Thánh tử Quỷ Anh đang thầm nghĩ: "Không được, tuyệt đối không thể để Sát Sinh Tự có lấy một giây phút thở dốc."
Nghĩ đoạn, y hừ lạnh một tiếng rồi liếc mắt nhìn Hà Thương Ngô bên cạnh.
Hà Thương Ngô bị ánh mắt của y nhìn đến mức sởn gai ốc, trong lòng thầm mắng: "Đồ chó đẻ, lại lấy lão tử ra làm bia đỡ đạn."
"Sau này lão tử nhất định sẽ khiến ngươi tan xương nát thịt."
Thế nhưng, người dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
Chỉ cần Hà Thương Ngô còn ở U Linh Giáo ngày nào thì ngày đó còn phải chịu sự khống chế.
Lập tức, gã bước ra khỏi đám đông, tiến lên phía trước: "Sát Sinh Tự thật là cái uy phong lẫm liệt quá nhỉ."
"Bọn họ sợ ngươi, chứ Hà Thương Ngô ta đây không sợ."
"A Di Đà Phật, Hà thí chủ, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu."
"Sát Sinh Tự ta lấy đức phục người, chưa từng có uy phong lẫm liệt nào cả."
"Lấy đâu ra chuyện sợ với không sợ."
Người xưa có câu, không ai đánh người đang cười, thế nhưng Hà Thương Ngô lại hừ lạnh một tiếng: "Đúng là tên hòa thượng miệng lưỡi trơn tru."
"Vừa hay lần trước chưa phân thắng bại với Ly Trần, vậy để ta thử cân lượng của sư huynh ngươi xem sao."
Thực chất, Hà Thương Ngô hiện tại cũng đang tự lo còn chưa xong, phải chật vật tìm đường sống trong khe hẹp.
Mục đích Quỷ Anh bảo gã ra mặt cũng là để thăm dò thực lực của Sát Sinh Tự.
"A Di Đà Phật."
"Hà thí chủ muốn thách đấu Ly Biệt sư huynh, thì phải thắng được tiểu tăng trước đã."
Hà Thương Ngô ngẩn người, chỉ thấy một bóng người đã đứng định trước mặt mình.
"Ngươi lại là kẻ nào?"
Lời còn chưa dứt, gã đã tung ra một chưởng.
"Tiểu tăng Ly Ca, xin lĩnh giáo cao chiêu."
Hóa ra là Ly Ca từ dưới núi trở về, vừa vặn bắt kịp đại hội lập thân của Sát Sinh Phật tử.
Từ khi luyện thành Linh Minh Cương Khí, chiến lực của y đã tăng vọt gấp mấy lần.
Tuy cảnh giới không bằng Hà Thương Ngô, nhưng chiến lực lại chẳng hề thua kém.
Bình bình bình~
Trong chớp mắt, hai người đã lao vào giao chiến.
Tiên thiên ngưng cương của Hà Thương Ngô là Địa Ngục Quỷ Vương, quanh thân bao phủ bởi Quỷ Vương Cương Khí âm u.
Còn Tiên thiên cương khí của Ly Ca lại là Linh Minh Cương Khí trong trẻo như bạch ngọc.
Sau khi phá tan Tiên thiên cương noãn, nó ngưng tụ thành cương hình của Linh Minh Thạch Hầu.
Quỷ Vương đối đầu Hầu Vương.
Khí đen đối đầu khí trắng.
Dù Ly Ca mới chỉ ở Tiên thiên sơ kỳ, lúc này lại chẳng hề rơi vào thế hạ phong.
Điều này thực sự khiến Hà Thương Ngô kinh ngạc, Linh Minh Cương Khí này ngưng thực mạnh mẽ, Quỷ Vương Cương Khí của gã va vào cứ như đâm sầm vào đá tảng.
Cứng rắn vô cùng.
Điều khiến gã thấy khó đối phó hơn cả chính là cương hình Linh Minh Thạch Hầu vô cùng linh hoạt.
Quỷ Vương Cương Khí của gã vốn nổi tiếng với khả năng quấn lấy đối thủ.
Lúc này đối đầu với Linh Minh Cương Khí lại chẳng chiếm được chút lợi lộc nào.
Thánh tử Quỷ Anh nheo mắt, trong lòng cũng thầm kinh ngạc.
Không ngờ chỉ là một đệ tử bình thường mà đã có thể đánh ngang ngửa với Hà Thương Ngô.
Y thầm suy tính, tuyệt đối không được để Sát Sinh Tự có bất kỳ cơ hội nào để làm nên chuyện kinh thiên động địa.
Nghĩ tới đây, y lại kín đáo ra hiệu.
Lúc này, nhờ có U Linh Giáo chống lưng, không ít tu sĩ đã bắt đầu rục rịch.
Bên cạnh Quỷ Anh, Thanh Yểm Tôn Giả cũng nheo mắt lại.
Hai người này là kiểu bằng mặt không bằng lòng.
Trong U Linh Giáo, Thánh tử đứng dưới giáo chủ, địa vị còn cao hơn cả Tứ đại Tôn giả một bậc.
Chỉ là về quyền lực lại bị Tứ đại Tôn giả kiềm chế.
Thế nhưng Thánh tử Quỷ Anh từ trước đến nay luôn mắt cao hơn đầu, coi thường tất cả.
Thậm chí Tứ đại Tôn giả trong mắt y cũng chỉ là một quân cờ mà thôi.
Đây cũng là lý do Thanh Yểm Tôn Giả không muốn đứng ra.
Tuy nhiên, việc Quỷ Anh để Hà Thương Ngô ra thử chiêu, bản thân ông ta cũng thầm tán đồng.
Ông ta cũng bị cuộc giao đấu của hai người thu hút sự chú ý.
Hà Thương Ngô tuy chẳng đáng là gì trước mặt Thánh tử, nhưng dù sao cũng là thiên kiêu của U Linh Giáo, xếp hạng trong "Kim Lân Bảng".
Là một trong những kẻ đứng đầu lớp trẻ ở Nam Cương.
Thế mà lúc này lại chật vật khó khăn.
Sát Sinh Tự này bế quan hơn hai trăm năm, vẫn là nhân tài xuất hiện lớp lớp, quả thực không thể coi thường.
Tiếu Yếp Thư Sinh, đúng như tên gọi, từ đầu đến cuối tay cầm quạt lông, mặt luôn mỉm cười.
Dường như gã chẳng có chút hứng thú nào với trận chiến trên sân.
Người bên cạnh là "Hữu Đạo" Xích Nghiêu dường như nhận ra điều gì, đôi mắt nheo lại, vẻ đầy suy tư.
Còn bên cạnh hắn, Hồng Đồ của Điểm Thương Phái lại lộ vẻ nghiêm trọng.
Gã chợt nhớ đến lời sư phụ Thương Tùng Chân Nhân nói:
"Sát Sinh Tự bế quan hai trăm năm, vật đổi sao dời, muốn quật khởi trở lại chắc chắn khó như lên trời."
"Lần này Sát Sinh Tự tái xuất giang hồ, điển lễ chắc chắn sẽ loạn."
"Cái gọi là điềm lành trời giáng kia, tuyệt đối không giữ nổi đâu."
"Đồ nhi của ta là thiên kiêu trong nhân gian, muốn chia một phần lợi ích, chắc chắn sẽ dễ như trở bàn tay."
Dễ như trở bàn tay?
Trở cái búa thì có.
Về phần Thương Lãng Thất Tử, họ cũng thấy lạ lẫm.
"Không ngờ sư môn của lão bát lại mạnh mẽ đến thế này."
"Theo ta thấy, Sát Sinh Tự này còn vượt xa nhiều môn phái trên 'Chu Thiên Bảng'."
Đối với lời này, Huyền Kính Ty ở phía trước là người hiểu rõ nhất.
Hầu Tiểu Ất ngáp một cái, khóe mắt có nước, thong dong nói: "Sát Sinh Tự, quả không hổ danh là có nội tình thâm hậu."
"Bế quan hai trăm năm mà vẫn khó đối phó như vậy."
Lúc này, Tửu Cuồng Khúc Hoan Bá bên cạnh nuốt ngụm rượu ngon, cười hì hì: "Bế quan?"
"Với các môn phái khác, bế quan không ra ngoài chính là đoạn tuyệt tài nguyên, huống hồ còn rút khỏi 'Chu Thiên Bảng'."
"Không có tinh thần khí vận gia trì, môn phái muốn duy trì tiếp cũng khó."
"Nhưng Sát Sinh Tự thì khác, họ có tài nguyên từ ba trăm dặm Sát Sinh Lâm làm hậu thuẫn."
"Đóng cửa lại, cuộc sống vẫn rất mỹ mãn."
"Hê, theo ta thấy, có khi họ còn mạnh hơn trước kia ấy chứ."
Hầu Tiểu Ất thầm gật đầu, trong lòng đã tin được ba phần.
---❊ ❖ ❊---
Tàng Kinh Các, Ngộ Đạo Thất.
Ngày thứ năm Ly Trần bế quan.
Y hoàn toàn không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.
Trong Thập Phương Đạo Tràng, vô số kinh thư tỏa sáng rực rỡ.
Có không ít kinh thư sau khi hấp thụ đạo văn của "Đại Quan Kinh" đã hóa thành ánh lửa vàng, lơ lửng giữa không trung.
Điều này chứng tỏ kinh thư đã hóa thành cảm ngộ của Ly Trần, trở thành ánh sáng của đạo tâm thông minh.
Một ngọn, hai ngọn, ba ngọn...
Ngày càng nhiều kinh thư hóa thành ánh sáng.
Cho đến khi tất cả minh ngộ đăng của một trăm hai mươi mốt bộ kinh thư đều hóa thành ánh lửa.
Trên "Đại Quan Kinh" ở giữa Thập Phương Đạo Tràng bỗng bay ra một chữ "Vạn" (卍) tỏa ánh kim quang.
Sau khi chữ "Vạn" bay ra, nó dần dần lớn lên.
Như thể muốn bao trùm toàn bộ Thập Phương Đạo Tràng.
Ánh lửa minh ngộ của một trăm hai mươi mốt bộ kinh ngưng tụ thành một khối, trực tiếp bay vào trong chữ "Vạn" giữa không trung.
Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, ánh sáng rực trời.
Dường như muốn làm tan chảy cả Thập Phương Đạo Tràng.
Không biết đã qua bao lâu.
Trong Thập Phương Đạo Tràng bỗng vang lên tiếng chuông ngân.
Bên tai văng vẳng tiếng Phạn.
Từng đạo kim quang tỏa ra bốn phía.
Đúng lúc này, chữ "Vạn" trong hư không bỗng phân làm năm, chiếm lấy năm phương vị, hóa thành năm hình dạng khác nhau, chiếm trọn tâm thần của y.
---❊ ❖ ❊---
Tam Bảo Thiền Viện.
Diễn Võ Trường.
Trên sân, ngoài Ly Ca và Hà Thương Ngô vẫn đang quấn lấy nhau, không ít tu sĩ bắt đầu ồn ào.
"Tên trọc kia, giao Ly Trần ra đây!"
"Từ chối Sát Sinh Tự, yêu quý thiên nhiên."
"Sát Sinh Hồng Liên, người có đức mới xứng sở hữu."
"Sát Sinh Hồng Liên cái gì! Liên hoa này vốn là Liệt Quang Hồng Liên truyền thừa của môn phái ta!"
"Đánh rắm, rõ ràng là Đan Tâm Hồng Liên của Đan Tâm Môn chúng ta!"
"Sát Sinh Tự, trả lại hồng liên cho ta!"
Trong chốc lát, đao kiếm tuốt trần, không khí căng thẳng.
Diễn Võ Trường ngày càng hỗn loạn.
Đúng lúc này, từng đợt thiền xướng từ xa vọng lại.
Âm thanh xa xăm hùng vĩ, như đại Phật đang giảng kinh.
Từng đạo kim quang rải xuống, Phật quang phổ chiếu.
Giữa không trung hóa thành từng đóa sen vàng.
Liên hoa ngưng thành thực chất, bao phủ lấy toàn bộ Tàng Kinh Các.
Trong chốc lát, tất cả mọi người đều dừng lại.
Tất cả đều bị dị tượng thiên địa đột ngột này làm cho chấn động.