"Bây giờ, các em lấy tập đề số 38 ra. Dạng bài này thầy đã giảng qua rồi, các em còn nhớ không? Nào, nhìn vào câu hỏi trắc nghiệm số năm, dạng bài này có quen thuộc không..."
Giáo viên Toán đang giảng bài trên bục, trong không khí tràn ngập tiếng ma sát của giấy kiểm tra khi lật giở, bụi phấn li ti xoay tròn trong ánh nắng mùa đông. Bạch Dương chống cằm ngồi tại chỗ, đầu bút chấm chấm lên mặt giấy, dường như đang nghe giảng mà cũng như không. Lớp học không bật điều hòa, ngón trỏ và ngón giữa cầm bút của cậu hơi cứng đờ. Sau khi bước vào tháng Mười Hai, đường cong thay đổi nhiệt độ giống như con rắn đang ngủ đông, ủ rũ chẳng thể nhích lên quá mười độ. Mùa thu năm nay đặc biệt ngắn ngủi, những chiếc lá cây tiêu huyền trên đường Trung Sơn Môn dưới tác dụng của axit rụng lá, lúc rời cành vẫn còn là mùa hạ, mà khi rơi xuống đất đã thành mùa đông.
Cây tiêu huyền cao mười lăm mét, mùa thu cũng dài tựa như mười lăm mét ấy.
Cuộc sống của Bạch Dương đã bình lặng trở lại được nửa tháng. Nửa tháng trước, Triệu Bác Văn đã mang đi chiếc đài nghiệp dư i725, bộ trung chuyển mô phỏng, bảng mạch cùng tất cả tài liệu liên quan của cậu, thậm chí không bỏ sót một tờ giấy nháp nào. Mọi công việc đều được các cơ quan chuyên trách tiếp quản. Khi bộ máy quốc gia vận hành, nguồn lực và khả năng mà nó nắm giữ là thứ mà một học sinh cấp ba như cậu không thể nào chạm tới. Bạch Dương có thể hình dung ra chiếc đài nghiệp dư cũ kỹ kia sẽ được chú Triệu và các cộng sự coi như báu vật, đặt vào phòng cách ly sóng điện từ tối tân nhất, sử dụng những phương thức dò quét hiện đại nhất, với một đội ngũ chuyên gia ngày đêm túc trực theo dõi. Đối với một chiếc đài nghiệp dư vừa cũ vừa nát, có thể được đối đãi như thế này, quả thực là đã làm vẻ vang cho tổ tiên rồi.
Thế là Bạch Dương lại trở về làm một học sinh lớp mười hai bình thường tại trường phụ thuộc Đại học Hàng không Nam Kinh. Cậu không cần phải giải cứu thế giới nữa, cậu chỉ cần giải cứu điểm số thi đại học của chính mình.
Áp lực khổng lồ đè nặng trên vai trước đó trong nháy mắt tan biến sạch sành sanh, cùng với áp lực ấy là cả bóng ma về ngày tận thế. Người ở độ tuổi như Bạch Dương luôn có một niềm tin mù quáng khó hiểu vào sức mạnh quốc gia. Cậu luôn nghĩ rằng, ở một nơi nào đó mà mình không nhìn thấy, chắc chắn tồn tại phương pháp giải quyết mọi vấn đề. Chỉ cần quốc gia ra tay thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa, cái gọi là khủng hoảng diệt vong gì đó, ngay từ khoảnh khắc các cơ quan chuyên trách tiếp quản, nó đã không còn tồn tại nữa rồi.
Nhìn tất cả bạn học ngồi trong lớp, nhìn giáo viên đứng trên bục giảng, còn có học sinh ngoài sân trường, xe cộ trên đường phố, hàng vạn hàng triệu người trên thế giới này đều đang sống bình thường, làm gì có ngày tận thế nào cơ chứ?
Giờ đây nhớ lại, cô gái sống độc lập ở thời điểm hai mươi năm sau kia, xa xôi và mơ hồ tựa như một ảo ảnh. Tất cả những gì từng xảy ra tựa như một giấc mộng, Bạch Dương tỉnh dậy từ giấc mơ ấy, thế giới này vẫn vận hành như cũ, bg4msr chỉ là người từng xuất hiện trong mơ mà thôi.
Chỉ là không biết cô ấy đã nhận được ảnh của mình chưa?
Chú Triệu đã chuyển ảnh của mình cho cô ấy thành công chưa?
Bạch Dương lặng lẽ nghĩ.
Cô ấy có thể phối hợp tốt với những người đó không?
Hy vọng chú Triệu có thể thay mình gửi lời xin lỗi đến cô ấy, giải thích rõ ràng nguyên do, nếu không cứ nhớ đến việc mình thất hứa, Bạch Dương lại thấy bứt rứt không yên.
"Bạch Dương! Bạch Dương!"
Bạch Dương giật mình tỉnh lại.
Giáo viên chủ nhiệm - thầy Lưu chỉ vào xấp đề trên bàn cậu, "Lật trang rồi."
Bạch Dương vội vàng cúi đầu lật trang, nhưng lại không biết lật đến trang nào, đành phải liếc trộm đề của nhóm bên cạnh.
"Sắp thi đại học rồi, trong giờ học phải nghiêm túc một chút." Thầy giáo cao giọng, "Các em chẳng còn mấy tháng để học nữa đâu, phải trân trọng cuộc sống cấp ba. Bây giờ là giai đoạn nước rút, các em hãy cố gắng nâng cao điểm số, thi đỗ vào Đại học Hàng không không phải là giấc mơ."
---❊ ❖ ❊---
"Bạch Dương nhỏ! Dạo này sao lại chịu hạ mình đợi bọn này cùng về thế?" Hà Lạc Cần khoác vai cậu, cười hì hì, "Kế hoạch giải cứu thế giới của cậu đâu? Hoàn thành rồi à?"
"Chưa." Bạch Dương đáp, "Chỉ là người khác tiếp quản rồi, công việc của mình đã xong."
"Không trao cho cậu cái huân chương nào à?" Nghiêm Chỉ Hàm ở phía sau hỏi, "Dù sao cũng là cứu thế giới mà, công lao lớn thế này, mình nghĩ được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, Bắc Đại là chuyện nhỏ."
"Vậy mình phải cố gắng một chút, xem quốc gia có niệm tình mình lao tâm khổ tứ, đóng góp to lớn mà thưởng cho mình một suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa không." Bạch Dương uể oải nói, "Tốt nhất là tặng thêm cho mình một căn nhà trong vành đai năm ở Bắc Kinh, cho mình một công việc lương cao, việc nhẹ, gần nhà, các cậu thấy sao?"
"Giàu sang chớ quên nhau!" Hà thiếu gia vỗ vai trái cậu.
"Giàu sang chớ quên nhau!" Nghiêm ca vỗ vai phải cậu.
"Đi đi đi, nhà đại thiếu gia giàu thế kia, còn thi cử cái gì nữa." Bạch Dương gạt tay hai người họ ra, "Bảo bố cậu chi tiền cho cậu vào Harvard đi."
Tan học buổi tối, Bạch Dương vẫn như mọi khi cùng Nghiêm Chỉ Hàm và Hà Lạc Cần về nhà. Ba người vừa đi vừa tán gẫu, khoác vai bá cổ, lắc lư thong dong. Về nhà không cần vội vàng bật đài, Bạch Dương cũng chẳng vội, cứ thong thả tản bộ. Trên đường xe cộ tấp nập, đúng lúc học sinh tan học về nhà, học sinh đi xe đạp, đứng bên đường bắt xe, đi bộ về nhà, qua lại không ngớt. Nhìn ra xa toàn là đồng phục của trường phụ thuộc Đại học Hàng không Nam Kinh, Bạch Dương, Hà Lạc Cần và Nghiêm Chỉ Hàm cũng chỉ là những hạt cát không đáng kể trong hàng vạn học sinh ở Nam Kinh mà thôi.
Không có ngày tận thế, không có đài phát thanh xuyên thời không, cũng không có mặt trăng đen trên bầu trời.
Đây là một thế giới bình phàm.
Bạch Dương đeo cặp sách bước vào khu chung cư, chào hỏi chú Thái Đông đang trực trong bốt bảo vệ ở cổng, rồi "tùng tùng tùng" chạy lên lầu, leo một mạch lên tầng tám, lấy chìa khóa mở cửa.
Cậu vừa thay giày ở lối vào, vừa mò mẫm bật đèn. Vì không còn loay hoay với đài phát thanh nữa, giờ giấc sinh hoạt của bố mẹ đã trở lại bình thường, mười một giờ đêm đã đi ngủ. Chú Vương cũng không đến nữa, "Bộ chỉ huy liên lạc khẩn cấp vô tuyến nghiệp dư đảo ngược tương lai giải cứu thế giới" đã lâu không triển khai công việc, tương lai có lẽ sẽ không bao giờ triển khai nữa. Dưới ánh đèn sáng trưng, phòng khách sạch sẽ tinh tươm, đài phát thanh, bộ trung chuyển, bảng mạch và tài liệu lộn xộn kia dường như chưa từng tồn tại.
Những người đó dọn dẹp thật nhanh chóng và sạch sẽ, giờ đây dù bố Bạch hay chú Vương có muốn công khai những chuyện này, nói cho người khác biết, họ cũng chẳng tìm được căn cứ hay bằng chứng nào nữa.
Bạch Dương đeo cặp sách đẩy cửa phòng mình ra, từ phòng ngủ truyền đến giọng nói mơ màng của mẹ: "Dương à?"
"Vâng, con về rồi ạ."
"Trong bếp có đồ ăn đấy." Mẹ nói.
"Con biết rồi ạ." Bạch Dương đặt cặp xuống, đi vào bếp mở nồi cơm điện, vẫn là món mì xào ấm nóng, hơi bết dính nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc ăn uống.
Bạch Dương bưng đĩa quay lại phòng, ngồi xuống ghế. Đây là quỹ đạo cuộc sống quen thuộc của cậu, mọi thứ dường như không có gì thay đổi, nhưng lại có chỗ nào đó không giống.
Cậu hướng ánh mắt về phía giá sách cạnh bàn, trên ngăn giá sách trống một khoảng không gian khá lớn. Nơi đó từng đặt một thứ gì đó trong thời gian dài, nó đã để lại một vết hằn hình vuông trên chiếc giá gỗ cũ kỹ.
Bạch Dương im lặng, nhìn chằm chằm vào giá sách ngẩn người.
Vết hằn nhạt màu, lâu ngày không được ánh nắng chiếu tới kia chính là bằng chứng duy nhất cho thấy cuộc sống của cậu từng bị lấy mất một mảnh.
bg4mxh!
bg4mxh! Hôm nay mình lại đến vịnh Huyền Vũ, dọc đường thấy rất nhiều hoa lạc thần, hái một ít về pha trà.
bg4mxh, hôm nay nhiệt độ giảm rồi, mình phải mặc thêm áo, mình có một chiếc áo bông rất dày rất dày, bên cậu có lạnh không?
bg4mxh, lập trình khó quá, khó quá khó quá khó quá khó quá đi!
bg4mxh, muốn ảnh của mình? Vậy cậu phải dùng ảnh của cậu để đổi! Trao đổi ngang giá, hiểu chưa?
bg4mxh! bg4mxh! bg4mxh! bg4mxh! bg4mxh!
Bạch Dương giật mình tỉnh giấc.
Trong đầu cậu toàn là tiếng ai đó đang gọi bg4mxh.
Bạch Dương lấy một cặp tai nghe từ trong ngăn kéo, cắm vào điện thoại phát nhạc, rồi nằm ngửa trên giường nhắm mắt lại, cậu muốn xua tan những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Đêm khuya tĩnh lặng, điện thoại đang phát bài "Những đóa hoa sóng" do Nhậm Hiền Tề hát.
"La la la la la, la la la la la, la la la la la la la."
"Anh muốn em ở bên anh, nhìn rùa biển bơi trong nước."
"Chầm chậm nằm trên bãi cát, đếm từng đóa sóng vỗ bờ."
"Em đừng sợ hãi, em sẽ không cô đơn."
"Anh sẽ luôn ở bên cạnh em..."
"Để em luôn vui vẻ."