"Ừm?"
Khúc Hoan Bá đặt bầu rượu xuống, lần theo tiếng động nhìn sang. Khi thấy Ly Tao, trên mặt hắn thoáng hiện nụ cười.
"Hóa ra là tiểu hòa thượng nhà ngươi."
Nói đoạn, hắn thuận thế ngồi xuống bên cạnh Ly Tao, đối diện với Tịch Mịch thiền sư.
Trong sáu người, chỉ có Khúc Hoan Bá là ăn mặc lôi thôi, trên y phục không có ký hiệu vầng trăng tròn treo cao. Người thanh niên đi cùng hắn cũng ngáp một cái, không chút khách khí, ngồi thẳng xuống đối diện với Ly Tao.
"A Di Đà Phật."
"Ly Tao, còn không mau giới thiệu với sư phụ một chút?"
Tịch Mịch thiền sư cũng rất tò mò, không hiểu sao tiểu đệ tử của mình lại quen biết người của Huyền Kính Tư.
Ly Tao chắp tay trước ngực, niệm một tiếng Phật hiệu: "Sư phụ, vị này chính là Tửu Si tiền bối mà đệ tử từng kể với người trước đây. Khi con và sư huynh ra ngoài rèn luyện, đã được Tửu Si tiền bối chiếu cố rất nhiều."
"Sư phụ?"
"Tửu Si?"
Lời Ly Tao vừa dứt, hai người đồng thời nhìn đối phương. Bốn mắt chạm nhau, dường như tóe ra vài tia lửa điện. Ngay cả Ly Tao và người thanh niên đang buồn ngủ bên cạnh cũng ngẩn người. Hai người này... có chuyện rồi đây.
"A Di Đà Phật."
Tịch Mịch thiền sư chắp tay hành lễ: "Bần tăng Tịch Mịch, bái kiến Tửu Si tiền bối. Đại danh của tiền bối, Tịch Mịch đã nghe như sấm bên tai, hôm nay gặp mặt, quả nhiên là bậc hào kiệt trong giới uống rượu."
Cái tên Tửu Si vang danh thiên hạ. Kẻ lăn lộn trong giang hồ, ai mà không yêu rượu? Phàm là người hảo cái món này, đều từng nghe qua danh hiệu Tửu Si.
Quả nhiên, khi cái tên "Tửu Si" vừa thốt ra, trong tửu quán nhỏ liền vang lên những tiếng kinh hô.
"Tửu Si?!"
"Tửu Si 'hôm nay có rượu hôm nay say' đó sao?!"
"Ta vừa rồi còn tưởng là gã ăn mày nào, thất kính quá, thật thất kính!"
"Đời ta hảo nhất là chén rượu, hôm nay thấy Tửu Si chẳng khác nào thấy thánh nhân."
"Tửu Si tiền bối, xin nhận của Đan Tâm tửu đồ một lạy!"
"Tửu Si tiền bối, người Lạc Phong Sơn chúng ta kính ngài một chén!"
"Được thấy chân dung Tửu Si, Minh Khương của Thục Sơn, xin uống ba chén!"
"Hữu Đạo Xích Nghiêu, xin uống trước một thùng."
"Hừ hừ~ hừ hừ~"
"Liệt Quang Giáo..."
"Hắc Phong Bảo..."
Quần hùng phấn khích, ai nấy đều nâng chén mời rượu, nhưng lại sợ làm phiền nhã hứng của Tửu Si, nên chỉ đứng từ xa cúi chào, bày tỏ lòng kính trọng.
Khúc Hoan Bá mỉm cười, giơ bầu rượu xoay một vòng quanh bốn phía xem như đáp lễ.
"Chúc Tửu Si tiên sinh, tửu vận hanh thông!" Quần hùng đồng thanh hô lớn.
Khoảnh khắc này, dường như không còn ân oán tình thù, cũng chẳng còn môn phái giang hồ. Cả căn phòng toàn những kẻ nghiện rượu, thật sảng khoái vô cùng.
Khúc Hoan Bá khẽ gật đầu. Không ngờ ở nơi Nam Cương xa xôi này, danh tiếng của mình lại lan truyền rộng rãi đến thế. Nghĩ đến đây, trong lòng hắn thầm vui mừng, nhìn về phía Tịch Mịch thiền sư, trên mặt không khỏi lộ vẻ đắc ý.
Khúc Hoan Bá mở nắp bầu rượu, hương rượu nồng nàn xộc vào mũi khiến mọi người say mê.
"Tịch Mịch, Tịch Mịch, quả là một cái tên hay."
"Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch, duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh." (Xưa nay thánh hiền đều cô tịch, chỉ có người uống rượu mới lưu danh).
Nói đoạn, hắn cầm lấy chén rượu trước mặt Tịch Mịch thiền sư, rót đầy một chén.
"Rượu của Tửu Si tiên sinh!"
"Tên hòa thượng kia mặt mũi lớn thật, lại dám để Tửu Si tiên sinh rót rượu?"
"Ôi chao, rượu của Tửu Si tiên sinh kìa!"
"Lão tử mà được uống một ngụm, nguyện giảm mười năm tuổi thọ."
"Ta dù có say chết cũng cam lòng!"
Róc rách... Rượu trong chén ánh lên sắc hổ phách thơm nồng.
Đúng lúc này, Tịch Mịch thiền sư lại chắp tay hành lễ: "A Di Đà Phật, tiền bối đợi chút. e là phải phụ ý tốt của tiền bối rồi, bần tăng không uống rượu."
Câu này vốn dĩ rất bình thường. Người xuất gia không uống rượu là chuyện đương nhiên. Thế nhưng, trong cảnh tượng này, cả tửu quán đầy những tửu đồ, lại còn là đích thân Tửu Si tiên sinh rót rượu, ngay cả những hòa thượng giữ giới luật nghiêm ngặt nhất của Đại Quang Minh Tự e rằng cũng khó lòng từ chối. Kết quả, Tịch Mịch thiền sư lại không uống?
Lời này vừa ra, cả tửu quán lại rơi vào tĩnh lặng như tờ.
"Tên hòa thượng kia... có phải bị ngốc không?"
"Rượu của Tửu Si tiên sinh ngay trước mắt, hắn lại... không biết điều!"
"Hòa thượng này đúng là muốn giảm thọ mà!"
Quả nhiên một hòn đá làm dậy sóng nghìn lớp. Thế nhưng, Tửu Si Khúc Hoan Bá lại cười sảng khoái: "Đại hòa thượng, định lực thật cao. Thiền tâm thông suốt, Phật pháp không lậu."
"Tiền bối quá khen."
Khúc Hoan Bá đổi giọng: "Chỉ là, đáng tiếc cho một mầm rượu, lại phải sinh ra hoa bỉ ngạn."
Mầm rượu? Hoa bỉ ngạn?
Tịch Mịch thiền sư tâm tư nhạy bén, sao có thể không nghe ra ý tứ của Tửu Si. Mầm rượu tự nhiên là chỉ Ly Trần. Chân khí của Ly Trần chứa đựng tửu tính, bản thân lại hảo rượu, quả thực là mầm mống cực phẩm trong tửu đạo. Tiếc thay lại phải lớn lên ở Sát Sinh Tự, cầu chứng quả vị Phật bỉ ngạn.
Tịch Mịch thiền sư mỉm cười, phản bác: "Tiền bối nói sai rồi. Mầm rượu cũng là hoa bỉ ngạn, hoa bỉ ngạn cũng là mầm rượu."
Lời Tịch Mịch thiền sư đã nói rõ, ông không hề bận tâm việc Ly Trần có thêm một tầng truyền thừa, tức là đã đồng ý cho Ly Trần bái Tửu Si làm thầy. Tu chân tu hành, con đường còn dài, có người chỉ dạy cũng là một chuyện may mắn. Lùi một bước mà nói, Ly Trần sắp trở thành Sát Sinh Phật Tử rồi. Sát Sinh Phật Tử là gì? Là phương trượng tương lai của Sát Sinh Tự. Chỉ cần thân phận đã gắn kết, thì không sợ hắn mạnh lên. Hắn càng mạnh, lợi ích cho Sát Sinh Tự càng nhiều.
Tửu Si đối diện nghe vậy, mắt sáng rực lên: "Hê hê, tốt, tốt, tốt. Đại hòa thượng, thật thú vị~ Lão phu kính ngươi một chén. Hãy để chén rượu này nở ra hoa bỉ ngạn."
"A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai."
---❊ ❖ ❊---
Sát Sinh Tự, Tàng Kinh Các.
Ly Trần day day ấn đường. Đã lâu rồi hắn mới cảm thấy chóng mặt nhức đầu như lúc này. Giờ hắn mới nhận ra, sử dụng chiến pháp mô phỏng "Tu La Tràng" tiêu hao chính là tinh thần lực của bản thân. Vừa rồi trong Tu La Tràng, hắn đã liên tục mô phỏng gần năm mươi lần, cuối cùng cũng chống đỡ được chiêu thứ năm.
[Giữa sinh tử có nỗi kinh hoàng lớn, sinh từ tâm, hiển hiện ở thân.]
Mỗi lần Ly Trần "chết" đi, trong lòng lại thu hoạch được nhiều cảm ngộ. Hiện tại, chỉ cần Tịch Nhàn sư bá cử động, Ly Trần đã có thể phản ứng ngay lập tức. Tuy vẫn còn kém xa đối thủ, nhưng ít nhất đã có thể bình tĩnh đối địch, cảm nhận được cái được và mất trong giao đấu. Đây chính là thể ngộ trong Phật giáo. Tâm ngộ thiền, thể ngộ pháp, mới không rơi vào hạ thừa. Đây là điều mà việc chỉ biết cắm đầu khổ luyện không thể có được.
Cố nén cơn đau đầu, Ly Trần thu tâm thần vào đan điền, bắt đầu cùng ba nữ tu luyện "Tố Nữ Hỗn Nguyên Thiên". Cảm nhận được nguồn nguyên thần lực hùng hậu từ chân khí, cơn đau đầu lập tức dịu đi không ít.
[Pháp sư đệ đệ, công lực gần đây ngày càng mạnh mẽ rồi.]
[Ôi chao, thật muốn đến Sát Sinh Tự...]
Ba nữ bày tỏ nỗi nhớ nhung, rồi lại một lần nữa chìm vào tu luyện. Nhờ có Tương Tư Lệ, Ly Trần có thể nghe được những gì họ nghĩ trong lòng. Bao gồm cả tiểu hòa thượng bị Huyết Ma phụ thể.
[Huyết Ma Huyết Ma, ngươi phải âm thầm trưởng thành, rồi tàn sát cả Sát Sinh Tự. Chỉ để lại tiểu hòa thượng Ly Trần một mình cho đỡ buồn. Lấy Sát Sinh Tự làm căn cứ địa, phát triển từ Nam ra Bắc, phá vỡ Cửu Châu từng bước một. Còn cả Huyền Kính Tư nữa, các ngươi đợi đấy, ngày đó không còn xa nữa đâu. A ha ha ha.]
Huyết Ma trong lòng đang rất khoái chí. Tuy nhiên, muốn thực hiện được e là hơi khó.
Đúng lúc này, trong Giải Ngữ Kính lóe lên một tia kim quang.