Trần Hi dồn toàn bộ tâm trí vào việc làm sao để vá lại bầu trời. Cậu thậm chí không hề hay biết chuyện Tàng Ý Đạo Nhân và lão bà của Thần Nữ Quốc đã ra tay tương trợ, nên càng không thể ngờ tới việc Lịch Cửu Tiêu lại lén lút đánh úp. Suy nghĩ trong lòng Trần Hi vô cùng đơn giản, đó là phải lấp kín vết nứt này ngay lập tức, nếu không toàn bộ Thiên Phủ Đại Lục có thể sẽ phải gánh chịu một tai họa diệt thế thực sự.
Cậu đã thành công, được một nửa.
Kiếm ý của Tàng Ý Đạo Nhân và đóa sen xanh của lão bà đều oanh tạc lên người cậu, nhưng kẻ ra tay đánh lén lại là Lịch Cửu Tiêu. Đóa sen xanh trúng ngay sau lưng Trần Hi, còn kiếm ý thì đâm xuyên qua tim cậu. Nếu không nhờ cơ thể đã được tôi luyện qua ngàn lần, hai đòn này đã đủ để lấy mạng Trần Hi. Thế nhưng biến cố vẫn chưa dừng lại ở đó. Cùng lúc Trần Hi bị trúng đòn, một khuôn mặt từ bên ngoài vết nứt thò vào, vô cảm nhìn xuống nhân gian.
Sau đó, một bàn tay từ bên ngoài thò vào, tùy tiện tóm lấy Lịch Cửu Tiêu rồi ném ngược ra ngoài vết nứt. Lịch Cửu Tiêu biến mất ngay lập tức, chẳng rõ sống chết.
Trần Hi trọng thương, phải dốc hết sức bình sinh vào khoảnh khắc cuối cùng mới ổn định được cơ thể. Thế nhưng, kẻ lạ mặt từ ngoài vực thẳm kia đã hoàn toàn chui qua vết nứt. Sau khi tiến vào, đôi cánh khổng lồ sau lưng hắn xòe ra, ba đôi, sáu cánh. Khi nhìn thấy kẻ đó, ánh mắt Trần Hi liền thay đổi. Người khác không nhận ra thứ này, nhưng Trần Hi thì có.
Đó là Thần Bộc.
"Sinh vật hạ đẳng."
Thần Bộc mang khuôn mặt như đeo một chiếc mặt nạ sắt nhìn Trần Hi, lạnh lùng thốt ra bốn chữ rồi xoay người nhìn về phía khác. Hắn dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở nơi xa tít tắp.
"Tìm thấy rồi."
Hắn tự lẩm bẩm một câu, rồi đột ngột lao xuống, phóng nhanh về một hướng. Ba đôi cánh kia vỗ mạnh, khiến cả luồng gió dữ cũng phải đổi hướng. Không lâu sau khi tên Thần Bộc này tiến vào, tên thứ hai cũng chui qua vết nứt. Giống như tên trước, hắn cũng mang vẻ mặt lạnh băng, vô cảm.
Không chỉ một, hai tên, mà có ít nhất mười lăm mười sáu tên Thần Bộc từ vết nứt bước ra, giương cánh bay lơ lửng trên bầu trời.
Trần Hi vừa gắng gượng ổn định cơ thể thì một tên Thần Bộc nhìn cậu, vung tay lên tạo thành một tia chớp. Đó là tia chớp màu vàng, sắc bén vô cùng. Trần Hi chỉ kịp đưa Thiên Lục Kiếm ra đỡ trước người, tia chớp vàng đã ập đến. Một tiếng nổ lớn vang lên, thân hình Trần Hi bay ngược ra xa như cánh diều đứt dây.
Dưới mặt đất, sắc mặt Tàng Ý Đạo Nhân thay đổi, thân hình ông lóe lên rồi biến mất. Ông liên tục xé rách không gian để đuổi theo, cuối cùng cũng chắn được trước mặt Trần Hi. Ông dùng hai tay đỡ lấy lưng Trần Hi, định chặn cậu lại, nhưng vừa chạm vào lưng cậu, một nguồn sức mạnh khổng lồ không thể chống đỡ từ trong cơ thể Trần Hi đã truyền thẳng sang người ông.
"Oa" một tiếng, Tàng Ý Đạo Nhân phun ra một ngụm máu lớn, cả hai cùng rơi xuống.
Lão bà của Thần Nữ Quốc chậm hơn Tàng Ý Đạo Nhân một chút, vừa vặn chắn phía sau hai người. Lão bà đưa tay ra đỡ, vừa chạm vào lưng Tàng Ý Đạo Nhân, bà cũng phun ra một ngụm máu. Hai cao thủ dốc hết toàn lực mới miễn cưỡng đỡ được Trần Hi. Cùng lúc đó, những tên Thần Bộc trên bầu trời bắt đầu tản ra các hướng, như thể có mục đích gì đó, nhanh chóng biến mất.
Tên Thần Bộc xuất hiện đầu tiên đáp xuống đất, giữa đám bụi mù tìm thấy Thánh Vương đang ngã ở đó. Hắn phất tay, một luồng gió thổi qua, lớp bụi phủ trên người Thánh Vương bị thổi sạch. Thần Bộc cúi người tóm lấy một chân Thánh Vương rồi đứng dậy, cứ thế xách bà bay lên không trung.
Ngoài tên Thần Bộc mang theo Thánh Vương, những tên khác đều không rời đi. Tên mang Thánh Vương chui qua vết nứt trên bầu trời, trước khi đi còn nói một câu: "Hủy diệt nơi này, đừng để lại dấu vết."
Sau đó, hắn vung tay xé thêm một đường trên vết nứt. "Rắc" một tiếng, lỗ hổng trên bầu trời càng rộng hơn, chỗ mà Trần Hi đã vất vả lắm mới vá lại được cũng bị xé rách. Tên Thần Bộc xoay người rời đi, không lâu sau đó, những thứ từ ngoài vết nứt chui vào ngày càng nhiều. Chỉ có điều lần này không phải là Thần Bộc, mà là một loại sinh vật trông vô cùng đáng sợ.
Chúng trông giống sói nhưng cơ thể cực lớn, dài ít nhất hơn mười mét, màu bạc, trông như được đúc từ bạc nguyên chất. Giống như những tên Thần Bộc, lũ Sói Bạc Giáp này cũng mang khí tức lạnh lẽo. Sau khi hàng trăm con Sói Bạc Giáp tiến vào, một con Sói Vương to lớn hơn nhiều chui ra từ bên ngoài. Cơ thể nó màu vàng kim, dài ít nhất hơn hai mươi mét, hình dáng hoàn toàn không giống sinh vật sống mà giống như một cỗ máy bằng thép lạnh lẽo.
Sau Sói Vương, đội quân Sói Bạc Giáp lũ lượt kéo vào, đến khi đội ngũ kết thúc, có ít nhất hàng ngàn con đã tiến vào Thiên Phủ Đại Lục. Tuy nhiên, chuyện đó vẫn chưa kết thúc. Sau đội quân sói là một nhóm binh lính mặc giáp thép, mỗi tên đều cao đúng một mét chín, thân hình vạm vỡ. Chúng khoác trên mình bộ giáp sắt dày cộm, tay trái cầm khiên, tay phải cầm giáo.
Đội quân đông đúc không dứt tràn vào từ vết nứt, khí thế ngợp trời khiến người ta phải rợn tóc gáy. Đáng sợ nhất là dù là Sói Bạc Giáp hay binh lính, tất cả đều không hề sợ hãi những cơn gió dữ từ vũ trụ. Chúng dường như rất quen thuộc với môi trường này, hoàn toàn không bận tâm.
Một tên Thần Bộc chậm rãi đáp xuống đất, chiều cao hơn mười lăm mét mang đến một cảm giác áp bức chưa từng có cho những người đứng dưới mặt đất. Xét về thể hình, tên Thần Bộc cao mười lăm mét không thể so với Uyên Thú cao hàng trăm mét, thế nhưng áp lực mà một tên Thần Bộc mang lại còn lớn hơn cả hàng chục vạn, thậm chí hàng triệu con Uyên Thú vây thành.
Hàng chục hộ vệ chắn trước mặt Nữ Đế của Thần Nữ Quốc, những tu sĩ mạnh nhất đều ở sát bên bảo vệ bà. Thần Bộc đứng trước mặt mọi người, từ trên cao nhìn xuống.
"Các ngươi là nhân loại?" - Thần Bộc hỏi.
Nữ Đế rất căng thẳng và sợ hãi. Bà không biết mình đang đối mặt với thứ gì. Bên cạnh Thần Bộc, hàng chục con Sói Bạc Giáp từ từ tụ lại, đôi mắt lạnh lẽo tỏa ra ánh sáng xanh lục khiến tim Nữ Đế như muốn nhảy ra ngoài. Thế nhưng bà không lùi bước, cũng không cúi đầu, hơi ngẩng cằm nhìn thẳng vào mắt Thần Bộc.
"Đúng, chúng ta chính là nhân loại." - Bà trả lời.
Thần Bộc im lặng một lát rồi thốt ra hai chữ: "Quỳ xuống."
"Tại sao phải quỳ trước ngươi?" - Nữ Đế hỏi.
Thần Bộc đáp: "Ta đến từ Thần Vực, là đại diện của thần linh. Vạn vật trong thiên hạ đều tôn thần làm chủ, nhân loại chẳng qua chỉ là sinh vật hạ đẳng hèn mọn, thấy sứ giả của thần đương nhiên phải quỳ."
Nữ Đế ngẩng đầu nói: "Ta là Hoàng đế của Thần Nữ Quốc, nhưng ta chưa bao giờ cho rằng mình cao quý hơn người. Thần dân của ta không cần quỳ khi thấy ta, ta thích chào hỏi họ hơn. Chúng ta có sự tôn kính của riêng mình, ví như Phật Tổ, ví như bầu trời. Chúng ta lạy tạ Phật Tổ đã cho chúng ta đức tin, lạy tạ bầu trời đã ban cho gió mưa sương móc, chúng ta cũng lạy đất mẹ vì đã mang lại mùa màng bội thu. Nhưng chúng ta sẽ không quỳ trước kẻ thù, dù kẻ thù đó có mạnh đến mức không thể chống cự."
"Lạy trời?" - Thần Bộc giơ tay chỉ lên bầu trời: "Bầu trời mà các ngươi bái lạy đã nứt ra rồi."
Nữ Đế kiêu hãnh đáp: "Trời nứt, nhưng người vẫn còn."
Thần Bộc hỏi: "Ngươi có biết ta đến vì điều gì không?"
Nữ Đế không trả lời.
Thần Bộc nói: "Lũ sinh vật hạ đẳng các ngươi dám tìm cách mở đường đến Thần Vực, chủ nhân đã phát giác ra, nên ra lệnh cho ta đến xóa sổ các ngươi. Ngươi có biết xóa sổ nghĩa là gì không? Không phải giết một hai người, mà là diệt chủng. Những thứ hạ đẳng như các ngươi mà thông được đến Thần Vực thì chính là sự sỉ nhục đối với Thần Vực. Các ngươi đã không còn lý do để tồn tại, nên diệt vong là điều tất yếu."
Nữ Đế ngẩng đầu, từng chữ từng chữ nặng tựa núi cao: "Vậy thì chiến đấu thôi."
"Ha ha ha ha!" - Thần Bộc không nhịn được cười lớn, hắn giơ tay chỉ về phía trước: "Giết sạch chúng, ta muốn xem một đám kiến hôi như các ngươi chống lại thần lực thế nào."
Theo lệnh của hắn, hàng chục con Sói Bạc Giáp lập tức lao tới. Dù các hộ vệ của Nữ Đế sợ hãi đến cực độ, nhưng không một ai lùi bước. Nữ Đế đã nói, nếu chúng muốn diệt chủng nhân loại, vậy thì chiến đấu. Thế là cuộc chiến bắt đầu, dữ dội và thảm khốc. Mỗi con Sói Bạc Giáp đều cực kỳ mạnh mẽ, dù ở Thần Vực chúng chỉ là tồn tại thấp kém nhất, nhưng tại Thiên Phủ Đại Lục, sức mạnh của chúng được thể hiện rõ rệt.
Chúng không có thần lực, cũng không có tu vi, nhưng cơ thể chúng cứng cáp vô cùng. Các hộ vệ của Nữ Đế liều chết chiến đấu nhưng gần như không thể phá vỡ được lớp phòng thủ của lũ sói. Từng tu sĩ ngã xuống, những người mạnh nhất bảo vệ Nữ Đế vừa đánh vừa lui.
Từ xa, lão bà bị thương đang lao tới, vung tay lên, đóa sen xanh xuất hiện. Đóa sen xanh khổng lồ đè bẹp hai con Sói Bạc Giáp bên dưới, nó xoay tròn, toàn bộ cánh hoa bay ra, chém đứt thêm bốn năm con sói khác. Thế nhưng bà dù sao cũng đã trọng thương, sau một đòn liền bị lũ Sói Bạc Giáp có tốc độ cực nhanh vây kín. Một con sói há miệng ngoạm lấy đầu lão bà, lắc mạnh vài cái rồi xé toạc đầu bà ra. Hai con sói khác lao tới, xé nát thi thể bà.
Thần Bộc hừ lạnh: "Chiến đấu? Các ngươi lấy gì để chiến đấu?"
Các hộ vệ lần lượt ngã xuống, số người bên cạnh Nữ Đế ngày càng ít. Sau khi lùi lại vài dặm, chỉ còn lại hai hộ vệ cuối cùng chắn trước mặt bà.
"Quỳ xuống, có lẽ ta sẽ cân nhắc tha mạng cho ngươi." - Giọng nói lạnh lùng của Thần Bộc vang lên như sát bên tai Nữ Đế. Thế nhưng sắc mặt bà lại vô cùng bình tĩnh. Bà nhìn những hộ vệ ngã xuống trước mặt, chắp tay niệm một câu Phật hiệu. Rồi bà ngẩng đầu, nhìn Thần Bộc, từng chữ từng chữ nói: "Chưa từng có cuộc chiến nào mà không đổ máu, nhưng kẻ đứng trên cao luôn là người chết sau cùng, còn những chiến binh bình thường lại phải tắm máu nơi sa trường. Hôm nay ta sẽ làm một sự thay đổi. Nếu là vì bảo vệ quê hương, nếu vì nhiều người hơn sẵn sàng chiến đấu vì tự do, thì ta xin lấy thân phận Hoàng đế Thần Nữ Quốc mà tuẫn tiết."
Bà kiêu hãnh đến vậy, bà không biết tu hành, cũng chưa bao giờ cho rằng mình cao quý hơn người. Nhưng vào khoảnh khắc này, bà nói mình sẽ chết với thân phận Hoàng đế của Thần Nữ Quốc.
"Nguyện dùng cái chết của ta, để đánh thức lòng người chiến đấu."
Bà cúi người, nhặt lấy thanh trường đao bên cạnh thi thể một hộ vệ. Bà chưa từng chạm vào vũ khí, đôi tay vẫn đang run rẩy dữ dội, nhưng bà không hề do dự. Mũi đao đặt lên tim mình, ánh mắt bà không còn sợ hãi, bà trở nên tĩnh lặng như một bức tượng nữ thần được người đời kính ngưỡng.
"Ta không biết Thần Vực là nơi nào, cũng không biết các ngươi mạnh mẽ đến đâu, ta chỉ biết các ngươi là kẻ thù. Đối với kẻ thù, tuyệt đối không thỏa hiệp!"
Nữ Đế gào lên câu nói cuối cùng này, rồi dùng hết sức bình sinh đâm thanh trường đao vào tim mình.
Hai hộ vệ còn lại nhìn nhau, rồi cùng lúc rút đao tự sát.
Thi thể từ từ đổ xuống, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất.