Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

“Bố ơi, alo? Bố, bố có nghe thấy con nói không?” Tôn Soái vẫy tay trước mặt bố mình.

Tôn Thành Công nhất thời mơ hồ, ông ấy vừa mới ngủ trưa một lát, trong mơ lại thấy đứa con trai mới mất nửa tháng của mình.

Con trai vẫn cứ nhoi nhoi như ngày nào!

Tôn Thành Công gạt bàn tay Tôn Soái đang nhéo mặt mình xuống rồi vung tay vỗ nhẹ vào đầu Tôn Soái một cái: “Râu của bố sắp bị mày nhổ rụng hết rồi!”

“Bố nghe thấy con nói à, con cứ tưởng bố ngây ra rồi chứ.” Tôn Soái cười hềnh hệch, sau đó lại căng thẳng nói: “Bố ơi, con chỉ là đột tử ngoài ý muốn thôi, bố không xem điện thoại của con chứ?”

Tôn Thành Công: “...”

“Không xem, ai thèm xem điện thoại của mày, mẹ mày khóc đến mắt sắp mù rồi, thằng nhóc mày cũng không quan tâm chút nào!”

Tôn Soái thở dài: “Con cũng có cách nào đâu, con mới chết nửa tháng, còn chưa quen thuộc Địa Phủ nữa là. Nếu không phải ông quỷ kia nói con có thể báo mộng thì con còn chưa đi ra khỏi công viên nữa.”

“Con nghĩ rồi, bố cứ nói với mẹ là bảo mẹ đừng đau buồn nữa, biết đâu con đầu thai còn có thể về nhà mình đó.”

“À đúng rồi bố, lần báo mộng này con chỉ có mười phút thôi nên con nói ngắn gọn nhé. Hôm nay, con thấy có người giao đồ ăn ở Địa Phủ rồi, bố có thể lấy tiền tiết kiệm của con ra mua cho con hai con tôm hùm Boston không?”

“Ngày nào con cũng phải ăn hương khói, mồm nhạt thếch cả rồi!”

Tôn Thành Công nhướng mày: “Mày còn có tiền tiết kiệm à?”

Tôn Soái “ha” một tiếng rồi nói: “Bố, bố coi thường ai đấy, con viết tiểu thuyết cũng kiếm được mười vạn tệ rồi đấy, tiếc là chưa kịp tiêu tiền thì đã chết rồi.”

“Nó ở trong ngăn kéo đầu giường của con đó, trong ví có cái thẻ ngân hàng màu bạc, mật khẩu là sáu số tám, con chỉ muốn hai con tôm hùm Boston thôi. Con một con, người giao đồ ăn một con, số tiền còn lại bố mẹ cứ giữ cho con, đợi con hồi sinh đầy máu rồi con sẽ tiêu, hehe.”

Tự mình kiếm tiền nuôi mình, cái cảm giác này thật là sung sướng biết bao.

Tôn Thành Công thở dài: “Được thôi, vậy bố mua cho mày, làm sao mà gửi qua đó được?”

Tôn Soái xoa xoa tay: “Cứ đưa cho cái người giao đồ ăn đó là được mà!”

Tôn Thành Công vỗ một cái vào đầu Tôn Soái: “Mày không nói tên, không có số điện thoại liên lạc thì làm sao bố liên hệ với cô ấy được!”

“Đúng rồi!”

Tôn Soái giật mình: “Con quên hỏi rồi!”

“Bố ơi, vậy lần sau con liên lạc với bố nhé. Con phải hỏi số điện thoại liên lạc của cô ấy đã, bố không được xem điện thoại của con...”

Tôn Thành Công dụi mắt tỉnh dậy, liếc mắt một cái đã thấy vợ mình đang xem ảnh con trai ở bên cạnh: “Vợ ơi, anh vừa nằm mơ thấy con trai mình.”

Trần Tĩnh nghe vậy thì đặt ảnh xuống đi tới, trong mắt bà đầy tơ máu, có thể thấy mấy ngày nay bà đã không ngủ ngon.

Thực ra Tôn Thành Công cũng vậy thôi, ông ấy vừa nhìn thấy con trai trong mơ suýt chút nữa đã bật khóc, tiếc là bị thằng con làm cho tức ói máu.

Cái khoảnh khắc vốn dĩ phải cảm động lại bị Tôn Soái chọc tức đến mức muốn đánh cho cậu ta một trận.

“Con trai nói gì với anh vậy?” Sắc mặt Trần Tĩnh tái nhợt, vẻ mặt lo lắng.

Tôn Thành Công xoa xoa cái đầu trọc láng của mình, hồi tưởng lại: “Con trai nói nó viết tiểu thuyết kiếm được mười vạn tệ tiền tiết kiệm, muốn ăn tôm hùm Boston rồi bảo anh tìm người giao đồ ăn gửi qua cho nó.”

“Tiền tiết kiệm ở trong cái thẻ màu bạc đó, còn bảo em đừng buồn, biết đâu nó đầu thai còn có thể về nhà mình.”

“Nó còn bảo chúng ta đừng xem điện thoại của nó, nói là tiền tiết kiệm cứ để dành cho nó, nó vừa sinh ra là sẽ tiêu ngay.”

Trần Tĩnh: “...”

Bỗng nhiên không còn quá đau buồn nữa thì phải làm sao đây!

Cái giọng điệu này đúng là lời con trai họ có thể nói ra!

Anan

“Vợ ơi, em đợi anh đi tìm cái thẻ đó.” Tôn Thành Công đứng dậy đi đến phòng con trai, vừa đẩy cửa ra đã thấy trên tường treo đầy mấy cái hình nền “vợ 2D” gì đó.

Ông ấy mở ngăn kéo đầu giường con trai, tìm ví tiền rồi lấy ra thẻ ngân hàng. Khi chuẩn bị rời đi, ông ấy vẫn mang theo điện thoại của con trai.

Cũng may nhà họ ở vị trí tốt, bên cạnh có máy ATM nên hai người đi xem thử.

Ồ, trong thẻ ngân hàng có mười chín vạn tệ!

“Đây là tiền con trai chúng ta kiếm được sao?” Trần Tĩnh mờ mịt nói.

Ngày thường Tôn Soái toàn ru rú ở nhà ôm cái “vợ 2D” gì đó cười ngốc nghếch, bảo cậu ta ra ngoài thì cũng không thích, nhiều lắm cũng chỉ đi mua rau thôi.

Không ngờ lại một mình lặng lẽ tích góp được mười chín vạn tệ!

“Vậy là giấc mơ là thật!” Về đến nhà, Tôn Thành Công đổ phịch xuống ghế sofa: “Con trai chúng ta giỏi giang đến vậy sao!”

Ông ấy nói nửa buổi không thấy hồi đáp, quay đầu nhìn thì thấy Trần Tĩnh đang tìm kiếm trên điện thoại xem quán tôm hùm Boston nào ngon: “Em sẽ gọi đồ ăn cho con trai mình ngay bây giờ!”

Tôn Thành Công vội vàng giữ Trần Tĩnh lại: “Em đừng vội mà, em thử nghĩ xem, người có thể giao đồ ăn tới tận Địa Phủ thì có phải là nhân viên giao hàng bình thường đâu?”

“Con trai đã nói rồi, đợi nó hỏi được cách liên lạc thì mình sẽ đặt cho nó! Đặt mười con! Không tiêu tiền của con trai đâu!”

“Lúc đó cứ để tiền lại cho nó, đợi nó đầu thai rồi dùng.”

Trần Tĩnh gật đầu: “Thế thì được, vậy mình có nên bắt đầu chuẩn bị mang thai bây giờ không?”

Tôn Thành Công ôm Trần Tĩnh: “Được, lúc đó anh sẽ nói với con trai bảo nó đầu thai muộn một chút, em cũng đừng buồn nữa, một thời gian nữa con trai sẽ lại trở về thôi.”

Cuối cùng, nụ cười cũng nở trên gương mặt hai người, nỗi buồn mất con trong lòng cũng tan biến hết.

“Nếu tôi nói mình thật sự nhìn thấy ma nhưng lại không có nhà ma, vậy tôi có thể làm gì?”

Trong ký túc xá, Giang Mãn Y và Lăng Thính Lan mỗi người ôm một ly trà sữa uống ực ực.

Lăng Thính Lan: “Thật hả? Tôi không tin! Trừ khi cậu tìm một con ma đẹp trai cho tôi xem!”

Giang Mãn Y: …

[Nhiệm vụ phụ: Hoàn thành tâm nguyện của Lăng Thính Lan, tìm một con ma đẹp trai cho cô ấy xem [Chưa hoàn thành].]

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu