"Tiểu ca ca cứ yên tâm, nếu có thể giết được con quái vật kia, ta chỉ cần một thứ trong đó, những thứ còn lại đều thuộc về huynh."
Ly Trần trầm tư một lát, việc này dường như cũng chẳng có hại gì cho mình.
Nếu không phải đối thủ của quái vật, thì bản thân cũng chẳng cần gánh nặng tâm lý gì, cứ trực tiếp bỏ chạy là được.
"Khi nào thì xuất phát?"
"Hi hi hi."
Kinh Tòng Linh cười mị hoặc, từ đầu ngón tay nàng chui ra một con rắn nhỏ to bằng ngón tay, đưa tới trước mặt Ly Trần.
Ly Trần khẽ hạ mi mắt, nhưng hoàn toàn không có ý định đón lấy.
"Hi hi hi~"
"Tiểu ca ca yên tâm, đây là Tín Xà, không có răng độc đâu."
Trong Giải Ngữ Kính, ánh gương lóe lên.
"Tín Xà: Không độc, lấy sương sớm làm thức ăn, ngũ giác linh mẫn, vảy trên thân có thể truyền tin."
Sau khi Ly Trần xác nhận không có vấn đề gì, mới nhận lấy con rắn nhỏ.
Thấy vậy, Kinh Tòng Linh mỉm cười, rồi chỉ tay về phía đỉnh núi.
"Vạn Hác Bí Cảnh sẽ đóng lại sau nửa tháng nữa, chỉ cần tiểu ca ca đến đỉnh núi sau mười ngày là được."
"Chỉ cần mang theo con Tín Xà này bên người, đến lúc đó tự nhiên ta sẽ liên lạc với huynh."
Nói đoạn, Kinh Tòng Linh đột nhiên cúi người xuống, ra hiệu cho Ly Trần trốn đi.
"Có người!"
Ly Trần giật mình, năng lực cảm nhận thật nhạy bén.
Nếu mình không sử dụng Đế Thính Thuật, thì vừa rồi thật sự chẳng hề hay biết gì cả.
Chàng vội vàng nằm phục xuống đám cỏ giống như Kinh Tòng Linh.
Cỏ ở đây mọc rất tươi tốt, một khi nằm xuống thì rất khó bị phát hiện.
Ly Trần nín thở, nhìn qua khe hở, chỉ thấy hai tu sĩ từ dưới núi đi lên, cả hai đều mặc y phục của Điểm Thương Phái, thần sắc có chút vội vã.
Một người trong đó đang nâng một chiếc la bàn, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
"Thế nào rồi?"
"Không vấn đề gì chứ?"
"Tuy có chút không ổn định, nhưng bỏ chút thời gian chắc là xác định được."
"Vậy thì tốt."
"Không bao lâu nữa, chúng ta có thể hội hợp rồi."
Là bọn họ.
Ly Trần khẽ nhíu mày.
Điểm Thương Phái ngoài Điểm Thương Song Anh ra, còn có Song Kiệt và Tứ Sát.
Hai kẻ trước mắt chính là hai trong Tứ Sát: Hồng Xuân và Hồng Tiếu.
Cả hai đều đã đạt đến cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong, thực lực không hề thua kém Hồng Đồ.
Không ngờ vừa mới vào bí cảnh đã hội hợp nhanh đến vậy.
"Sư huynh, tên hòa thượng vừa nãy chạy nhanh thật đấy."
"Hừ, coi như hắn có mắt nhìn, nếu không thì giờ này đã đi gặp Phật tổ rồi."
"Tiếc là vịt đến miệng rồi mà còn bay mất."
"Không bay được đâu, hắn đã trúng Tiêu Hồn Thấu Cốt Đinh của ta, chỉ có thủ pháp độc môn của ta mới giải được. Thời gian càng lâu, đinh càng cắm sâu vào trong, huống hồ trên đó còn bôi kịch độc, đến lúc đó hắn vẫn phải ngoan ngoãn quay lại tìm ta thôi."
"Ha ha ha, sư huynh quả nhiên lợi hại."
"Hề hề, không nói đâu, con lợn rừng đó chạy nhanh thật, ta vừa mới nhấc kiếm lên là đã không thấy bóng dáng đâu nữa rồi."
"Ha ha ha, hòa thượng của Sát Sinh Tự cũng chỉ đến thế mà thôi."
Nằm trong đám cỏ, Ly Trần nhíu mày, ánh mắt lộ sát khí.
Lợn rừng? Ly Tao?!
Ly Tao trúng Tiêu Hồn Thấu Cốt Đinh!
Xem ra bảy đại môn phái quả nhiên đã đạt được đồng thuận, muốn cùng nhau tiêu diệt Sát Sinh Tự.
Không ngờ một buổi thử luyện tốt đẹp lại biến thành một cuộc đại đào sát.
Đã như vậy, thì mình cũng không khách khí nữa.
Kinh Tòng Linh nằm trong cỏ nhếch mép cười, đầy hứng thú nhìn tên hòa thượng bên cạnh, dường như đang chờ đợi một màn kịch hay sắp tới.
"Cầu ta giúp đi, cầu ta giúp đi~"
Thế nhưng khi quay đầu lại, bên cạnh đã trống không.
Nhìn lại phía trước.
"Đệt, tên hòa thượng này hổ báo thật~"
"A Di Đà Phật."
"Không biết sư đệ của ta hiện giờ thế nào rồi?"
Tay Hồng Xuân cứng đờ, la bàn suýt chút nữa rơi xuống đất, hắn quay người lại như gặp quỷ.
"..."
"Sát Sinh Phật Tử... Ly Trần?!"
Hồng Tiếu lúc đầu ngẩn người, sau đó nhìn ra sau lưng Ly Trần, phát hiện không có ai khác, liền trở nên hớn hở, cười vô cùng khoái chí.
"Sư huynh, không ngờ vận may của chúng ta lại tốt đến thế."
"Vừa vào đã đụng phải một con cá lớn."
Hồng Xuân chậm rãi cất la bàn, trên mặt hơi do dự: "Sư đệ, tên này chính là người đứng đầu Kim Lân Bảng, hai chúng ta..."
"Ha ha ha, sư huynh sợ cái gì? Hắn tuy là đứng đầu Kim Lân Bảng, nhưng hắn chỉ có một mình, hai nắm đấm khó địch bốn tay, chúng ta còn phải sợ hắn sao?"
"Huynh đừng quên, hắn đáng giá một món Tiên Thiên Pháp Bảo đấy!"
Hồng Xuân từng nghe nói về sự lợi hại của Ly Trần, vốn còn đang dao động, nhưng khi nghe đến bốn chữ "Tiên Thiên Pháp Bảo", ánh mắt hắn ngưng tụ, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
"Sư đệ nói đúng!"
"Dù hắn có lợi hại đến đâu, cũng chỉ có một cái đầu và hai cánh tay thôi."
"Hề hề hề!"
Ly Trần nheo mắt, "Tiên Thiên Pháp Bảo" gì chứ?
Bị treo thưởng sao?
"A Di Đà Phật."
"Thí chủ nói vậy là có ý gì?"
Hồng Xuân liếc nhìn chàng, khẽ cười: "Tiểu hòa thượng, ngươi tốt nhất là đi hỏi Phật tổ đi."
Lời còn chưa dứt, một đạo kiếm quang đã như tia chớp đâm tới trước mắt.
Oong~
Sức đẩy của "Nhân Quả Chuyển Nghiệp Quyết" tỏa ra, phi kiếm lơ lửng cách thân ba tấc, không thể tiến thêm nửa phân.
Hồng Xuân ánh mắt ngưng trọng, sắc mặt hơi tái mét: "Không hổ là Sát Sinh Phật Tử, vậy mà dễ dàng chặn được Nhất Tự Điện Quang Kiếm của ta."
"Nhưng ngươi dù có là đứng đầu Kim Lân Bảng thì đã sao, rốt cuộc ngươi vẫn chỉ có một mình."
Thân hình Hồng Xuân chao đảo, vậy mà hiện ra một bóng cây xanh mướt.
Nhất Tự Điện Quang Kiếm vừa rồi chỉ là chiêu giả, đây mới là sát chiêu ẩn giấu của hắn!
"Ngũ Châm Tùng Cương!"
Trong truyền thừa của Điểm Thương Phái, Tiên Thiên Cương Hình đa phần là cây tùng.
Cương ảnh của Hồng Xuân chính là Ngũ Châm Tùng.
Cây này tuy không cao, nhưng tư thái biến hóa đa dạng, châm mang sắc bén, có thể công có thể thủ, là một trong những Cương Hình thường thấy của Điểm Thương Phái.
Xoẹt xoẹt xoẹt~
Vô số bóng châm lướt qua.
Cương khí ngưng tụ thành lá tùng, bắn ra như mưa.
Ngũ Châm Tùng Cương, chiêu thức lợi hại nhất chính là có thể hóa cương khí thành hình kim châm.
Châm Cương tuy không sắc bén bằng Kiếm Cương, không mạnh mẽ bằng Đao Cương.
Nhưng Châm Cương có một đặc điểm, phạm vi cực rộng, không lỗ nào không lọt, ở cự ly gần rất khó né tránh.
Hơn nữa Châm Cương ngưng thực, có hiệu quả phá cương.
Hồng Xuân vừa ra tay đã tung ra đòn mạnh nhất của mình.
Cự ly gần như thế này, không ai có thể né được.
Nghĩ đến đây, hắn không khỏi nhếch môi cười.
Ngay cả Kinh Tòng Linh đang nằm trong cỏ cũng giật mình, suýt chút nữa là ra tay cứu giúp.
Thế nhưng nhìn lại Ly Trần, sắc mặt chàng vẫn như cũ, có vẻ bình thản không chút gợn sóng, trong lòng nàng không khỏi thầm tò mò.
Chỉ thấy Nhân Quả Viên Quang sau lưng chàng lóe lên, thậm chí không cần triệu hồi Ngưng Cương, chỉ xoay người, hai tay tách ra.
Vô số bóng châm như bị nam châm dẫn dắt, xoay quanh người chàng một vòng, điều khiển còn nhẹ nhàng tự tại hơn cả Hồng Xuân.
"Cẩn thận!"
Kinh Tòng Linh không nhịn được nhắc nhở một tiếng.
Ly Trần không thèm nhìn, vung tay về phía sau.
Xoẹt xoẹt xoẹt~
Châm Cương không những không chậm lại, mà dưới sự gia trì của sức đẩy, còn nhanh hơn gấp bội.
Mà lúc này, Hồng Tiếu vừa vặn cầm kiếm đánh lén từ sau lưng Ly Trần.
Trường kiếm đã đâm tới, tưởng chừng như đã đâm lén thành công.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Đầy mắt là bóng Ngũ Châm Cương, xuyên thấu qua thân thể.
Hồng Tiếu trợn trừng mắt, nụ cười trên mặt đông cứng lại, trường kiếm trên tay đứng khựng.
Phịch~
Sau vài nhịp thở, hắn đổ gục xuống đất.
Hắn bình thường như vậy, mà lại tự tin đến thế.
"Sư đệ!!"
Hồng Xuân mắt nứt ra vì giận, không ngờ người lại chết dưới chính chiêu thức của mình!