệu cho Phạm Ninh tiếp tục.
Phạm Ninh không nhìn sắc mặt ông nội, tiếp tục nói: "Nhà họ Lục muốn bóc lột tam thúc lâu dài, nhà họ Phạm là rào cản không thể vượt qua. Cho nên yêu cầu đòi năm trăm lượng bạc để ly hôn thực chất là ép nhà họ Phạm từ nay về sau không được can thiệp vào chuyện của tam thúc nữa. Tam thúc không còn chỗ dựa, từ đó về sau sẽ làm việc như trâu ngựa cho nhà họ Lục, không dám oán thán nửa lời, cũng không dám hở chút là trốn về nhà."
"Nói rất thấu đáo!" Phạm Thiết Qua giơ ngón cái lên, "Ninh nhi nhà ta đã nhìn thấu bụng dạ đen tối của nhà họ Lục rồi."
Phạm Đồng Chung giận dữ nói: "Tờ danh sách kia ta đã xem kỹ, quả thực là nói nhảm nhí! Dám bảo tam ca ở nhà họ Lục mấy năm nay ăn uống hết ba trăm quan tiền, tính ra mỗi năm hơn bảy mươi quan, một tháng ăn uống hết sáu quan tiền. Dân quê nào mà ăn tiêu tốn kém đến thế?"
Phạm Ninh bình thản nói: "Tứ thúc, nếu nhà họ Lục đã đưa ra được danh sách, họ tất có cách tự biện hộ. Nhà họ Lục là đại gia đình có tiền ở địa phương, họ nói nhà họ mỗi ngày ăn gà vịt cá thịt, uống rượu ngon hai trăm văn một bình, một tháng sáu quan tiền còn chưa đủ, mọi người đều sẽ tin đó là thật. Tất nhiên, chúng ta tin tam thúc chưa bao giờ được ăn những món ngon đó, nhưng vấn đề là ai đứng ra làm chứng? Mà bảy cô tám dì nhà họ Lục đều có thể chứng minh tam thúc ngày nào cũng ăn đến chảy mỡ."
Phạm Đồng Chung hồi lâu mới nói: "Lão tam đã cống hiến cho nhà họ nhiều đến thế sao?"
Phạm Ninh lắc đầu: "Lục viên ngoại chỉ cần nói một câu, con gái ông ta gả cho tam thúc vẫn còn là con gái tân, món nợ này coi như không tính rõ được."
"Ninh nhi, đừng nói nữa!" Phạm Thiết Chu nghe con trai thốt ra bốn chữ "con gái tân", mặt mũi ông lập tức không giữ được vẻ bình thản.
Phạm Ninh lùi ra sau lưng cha, những gì cần nói cậu đều đã nói, sau đó nên làm thế nào, tin rằng mọi người đều hiểu rõ.
Một lúc lâu sau, Phạm Đại Xuyên hỏi con trai cả: "Đại lang, hôm nay con tới bản đường nhà họ Phạm, tộc trưởng nói thế nào?"
Phạm Ninh thầm gật đầu, ông lão này tuy thiên vị nhưng quả thực rất tinh minh, một câu đã hỏi trúng trọng tâm. Nhà họ Lục và họ Phạm đấu nhau, bây giờ chính là đọ xem ai nắm quyền phát ngôn.
Phạm Ninh tất nhiên biết, chỉ cần không phải là vụ án hình sự, nha môn huyện sẽ không thụ lý loại tranh chấp vặt vãnh ở nông thôn này. Thông thường đều do các hương thân đứng ra hòa giải, quan trọng là xem nhà ai tìm được hương thân có danh vọng và thế lực hơn.
Phạm Thiết Chu nói: "Tộc trưởng đồng ý ngày mai sẽ giúp đỡ, nhưng chỉ nói là cố gắng hết sức. Con cảm thấy ông ấy đồng ý hơi miễn cưỡng."
Phạm Đại Xuyên lắc đầu: "Xem ra mặt mũi của con không đủ lớn, chuyện này vẫn phải đích thân ta ra mặt tìm ông ấy."
Sáng sớm hôm sau, Phạm Thiết Chu dẫn theo cha và mấy người anh em đi thuyền rời đi. Hai nhà đã hẹn, chiều nay sẽ mời vài hương thân có danh vọng tại nhà Lý chính ở Hoành Đường để phân xử. Đây chính là lý do đêm qua cha con nhà họ Phạm phải thức trắng đêm bàn kế sách, nếu đợi đến sáng nay mới bàn thì đã quá muộn.
Ngay khi bốn cha con nhà họ Phạm vừa đi, Phạm Ninh liền nói với mẹ: "Mẹ, hôm nay con muốn tới trấn một chuyến, viện chủ muốn giúp con phụ đạo thư pháp."
Trương Tam Nương lập tức lo lắng, chọc ngón tay vào trán cậu: "Đồ ngốc này, sao lúc nãy không đi cùng cha con?"
"Chẳng phải còn có ông nội đi cùng sao ạ?" Phạm Ninh lầm bầm một câu.
Trương Tam Nương chợt hiểu ra, gật đầu liên tục: "Nói đúng lắm, chúng ta không đi cùng ông ấy. Mẹ cho con năm mươi văn tiền, con đi tìm Thủy Căn a công đưa con đi."
Phạm Ninh đã đeo túi sách chạy biến ra cửa: "Không cần đâu, con có tiền!"
Trương Tam Nương đuổi theo: "Ninh nhi, có phải con lại có tiền giấu mẹ không?"
"Con không có tiền!" Phạm Ninh đã chạy xa.
Trương Tam Nương quá hiểu con trai mình, tên nhóc ham tiền này mà lại không động tâm với năm mươi văn tiền, mười phần là lại kiếm được một khoản bạc từ đâu đó rồi.
"Đồ nhóc con, đến mẹ mình mà cũng giấu, hôm nay phải lục soát cho kỹ mới được!" Trương Tam Nương xắn tay áo, xoay người đi về phía phòng con trai.
Phạm Ninh hiểu rất rõ vụ ly hôn này quan trọng thế nào với nhà họ Phạm. Không chỉ là tam thúc đừng hòng lật mình, mà nhà họ Phạm cũng sẽ mất hết mặt mũi, trở thành trò cười cho cả vùng. Tuy gốc rễ sự việc là do ông nội tham lam cái lợi hai trăm lượng bạc, nhưng người xui xẻo lại là tam thúc, nhà mình cũng sẽ bị liên lụy, Phạm Ninh tất nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn. Chỉ dựa vào tính cách ích kỷ, hám lợi của ông nội, việc tộc trưởng họ Phạm chịu dốc toàn lực giúp ông mới là chuyện lạ. Chiều nay hai nhà phân xử, vụ kiện tụng hôn nhân này nhà họ Phạm thua chắc rồi.
Phạm Ninh vội vã chạy tới Diên Anh học đường, vừa hay gặp Lưu viện chủ ở cửa.
"Phạm Ninh, hôm nay không nghỉ ngơi cho tốt, sao lại chạy tới học đường?"
"Lưu viện chủ, con có một việc muốn nhờ người giúp đỡ."
"Vào thư phòng của ta nói chuyện!"
Lưu viện chủ dẫn Phạm Ninh vào thư phòng, mời cậu ngồi xuống, rồi bảo trà đồng pha một ấm trà nóng. Phạm Ninh uống một ngụm trà nóng, lúc này mới kể lại chuyện tam thúc đầu đuôi cho Lưu viện chủ nghe. Lưu viện chủ không chỉ là chủ nhân của Diên Anh học đường, ông còn là đại địa chủ số một ở trấn Mộc Độc, danh vọng vô cùng cao.
Lưu viện chủ cười nói: "Chuyện gia đình thế này thì đến quan thanh liêm cũng khó xử. Ý của cháu là, nhà họ Phạm nguyện ý ly hôn, nhưng không chấp nhận sự tống tiền năm trăm lượng bạc của đối phương. Thực ra đối phương không muốn ly hôn, mà muốn thông qua chuyện này để ép nhà họ Phạm không được can thiệp vào chuyện của tam thúc cháu nữa."
"Chính là ý này, hy vọng Lưu viện chủ đứng ra đòi lại công bằng cho chúng con."
Lưu viện chủ gật đầu: "Chuyện này thực ra cũng không phải chuyện lớn, ta giúp cháu cũng chẳng sao. Nhưng tốt nhất cháu nên nghe ta một lời khuyên."
"Lưu viện chủ cứ nói ạ!"
Lưu viện chủ cười: "Mời tộc trưởng họ Phạm đi đàm phán, ta đoán năm trăm lượng bạc sẽ giảm xuống bốn trăm lượng. Nếu là ta giúp cháu đi đàm phán, ba trăm lượng bạc đối phương đòi thêm ta có thể giúp cháu loại bỏ, các cháu chỉ cần trả lại hai trăm lượng bạc tiền sính lễ là được. Nhưng nếu cháu có thể mời một người khác đi đàm phán, ta có thể đảm bảo các cháu thậm chí không cần hoàn lại sính lễ, hơn nữa có khi còn giúp tam thúc cháu đạt được tâm nguyện."
Hai trăm lượng bạc trong tay Phạm Ninh là định để dành cho cha mở y quán, cậu tất nhiên không muốn đưa cho nhà họ Lục, cậu vội vàng hỏi: "Viện chủ bảo con mời ai ạ?"
Lưu viện chủ vuốt râu cười: "Mời ông nội của Chu Bội!"
Nhà họ Chu là người Ngô Giang, nhưng do tằng tổ mẫu của Chu Bội tin Phật, rất ngưỡng mộ Linh Nham tự, Chu lão gia tử để thỏa mãn tâm nguyện của mẹ, liền mua một mảnh đất dưới chân núi Linh Nham, xây dựng một trang viên. Cả nhà đã sống ở đây hơn mười năm.
Đây là lần đầu tiên Phạm Ninh tới nhà họ Chu, chỉ thấy tường vây cao lớn dài tới mấy dặm, chính diện phía nam là một cổng lớn đầy uy nghiêm, hai bên bậc thềm có hai con tỳ hưu bằng đá hán bạch ngọc trấn trạch cao một trượng. Phía trên cổng lớn sơn son có một tấm biển lớn, trên đó chỉ đề hai chữ "Chu Phủ". Hai bên bậc thềm mỗi bên đứng một gia đinh vạm vỡ.
Phạm Ninh tiến lên chắp tay nói: "Ta là bạn của tiểu nương tử Chu Bội trong phủ, phiền các vị thông báo giúp một tiếng."
Gia đinh đánh giá Phạm Ninh, thấy cậu mặc y phục sĩ tử, đầu đội khăn sĩ tử, bên hông đeo thẻ bài của Diên Anh học đường.
"Tiểu quan nhân đợi một chút!"
Gia đinh xoay người đi vào, rồi dừng bước hỏi: "Ngươi tên là gì?"
"Tại hạ Phạm Ninh!"
"Xin đợi một lát." Gia đinh rảo bước đi vào trong phủ.
Phạm Ninh cầm trong tay hộp gỗ, cũng là vận khí tốt, cậu nói với mẹ là tới học đường bổ túc nên đeo theo túi sách, vừa hay hộp gỗ nằm trong túi sách. Cậu liền tìm được một cái cớ rất tốt.