Siêu thuyết khách

Lượt đọc: 66 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Tiết 16

❊ ❊ ❊

Một đêm bình an vô sự. Tôi không bị bắt, nhưng cũng chẳng ngủ được là bao. Đầu óc cứ bay bổng tận đẩu tận đâu, suy nghĩ miên man. Vào khoảng thời gian giữa 5 giờ và 6 giờ sáng, tôi chợt nảy ra ý định, khoác áo xuống giường. Trong 48 giờ qua, tổng cộng tôi ngủ chưa đầy 4 tiếng.

Tôi lấy sổ điện thoại ra và quay số của hắn. Lúc này là 5 giờ 55 phút, tôi đang uống cốc cà phê thứ hai. Điện thoại reo 10 hồi mới nghe thấy một giọng nói lờ đờ: "A lô."

"Làm ơn cho gặp Barry Lancaster," tôi nói.

"Tôi đây."

"Barry, tôi là Rudy Baylor đây."

Hắn hắng giọng. Tôi có thể hình dung ra, nghe thấy câu này, chắc chắn hắn đã bật dậy khỏi giường. "Có chuyện gì?" Hắn hỏi, giọng cao hơn lúc nãy rất nhiều.

"Xin lỗi vì gọi cho anh sớm thế này, nhưng có vài việc tôi muốn trao đổi với anh."

"Ví dụ như?"

"Ví dụ như nhà Black đã khởi kiện công ty Daili vào ngày hôm qua. Ngay khi các anh có văn phòng luật mới, tôi sẽ gửi cho anh một bản sao. Họ cũng đã ký giấy chấm dứt hợp đồng, nên anh không còn là luật sư của họ nữa, không cần phải bận tâm cho họ làm gì."

"Tại sao cậu lại kiện?"

"Việc đó không liên quan đến anh."

"Chết tiệt! Sao lại không liên quan?"

"Tôi sẽ gửi cho anh một bản cáo trạng, xem xong anh sẽ hiểu thôi. Anh thông minh mà. Anh có địa chỉ mới chưa? Hay vẫn dùng cái cũ?"

"Hộp thư của chúng tôi ở bưu điện đâu có bị cháy."

"Tốt. Nếu anh không cố tình đổ vấy vụ phóng hỏa này lên đầu tôi, thì dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ tỏ lòng biết ơn. Tôi chẳng liên quan gì đến vụ hỏa hoạn này cả. Nếu các anh cứ nhất quyết lôi tôi vào, thì tôi buộc phải kiện lũ tiểu nhân các anh."

"Tôi sợ chết khiếp đây này."

"Nghe ra rồi. Đừng có đi rêu rao bôi nhọ tên tôi nữa." Không đợi hắn trả lời, tôi cúp máy. Tôi canh điện thoại đợi 5 phút, hắn vẫn không dám gọi lại. Đúng là một tên nhát gan!

Vì nóng lòng muốn biết báo sáng viết gì về vụ hỏa hoạn, tôi tắm rửa, mặc quần áo rồi ra ngoài khi trời còn chưa sáng. Đường phố vắng tanh. Tôi lái xe về hướng sân bay, tiến về phía Greenville, nơi tôi đã bắt đầu cảm thấy như nhà mình. Tôi đỗ xe ở chỗ cũ nơi tôi rời đi 7 giờ trước. Câu lạc bộ Amber tối om, không một tiếng động, bãi đỗ xe đầy rác và vỏ lon bia.

Cạnh mặt tiền nơi tôi đặt văn phòng là một tiệm cà phê nhỏ do một người phụ nữ Đức thấp đậm tên là Trudy mở. Tối qua khi đến mua bánh mì kẹp tôi đã gặp bà ấy. Bà bảo 6 giờ sáng mở cửa, có bán cà phê và bánh donut.

Khi tôi vào, bà đang rót cà phê. Trong lúc bà nướng bánh mì vòng và rót cà phê cho tôi, chúng tôi trò chuyện đôi câu. Trong tiệm đã có hơn chục khách ngồi chen chúc quanh mấy cái bàn nhỏ. Trudy đang có tâm sự. Trước hết là vì nhân viên làm bánh donut hôm nay đến muộn.

Mặt trời từ từ mọc. Tôi lấy báo, ngồi xuống một cái bàn cạnh cửa sổ. Trên trang nhất mục tin tức thành phố, đăng một bức ảnh lớn chụp văn phòng Lake đang chìm trong biển lửa. Một bài viết ngắn giới thiệu lịch sử tòa nhà và cho biết nó đã hoàn toàn thành tro bụi. Theo ước tính của chính ông Lake, tổn thất lên tới 3 triệu đô la. "Việc tu sửa tòa nhà này mất đúng 5 năm, tôi trân trọng nó như người tình vậy," bài báo trích dẫn lời ông ta. "Giờ thì tôi hoàn toàn sụp đổ rồi."

Khóc thêm vài giọt nước mắt đi, lão già! Tôi đọc lướt qua bài báo, không thấy chữ "phóng hỏa" nào. Tôi đọc kỹ lại lần nữa. Cảnh sát giữ miệng rất kín: Vụ việc vẫn đang điều tra; còn quá sớm để đưa ra bất kỳ suy đoán nào; không có bình luận gì. Toàn những lời sáo rỗng của cảnh sát.

Vốn dĩ tôi không muốn tên mình xuất hiện như một nghi phạm tiềm năng. Mặc dù vậy, tôi vẫn không cảm thấy nhẹ nhõm.

Tôi ngồi trong văn phòng, giả vờ bận rộn, trong lòng lại đang tính toán cách xoay sở 1000 đô la phí luật sư trong 30 ngày tới. Bruiser đẩy cửa xông vào, ném một xấp giấy trước mặt tôi. Tôi vội vàng chộp lấy.

"Đây là báo cáo của sở cảnh sát." Hắn gầm lên rồi quay lưng định đi.

"Liên quan đến tôi sao?" Tôi lo sợ hỏi.

"Chẳng liên quan gì đến cậu cả. Là thông báo tai nạn xe hơi. Đêm qua ở góc giao lộ đường sân bay và Shelby, hai chiếc xe đâm nhau. Cách đây chỉ vài dãy nhà. Có thể là lái xe khi say rượu. Gã kia hình như vượt đèn đỏ." Hắn nói xong thì trừng mắt nhìn tôi.

"Chúng ta có phải là đại diện của một bên không—"

"Hiện tại thì chưa. Đây chính là việc cậu phải làm. Đi tìm đương sự rồi nhận vụ này về. Làm rõ tình hình. Ký giấy ủy quyền. Sau đó tiến hành điều tra. Có vẻ như có người bị thương khá nặng."

Tôi hoàn toàn mù tịt, còn hắn thì đã rời đi. Cửa đóng sầm lại, tôi nghe thấy hắn vừa đi dọc hành lang vừa gào thét.

Báo cáo tai nạn có đủ loại thông tin: tên tuổi, địa chỉ, số điện thoại của lái xe và người qua đường, tình trạng thương tích, thiệt hại xe cộ, lời khai nhân chứng, v.v. Trên thông báo còn có hai sơ đồ. Một cái thể hiện quan điểm của cảnh sát về việc hai xe va chạm thế nào, cái kia là cách họ phát hiện ra hai chiếc xe này. Hai người lái xe đều bị thương, được đưa vào bệnh viện, và kẻ vượt đèn đỏ rõ ràng là đã uống rượu.

Đọc thì thấy khá thú vị, nhưng bây giờ rốt cuộc tôi nên làm thế nào? Tai nạn xảy ra lúc 10 giờ 10 phút đêm qua, mà sáng sớm hôm nay Bruiser đã dùng cái móng vuốt bẩn thỉu của hắn chộp lấy rồi! Tôi đọc lại lần nữa, rồi cứ thế ngẩn ngơ ngồi đó rất lâu.

Tiếng gõ cửa làm tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê. "Mời vào," tôi nói.

Trong tiếng cọt kẹt, cánh cửa từ từ hé mở. Một người nhỏ thó thò đầu vào. "Rudy?" Giọng hắn cao, hơi có vẻ thần kinh.

"Phải, vào đi."

Hắn lách qua khe cửa hẹp vào văn phòng, lén lút như kẻ trộm tiến về phía cái ghế đối diện bàn làm việc của tôi. "Tôi là Deck Shifflet," hắn vừa ngồi xuống vừa nói, không định bắt tay tôi, cũng chẳng nở lấy một nụ cười. "Bruiser nói có một vụ việc cậu muốn bàn." Hắn ngoái đầu nhìn lại, sợ có ai đó lén nghe sau lưng.

"Rất vui được gặp anh," tôi nói. Rất khó để đoán tuổi của Deck là 40 hay 50. Tóc hắn gần như đã rụng sạch; những lọn còn lại bóng loáng, lơ thơ dán chặt lên cái đầu to tướng. Tóc quanh tai cũng rất thưa, và hầu hết đã bạc trắng. Cặp kính gọng kim loại hình vuông trên mặt hắn có tròng kính dày cộp và bẩn thỉu. Cũng khó mà nói được là do đầu hắn quá to hay thân hình hắn quá nhỏ, tóm lại là chẳng cân đối chút nào. Trán hắn chia thành hai nửa hình bán nguyệt, gặp nhau ở giữa, một nếp nhăn sâu xuyên qua chỗ giao nhau kéo dài đến tận chóp mũi.

Tội nghiệp Deck, là một trong những người đàn ông thiếu sức hút nhất mà tôi từng gặp. Trên mặt hắn đầy sẹo do mụn trứng cá thời dậy thì, cằm thì gần như không có. Khi nói chuyện, trên mũi hắn hiện lên những nếp nhăn, môi trên lật ngược lên, lộ ra 4 cái răng cửa, cái nào cái nấy to như nhau.

Hắn mặc một chiếc sơ mi trắng hai túi, lấm tấm vết bẩn, cổ áo đã sờn rách. Hắn thắt một chiếc cà vạt len màu đỏ, nút thắt to như nắm đấm.

"Phải," tôi nói, cố gắng không nhìn vào hai con mắt to tướng đang soi mói tôi sau tròng kính. "Là một vụ bảo hiểm. Anh là luật sư ở đây sao?"

Mũi và môi hắn cùng cử động, răng hắn lóe sáng trước mặt tôi. "Có thể nói như vậy. Nhưng không chính xác lắm. Cậu thấy đấy, tôi không phải là luật sư, hiện tại chưa phải. Đã học xong trường luật, mọi thứ đầy đủ, nhưng chưa đỗ kỳ thi tư pháp."

À, một người cùng cảnh ngộ! "Ồ! Vậy sao," tôi nói. "Tốt nghiệp trường luật khi nào?"

"5 năm trước. Cậu biết đấy, kỳ thi tư pháp gây cho tôi không ít rắc rối. Tôi thi 6 lần rồi."

Đây không phải là điều tôi muốn nghe. "Ồ," tôi thốt lên. Thú thật là tôi không biết kỳ thi luật sư một người có thể thi nhiều lần đến thế. "Tôi rất tiếc."

"Cậu thi khi nào?" Hắn vừa hỏi vừa lo lắng nhìn quanh phòng. Hắn ngồi ở mép ghế, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy dựng lên chạy ra ngoài. Ngón cái và ngón trỏ tay phải hắn kéo kéo da mu bàn tay trái.

"Tháng 7. Khó lắm phải không?"

"Đúng, rất khó. Tôi thấy thế. Tôi đã một năm không đi thi rồi. Không biết tương lai có thử lại không."

"Anh học trường luật ở đâu?" Tôi hỏi vì hắn làm tôi thấy rất bất an. Tôi không chắc có nên bàn với hắn về vụ nhà Black hay không. Anh ta sẽ đóng vai trò gì? Tương lai anh ta sẽ lấy bao nhiêu phần trăm?

"Ở California." Khi hắn trả lời, cơ mặt co giật dữ dội, điều tôi chưa từng thấy. Mắt chớp liên hồi. Lông mày nhảy múa lên xuống. Môi rung bần bật. "Học ban đêm. Lúc đó đã kết hôn, một tuần làm 50 tiếng. Không có nhiều thời gian học. Học 5 năm mới tốt nghiệp. Vợ bỏ tôi rồi. Chuyển đi từ chỗ này." Câu của hắn ngắn dần, giọng cũng trầm xuống. Lời hắn làm tôi nản lòng. Phải mất vài giây sau tôi mới mở lời lại.

"Ờ, ừm, anh làm việc cho Bruiser bao lâu rồi?"

"Gần 3 năm. Hắn đối xử với tôi giống hệt các luật sư khác. Tôi tìm vụ việc, xử lý xong, nộp phần của hắn cho hắn. Thế là mọi người đều vui. Những vụ liên quan đến bảo hiểm, hắn luôn giao cho tôi nghiên cứu. Tôi đã làm ở công ty Bảo hiểm Thái Bình Dương 18 năm đấy. Sau đó chán quá mới đi học trường luật." Giọng lại càng lúc càng nhỏ.

Tôi nhìn hắn, chờ đợi. "Khi cần phải ra tòa thì anh làm thế nào?"

Hắn cười gượng gạo, như thể muốn nói mình chỉ là một kẻ tầm thường mà thôi. "Ờ, tôi cũng từng ra tòa vài lần, thật đấy. Chưa bao giờ bị bắt bài cả. Luật sư ở Memphis nhiều như kiến cỏ, cậu biết đấy, ai mà phân biệt được ai! Nhưng, nếu cậu và tôi có vụ cần xét xử, tôi sẽ bảo Bruiser ra tòa. Hoặc bảo luật sư khác."

"Bruiser nói văn phòng này có 5 luật sư cơ mà."

"Đúng là có 5, tôi, Bruiser, Nicholas, Toke và Leach. Nhưng, tôi không muốn gọi đây là văn phòng luật. Đây là mỗi người làm một việc. Cậu sẽ học được thôi. Cậu tự tìm vụ việc, tự tìm khách hàng, cậu lấy 1/3 tổng số tiền."

Sự thẳng thắn của hắn làm tôi ngạc nhiên, nên tôi lại hỏi tiếp. "Đây có phải là món hời cho luật sư không?"

"Điều đó tùy thuộc vào việc cậu muốn kiếm bao nhiêu," hắn nói, quay đầu nhìn quanh, sợ Bruiser đang lén nghe. "Cạnh tranh bên ngoài rất khốc liệt. Với tôi thì khá ổn. Vì tôi không có giấy phép mà vẫn hành nghề luật sư, một năm vẫn kiếm được 40 ngàn. Nhưng cậu đừng nói với ai đấy!"

Tôi nằm mơ cũng không nghĩ đến việc đi rêu rao với ai.

"Vậy anh định phối hợp với tôi xử lý vụ án bảo hiểm này như thế nào?"

"Ồ, chuyện này ấy à, sau khi xong việc Bruiser sẽ đưa tiền cho tôi. Tôi giúp hắn xử lý các vụ kiện, người hắn tin tưởng nhất chỉ có tôi. Những người khác không ai được phép chạm vào hồ sơ của hắn. Trước đây có luật sư muốn xen vào, chưa kịp động tay đã bị hắn đuổi việc rồi. Còn tôi, tôi không hại ai cả. Tôi buộc phải ở lại đây, ít nhất là cho đến khi đỗ kỳ thi tư pháp."

"Tình hình mấy luật sư khác thì sao?"

"Họ ấy à. Họ không ở lại lâu đâu. Cậu biết đấy, hắn không thuê những sinh viên tốt nghiệp xuất sắc, mà tìm những gã mới vào nghề từ ngoài đường. Họ làm ở đây một hai năm, tìm được khách hàng, tạo dựng được quan hệ, rồi tự mở văn phòng riêng. Luật sư luôn luôn luân chuyển mà."

Kể cho tôi nghe cách luân chuyển đi.

"Tôi có thể hỏi anh chút việc không?" Tôi nói, dù biết không nên hỏi.

"Tất nhiên."

Tôi đưa báo cáo tai nạn cho hắn, hắn đọc lướt qua một lượt. "Bruiser đưa cho cậu, đúng không?"

"Đúng. Mới đưa cho tôi vài phút trước. Hắn muốn tôi làm gì?"

"Chộp lấy vụ án. Tìm người bị đâm, bảo họ ký vào giấy ủy quyền cho văn phòng luật J. Leman Stone, rồi làm rõ đầu đuôi vụ việc."

"Tôi tìm người bị đâm bằng cách nào?"

"Ừm, có lẽ họ đang nằm trong bệnh viện. Bệnh viện thường là nơi tốt nhất để tìm họ."

"Anh thường đến bệnh viện à?"

"Tất nhiên. Tôi luôn đến. Cậu biết đấy, Bruiser có vài mối quan hệ ở sở cảnh sát. Một vài mối quan hệ rất tốt, là những người lớn lên cùng hắn. Họ cung cấp báo cáo tai nạn cho hắn gần như mỗi sáng. Hắn phân phát báo cáo cho chúng tôi, mong chúng tôi chộp lấy vụ việc. Việc này tất nhiên chẳng cần đến chuyên gia tên lửa."

"Ở bệnh viện nào?"

Cặp mắt to như cái đĩa của hắn đảo đảo, lắc đầu khinh bỉ. "Họ đã dạy cậu những gì ở trường luật vậy?"

"Không nhiều lắm. Nhưng chắc chắn họ không dạy cách đuổi theo xe cứu thương."

"Vậy cậu tốt nhất nên học nhanh lên, nếu không thì chết đói đấy. Nghe này, ở đây chẳng phải có số điện thoại của người bị đâm sao? Cậu chỉ cần gọi vào số đó, bảo với người nghe máy rằng cậu là bên cứu hộ của Sở cứu hỏa Memphis, hoặc đơn vị nào đó tương tự. Cậu nói muốn nói chuyện với người bị thương, gọi tên họ ra. Người bị thương tất nhiên không thể nghe điện thoại, họ đang nằm trong bệnh viện rồi. Bệnh viện nào? Cậu cần nhập nó vào máy tính. Họ chắc chắn sẽ nói cho cậu biết. Không lần nào là không thành công. Phải vận dụng trí tưởng tượng của cậu vào, con người rất dễ bị lừa."

Tôi muốn nôn. "Sau đó thì sao?"

"Sau đó cậu đến bệnh viện, trò chuyện với người đó. Này, nghe này, cậu đúng là non nớt thật đấy, tôi rất tiếc về điều đó. Để tôi bảo cậu bước tiếp theo nên làm gì. Chúng ta đi mua cái bánh mì kẹp, mang lên xe ăn, rồi đến bệnh viện bảo người bạn bị thương đó ký tên vào."

Tôi thực sự không muốn đi. Tôi hận không thể rời khỏi nơi này, không bao giờ quay lại nữa. Nhưng lúc này, tôi không còn lựa chọn nào khác. "Được thôi," tôi ngập ngừng nói.

Hắn nhảy dựng lên. "Đợi tôi ở cổng. Tôi đi gọi điện thoại, tìm xem là bệnh viện nào."

Bệnh viện đó tên là Bệnh viện Từ thiện Saint Peter, là một nơi chuyên tiếp nhận bệnh nhân chấn thương, chẳng khác nào một vườn thú. Đây là bệnh viện thành phố, bệnh nhân đông đúc, điều kiện rất tệ, chưa kể đến những thứ khác.

Deck biết rõ bệnh viện này như lòng bàn tay. Chúng tôi lái chiếc xe tải nhỏ nát bươm của hắn, loạng choạng đi khắp nội thành. Chiếc xe này là tài sản duy nhất hắn may mắn có được khi ly hôn, nguyên nhân ly hôn là do hắn nghiện rượu nhiều năm. Giờ thì hắn đã bỏ rượu, là thành viên đáng tự hào của hội những người cai rượu. Không chỉ vậy, hắn thậm chí còn cai cả thuốc lá. Nhưng, hắn nghiêm túc thừa nhận rằng, hắn cực kỳ thích cờ bạc. Những sòng bạc mới mở nhanh chóng mọc lên bên cạnh bang Mississippi thực sự làm người ta lo lắng cho hắn.

Vợ cũ và hai đứa con của hắn vẫn ở California.

Tôi nhai cái xúc xích, chưa đầy 10 phút đã nắm được toàn bộ thông tin trên. Hắn một tay lái xe, một tay nhét xúc xích vào miệng, chốc chốc lại co giật, chốc chốc lại lắc lư, khóe miệng dính một hạt salad gà, vừa nói vừa cười chạy dọc nửa Memphis, dáng vẻ đó tôi thực sự không nỡ nhìn.

Deck có thẻ đỗ xe của bác sĩ, chúng tôi đường hoàng đỗ xe vào chỗ dành riêng cho bác sĩ. Người gác cổng có vẻ rất thân với hắn, vẫy tay cho chúng tôi vào bệnh viện.

Hắn dẫn tôi đi thẳng đến quầy hỏi đáp ở sảnh nghỉ tòa nhà chính. Sảnh nghỉ chật kín người, nhưng chưa đầy vài giây, hắn đã tìm ra số phòng của mục tiêu chúng tôi là Dan Van Randell. Deck đi kiểu chân hình chữ bát, lại còn hơi khập khiễng, nhưng khi hắn đi về phía thang máy, tôi muốn theo kịp cũng hơi vất vả. "Đừng để người ta nhìn ra chúng ta là luật sư," chúng tôi đợi thang máy cùng một nhóm y tá, hắn hạ thấp giọng nói nhỏ với tôi.

Ai mà ngờ được Deck là luật sư? Chúng tôi lặng lẽ lên tầng 8, theo dòng người bước ra khỏi thang máy. Nói ra cũng thật xấu hổ, hắn đã làm việc này không biết bao nhiêu lần rồi.

Mặc dù cái đầu to của hắn hình thù kỳ dị, bước chân khập khiễng, lại còn trông quái dị, nhưng chúng tôi không hề thu hút sự chú ý của người khác. Chúng tôi dọc theo hành lang đông đúc, bước nhanh đến văn phòng y tá nằm ở ngã tư hai hành lang. Về vị trí phòng 886, Deck biết rất rõ. Chúng tôi rẽ trái, đi ngang qua một nhóm y tá và kỹ thuật viên cùng một bác sĩ đang nghiên cứu biểu đồ. Vài chiếc cáng không trải ga dựa vào tường. Sàn gạch đã mòn, cần phải lau chùi. Chúng tôi không gõ cửa, đẩy cánh cửa thứ 5 bên trái, bước vào một phòng bệnh bán riêng tư. Trên giường đầu tiên nằm một bệnh nhân, ga trải giường kéo tận cằm. Trên đỉnh giường treo một chiếc tivi nhỏ, anh ta đang xem phim truyền hình dài tập.

Anh ta nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kinh hoàng, như thể chúng tôi muốn lấy cắp một quả thận của anh ta vậy. Tôi ghét chính mình vì đã đến đây. Chúng tôi không có quyền gì xâm nhập và phá vỡ sự yên tĩnh của anh ta theo cách tàn nhẫn này.

Thế nhưng Deck lại không đi sai một bước nào. Tôi thực sự không thể tin nổi, kẻ lừa đảo vô liêm sỉ trước mặt tôi đây, chính là kẻ nhỏ mọn lén lút lẻn vào văn phòng tôi chưa đầy một giờ trước. Lúc đó, hắn đến cái bóng của mình còn sợ; nhưng giờ đây, hắn lại không hề sợ hãi.

Van Randell khoảng 27, 28 tuổi. Mặt quấn băng gạc, rất khó đoán chính xác tuổi. Một con mắt sưng đến mức gần như không mở nổi, bên dưới con mắt kia có một vết thương. Một cánh tay bị gãy, một chân đang được kéo điều trị.

May mắn là anh ta không ngủ, nên chúng tôi không cần phải lay hay gọi to anh ta dậy. Tôi đứng cạnh chân giường gần cửa, trong lòng thấp thỏm không yên. Cầu Chúa phù hộ, đừng để y tá hay bác sĩ hay người nhà xông vào lúc này, bắt quả tang chúng tôi.

Deck cúi người lại gần bệnh nhân. "Anh nghe thấy tôi không, anh Van Randell?" Hắn hỏi đầy nhiệt tình như một mục sư.

Van Randell bị trói chặt trên giường, không thể cử động. Tôi nghĩ, chắc chắn anh ta muốn ngồi dậy, hoặc điều chỉnh tư thế nằm, nhưng chúng tôi giữ anh ta lại. Tôi có thể hình dung, lúc này anh ta kinh ngạc đến mức nào. Một lát trước, anh ta có lẽ vẫn nằm lờ đờ trên giường, vừa chịu đựng nỗi đau hành hạ, vừa ngây người nhìn trần nhà; mà chớp mắt một cái, anh ta đã đối mặt với một khuôn mặt kỳ quái nhất mà mình từng thấy trong đời.

Anh ta chớp chớp mắt, cố tập trung sự chú ý. "Anh là ai?" Anh ta hỏi một cách mơ hồ qua kẽ răng nghiến chặt. Ồ, răng anh ta không phải nghiến chặt, mà là được niềng bằng dây kim loại.

Thật không công bằng!

Deck nghe xong mỉm cười, lộ ra 4 cái răng cửa sáng loáng. "Deck Shifflet, thuộc văn phòng luật Leman Stone," hắn nói câu này đầy tự tin, như thể việc hắn xuất hiện ở đây là điều đương nhiên. "Anh chưa nói chuyện với công ty bảo hiểm nào, đúng không?"

Deck đã làm rõ ai là kẻ xấu một cách gọn gàng như vậy đấy. Kẻ xấu chắc chắn không phải chúng tôi, mà là đám người trong công ty bảo hiểm kia. Hắn đã bước một bước lớn trong việc tăng cường lòng tin. Chúng ta đối đầu với họ.

"Chưa," Van Randell lầm bầm.

"Tốt. Đừng nói chuyện với họ. Họ chỉ muốn lừa anh thôi." Deck lại tiến thêm một bước, đã bắt đầu đưa ra lời khuyên. "Chúng tôi đã xem báo cáo tai nạn. Tình tiết vụ án rất rõ ràng, là đối phương vượt đèn đỏ. Khoảng một giờ nữa," hắn xem đồng hồ rất nghiêm túc, "chúng tôi sẽ đi chụp ảnh hiện trường, tìm nhân chứng nói chuyện, cậu biết đấy, quy trình thông thường thôi. Chúng ta phải tranh thủ thời gian, giành giật trước cả nhân viên điều tra của công ty bảo hiểm. Họ sẽ hối lộ nhân chứng, bắt họ cung cấp lời khai giả, điều này cậu biết mà. Thật đồi bại đến mức đó! Chúng ta cần hành động nhanh chóng, nhưng trước hết cần sự ủy quyền của anh. Anh có luật sư riêng không?"

Tôi nín thở. Nếu Van Randell nói anh trai anh ta là luật sư, tôi sẽ bỏ chạy ngay lập tức.

"Không," anh ta nói.

Deck bắt đầu thực hiện chiêu bài then chốt. "Ờ, tôi vừa nói rồi, chúng ta cần hành động nhanh. Ở Memphis, văn phòng của tôi xử lý nhiều vụ tai nạn xe hơi hơn bất kỳ nơi nào, và số tiền bồi thường nhận được cũng rất rất nhiều. Công ty bảo hiểm sợ chúng tôi lắm. Hơn nữa chúng tôi không lấy của đương sự một xu; bất kể tiền bồi thường nhiều hay ít, chúng tôi chỉ lấy 1/3." Hắn vừa nói vừa lén lấy ra một tờ giấy ủy quyền từ tập giấy ghi chú. Tờ ủy quyền rất ngắn, chỉ có 1 trang, 3 đoạn văn. Chỉ cần làm anh ta mắc câu là được. Deck cầm tờ ủy quyền lắc lư trước mặt anh ta, khiến anh ta không muốn nhận cũng phải nhận. Anh ta dùng cánh tay không bị thương khó khăn cầm tờ ủy quyền lên đọc.

Chúa phù hộ anh ta! Anh ta vừa trải qua một đêm tồi tệ nhất trong đời, may mắn sống sót. Giờ đây thị lực vẫn còn mờ, đầu óc còn rối loạn, lại phải đọc một văn bản pháp lý để đưa ra quyết định sáng suốt!

"Đợi vợ tôi đến rồi hãy nói, được không?" Anh ta gần như đang cầu xin.

Chẳng phải chúng ta sắp bị người ta bắt quả tang rồi sao? Tôi nắm chặt lấy thanh chắn giường bệnh. Trong lúc đó, tôi bất cẩn chạm vào một sợi dây thừng, sợi dây lại kéo theo một chiếc ròng rọc, khiến cái chân đang được trị liệu bằng phương pháp kéo giãn của anh ta nâng cao lên một inch. "Á!" Anh ta rên lên vì đau.

"Xin lỗi," tôi vội vàng nói, nhanh chóng rụt tay lại. Đới Khắc trừng mắt nhìn tôi đầy hung dữ, hận không thể giết chết tôi ngay lập tức, nhưng trong nháy mắt lại trở nên như không có chuyện gì xảy ra. "Vợ anh đâu?" hắn hỏi.

"Á!" Gã đàn ông tội nghiệp bắt đầu rên rỉ.

"Xin lỗi." Tôi bất lực, đành phải xin lỗi lần nữa. Đầu tôi đau như búa bổ.

Phạm Lan Đức nhìn tôi đầy sợ hãi. Tôi đút sâu cả hai tay vào túi quần.

"Cô ấy sẽ về ngay thôi," anh ta nói, từng âm tiết đều vô cùng vất vả.

Dù là nan đề gì, Đới Khắc đều có sẵn câu trả lời. "Để sau tôi sẽ nói chuyện với cô ấy, nói chuyện tại văn phòng của tôi. Tôi còn rất nhiều điều muốn thỉnh giáo cô ấy." Chỉ trong chớp mắt, hắn đã đặt tập giấy nháp xuống dưới bản ủy quyền, rồi rút nắp bút máy ra.

Phạm Lan Đức lầm bầm gì đó, nhận lấy cây bút, ký tên mình lên bản ủy quyền. Đới Khắc kẹp bản hợp đồng ủy quyền vào tập giấy nháp, lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho vị khách hàng mới này. Danh thiếp chứng minh: hắn là một trợ lý luật sư tại văn phòng luật sư J. Lehman Stone.

"Bây giờ còn hai việc nữa," Đới Khắc nói bằng giọng điệu đầy uy quyền. "Ngoài bác sĩ ra, anh không được nói chuyện với bất kỳ ai. Người của công ty bảo hiểm sẽ nghe lén đấy. Thực tế là, hôm nay họ có thể sẽ đến, ép anh ký vào các biểu mẫu hay những thứ đại loại như vậy. Thậm chí họ còn có thể muốn dàn xếp riêng với anh. Đừng, trong bất kỳ trường hợp nào cũng không được nói nửa lời với họ. Bất kỳ văn bản nào trước khi tôi đọc qua, đừng, trong bất kỳ trường hợp nào cũng không được ký tên. Anh có số của tôi, có thể gọi cho tôi 24/24. Mặt sau danh thiếp là số của Rudy Baylor này, anh có thể gọi cho cậu ấy bất cứ lúc nào. Vụ này tôi và cậu ấy cùng làm. Còn câu hỏi nào không?"

"Được," anh ta còn chưa kịp lầm bầm hay rên rỉ, Đới Khắc đã nói tiếp. "Rudy này sáng mai sẽ mang một số văn bản đến đây. Bảo vợ anh chiều nay gọi điện cho chúng tôi. Chúng tôi cần nói chuyện với cô ấy, điều này rất quan trọng." Hắn vỗ nhẹ vài cái lên cái chân không bị thương của Phạm Lan Đức. Chúng tôi phải đi thôi, đi trước khi anh ta đổi ý. "Chúng tôi sẽ kiếm cho anh một khoản tiền lớn," Đới Khắc cam đoan với anh ta.

Sau khi chào tạm biệt, chúng tôi lập tức rút lui. Vừa ra đến hành lang, Đới Khắc đã đắc ý nói: "Chiêu thức chính là như vậy đó, Rudy. Chuyện nhỏ như con thỏ."

Chúng tôi lách qua một người phụ nữ ngồi xe lăn, lại nhường đường cho bệnh nhân đang nằm trên cáng được đẩy đi. Đại sảnh chật cứng người. "Nếu người đó đã có luật sư từ trước thì sao?" tôi hỏi sau khi hơi thở đã trở lại bình thường.

"Vậy thì chúng ta cũng chẳng mất gì cả, Rudy. Điều này cậu phải nhớ kỹ. Lúc chúng ta đến là tay không bắt giặc. Cho dù anh ta có đuổi chúng ta ra khỏi phòng bệnh, dù là vì lý do gì đi chăng nữa, thì chúng ta có thể mất gì chứ?"

Mất một chút tôn nghiêm, một chút lòng tự trọng. Lý thuyết của hắn hoàn toàn logic, tôi không còn lời nào để nói. Bước chân tôi sải dài và nhanh, tôi không muốn nhìn cái dáng đi tập tễnh lê lết của hắn. "Này, Rudy, hiểu chưa? Những thứ cậu thực sự cần, ở trường luật không dạy đâu. Họ chỉ dạy cậu gặm nhấm sách vở, chỉ dạy cậu học thuộc lòng lý thuyết, chỉ nói mấy thứ hoa mỹ vô thực. Nào là phải coi nghề luật sư là một nghề giao thiệp giữa những quý ông, một nghề nghiệp vẻ vang chịu sự chi phối của những chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp viết đầy trên mấy trang giấy!"

"Đạo đức nghề nghiệp thì có gì sai?"

"Ồ, không sai, tôi nghĩ vậy. Đạo đức nghề nghiệp mà tôi nói là, luật sư nên làm hết sức mình vì thân chủ, không được tự ý biển thủ tiền bạc, cố gắng không nói dối, cậu biết đấy, mấy thứ cơ bản đó thôi."

Đới Khắc luận về đạo đức nghề nghiệp! Chúng tôi thường dành hàng giờ để thảo luận về các nan đề đạo đức và luân lý. Vậy mà một bộ "Quy tắc đạo đức nghề nghiệp" đường hoàng, cứ thế bị Đới Khắc đơn giản hóa thành 3 nguyên tắc: chiến đấu vì thân chủ; không ăn cắp; cố gắng không nói dối.

Chúng tôi đột ngột rẽ trái, bước vào một hành lang mới xây. Bệnh viện Thánh Peter là một mê cung không ngừng mở rộng và xây thêm các công trình phụ trợ. Tâm trạng của Đới Khắc lúc này là muốn dạy bảo cho tôi. "Nhưng, những thứ trường luật không dạy, có thể gây ra hậu quả xấu cho cậu. Lấy Phạm Lan Đức trong phòng bệnh lúc nãy làm ví dụ. Tôi thấy lúc ở đó tâm trạng cậu rất căng thẳng."

"Tôi rất căng thẳng."

"Cậu không nên căng thẳng."

"Nhưng, đi tìm khách hàng kiểu này là vô đạo đức. Nó có khác gì việc chạy theo xe cứu thương một cách trơ trẽn đâu."

"Nói đúng lắm. Nhưng ai quản được? Thay vì để người khác làm, chi bằng chúng ta làm còn hơn. Tôi cam đoan với cậu, trong vòng 24 giờ tới, nhất định sẽ có luật sư khác tìm đến Phạm Lan Đức, tìm mọi cách để anh ta ký vào hợp đồng ủy quyền. Ai cũng làm thế cả, Rudy. Đây là cạnh tranh. Là thị trường. Luật sư ở Memphis nhiều lắm."

Cứ như tôi không biết vậy. "Người đó sẽ giữ chữ tín chứ?"

"Có thể. Cho đến bây giờ, chúng ta vẫn rất may mắn. Chúng ta đã tấn công anh ta vào đúng thời điểm. Thông thường thì tỷ lệ thành bại là năm mươi năm mươi, nhưng một khi anh ta đã ký vào phía trên đường kẻ đứt đoạn, thì khả năng anh ta tiếp tục hợp tác với chúng ta là 80%. Vài tiếng nữa, cậu gọi điện cho anh ta, nói chuyện với vợ anh ta, nói rằng tối nay cậu sẽ quay lại cùng họ bàn bạc vụ việc."

"Tôi?"

"Đương nhiên là cậu rồi. Chuyện này dễ mà. Tôi đã chuẩn bị sẵn một số tài liệu cho cậu xem qua. Đây là việc không cần phải làm phiền đến bác sĩ phẫu thuật não đâu."

"Nhưng tôi không biết—"

"Nghe này, Rudy, đừng căng thẳng. Đừng sợ nơi này. Anh ta hiện giờ là thân chủ của chúng ta, đúng không? Cậu có quyền gặp anh ta, không ai quản được. Không ai dám đuổi cậu ra ngoài cả. Thư giãn chút đi."

Chúng tôi uống cà phê trong cốc nhựa tại nhà ăn tầng ba. Đới Khắc nhắm trúng quán tự phục vụ nhỏ này vì nó gần khoa chỉnh hình, hơn nữa lại mới được cải tạo không lâu, chẳng có mấy luật sư biết đến nơi này. Hắn vừa quan sát từng bệnh nhân trong nhà ăn, vừa hạ giọng giải thích với tôi rằng, các luật sư thích lảng vảng ở nhà ăn bệnh viện để săn lùng những bệnh nhân bị chấn thương, đây là sự thật ai cũng biết. Khi nói những lời này, giọng điệu của hắn mang theo vẻ khinh miệt đối với hành vi đó. Châm biếm là gì, hắn hoàn toàn không biết.

Là một luật sư trẻ tại văn phòng luật sư J. Lehman Stone, một phần trách nhiệm của tôi sẽ là ở lại đây để tìm kiếm con mồi. Ở tòa nhà chính của bệnh viện Cumberland cách đó hai dãy phố cũng có một nhà ăn lớn. Bệnh viện Tình nguyện Mỹ này còn có 3 nhà ăn nữa. Đới Khắc đương nhiên biết chúng nằm ở đâu, hơn nữa còn chia sẻ kiến thức đó với tôi.

Hắn gợi ý tôi nên bắt đầu từ bệnh viện Thánh Peter, vì ở đây có nhiều bệnh nhân bị thương nhất. Hắn vẽ một tấm bản đồ trên khăn giấy, chỉ cho tôi vị trí của những điểm nóng tiềm năng khác. Nhà ăn lớn nhất nằm ở tầng hai, gần khoa sản. Quán cà phê nằm gần sảnh đợi. Thời gian buổi tối là thích hợp nhất, hắn không rời mắt khỏi con mồi mà nói với tôi, vì lúc đó bệnh nhân cảm thấy buồn chán trong phòng, thích và cho rằng mình có thể ngồi xe lăn xuống ăn nhanh một bữa. Nhiều năm trước, một luật sư dưới trướng Brousseau đã câu được một chàng trai bị bỏng vào lúc 1 giờ sáng tại nhà ăn lớn nhất đó, một năm sau vụ án kết thúc với 2 triệu đô la. Vấn đề là, chàng trai đó trước đó đã sa thải Brousseau và thuê một luật sư khác.

"Cá đã cắn câu, nhưng lại không câu được lên," Đới Khắc nói, bộ dạng như một ngư dân chán nản.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 6 năm 2026