Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 190

❊ ❊ ❊

Sau khi cảm thán xong, Lăng Thính Lan nhìn Giang Mãn Y: “Hiện giờ cậu tu vi gì rồi?”

Giang Mãn Y gãi gãi đầu: “Hình như là Nguyên Anh.”

Lăng Thính Lan: !

“Cái này phải nạp bao nhiêu tiền chứ!”

Giang Mãn Y nhẩm tính sơ qua: “Hay là cậu đừng hỏi nữa, tôi sợ cậu sẽ xót.”

Lăng Thính Lan ôm ngực hít một hơi: “Game nạp tiền kinh khủng thật, tôi sẽ kiên trì làm một người chơi bình dân.”

Cô ấy vừa rồi vậy mà đã nạp gần một vạn tệ rồi, thật không thể tin nổi.

Giang Mãn Y thở dài, cô từng cũng nghĩ như vậy.

Hiện giờ cô… Không nói cũng được.

“Nếu cậu không có việc gì làm thì đi làm nhiệm vụ xem sao?” Giang Mãn Y nói: “Những nhiệm vụ Thiên Công kia đều khá thú vị, ví dụ như câu cá, đào khoáng, có thể kiếm được ngọc trai hoặc kim cương.”

Lăng Thính Lan sáng mắt: “Tôi đi ngay đây!”

“À phải rồi, tôi đưa cho cậu vài vật phẩm.” Giang Mãn Y trực tiếp chuyển một đống đồ dùng để câu cá đào khoáng cho cô ấy.

Lăng Thính Lan thấy trong ba lô của mình có thêm mấy cái công cụ.

“Vậy tôi đi trước đây!”

Giang Mãn Y đưa tay: “Chờ chút, Tina hiện giờ đã dẫn tộc tinh linh chuyển đến rồi nên bây giờ cũng coi như là hàng xóm của chúng ta.”

Lăng Thính Lan: “Chuyển đến rồi à?”

Giang Mãn Y giải thích cho cô ấy nghe về chuyến đi tinh linh của mình rồi nói rằng tộc tinh linh quyết định chuyển nhà nên đã đến đây.

Lăng Thính Lan nghe xong chợt hiểu ra: “Vậy là cậu đã đi đánh trận doanh rồi, thế họ bây giờ ở đâu?”

Tina thì cô ấy vẫn biết, trước đây Tina dù sao cũng đã từng ở nhà họ một thời gian, chỉ là hai người không có nhiều giao lưu.

Bởi vì lúc đó Lăng Thính Lan ngày đêm đảo lộn, trong mắt toàn là game nên hoàn hảo bỏ lỡ thời gian ở chung với Tina.

Giang Mãn Y dẫn Lăng Thính Lan đi ra ngoài, đến cổng lớn: “Ngay đây này, cũng là một kết giới.”

“Nhưng bên trong do nữ hoàng tinh linh cai quản, cậu chưa chắc đã vào được.”

Cô đang nói thì thấy một tinh linh râu ria bay ra, chính là Thompson.

“Ngài pháp sư!” Thompson vừa nhìn thấy Giang Mãn Y đã vô cùng kích động: “Ngài đã trở về!”

Khoảng thời gian này ông vẫn luôn chờ đợi ngài pháp sư trở về, hôm nay ông vừa nghe thấy giọng nói oang oang của Tina ở khắp nơi là vội vàng chạy ra muốn gặp Giang Mãn Y.

Nhưng không ngờ chạy ra mấy lượt vẫn không tìm thấy cô.

“Trưởng lão.” Giang Mãn Y cười cười: “Đây là bạn thân của tôi, Lăng Thính Lan.”

Thompson vội vàng đặt tay lên ngực hành lễ: “Xin chào, tôi là trưởng lão của tộc tinh linh, Thompson.”

Lăng Thính Lan: “Xin chào, xin chào.”

Mà nói thật tinh linh râu bạc vẫn là lần đầu tiên mà cô ấy gặp.

“Ngài pháp sư, tôi đến tìm ngài là vì chuyện phù thủy hắc ám. Trước đây ngài nói để phù thủy hắc ám giúp chế tạo thuốc, hiện giờ họ đã làm được không ít rồi.” Thompson nói: “Ngài có muốn đi xem không?”

Giang Mãn Y lúc này mới nhớ ra chuyện này, trước đó cô định mở tiệm Taobao rồi nghĩ đến việc để phù thủy hắc ám làm thuốc để sau này cô có thể thảnh thơi rồi.

Thế là cô đã nói với Helix một chút, không ngờ phù thủy hắc ám vậy mà đã sản xuất được không ít rồi.

Giang Mãn Y gật đầu: “Vậy tôi đi xem thử.”

Lăng Thính Lan mang theo máy tính của mình quay trở lại phòng, không biết sau khi tu vi tăng lên, tốc độ tay của cô ấy có nhanh hơn không.

Một người một tinh linh đến nơi giam giữ phù thủy hắc ám. Phù thủy hắc ám hiện giờ đang năm người một nhóm ngồi trong phòng chế tạo thuốc.

Giang Mãn Y được Thompson đưa đến kho, ông nói; “Đây là những thuốc mà họ làm ra, tôi đã kiểm tra rồi, không có vấn đề gì.”

Thực tế thì việc có thể sử dụng phù thủy hắc ám đã rất tốt rồi, dù sao cũng không thể chỉ giam giữ họ để họ nhận giáo dục mà không cải tạo.

Hiện giờ nhóm phù thủy hắc ám này đều khá bận rộn, mỗi ngày có vô số thuốc cần làm.

Giang Mãn Y tùy tiện cầm một lọ lên xem: “Đúng là không tệ.”

Thế này thì cửa hàng Taobao của cô cũng có thể đưa vào kế hoạch, chỉ là phải giới hạn số lượng mua.

Dù sao thì phù thủy hắc ám tổng cộng cũng chỉ có hơn ba mươi người mà thôi, cho dù họ không ngủ không nghỉ làm việc, cũng không thể sản xuất được bao nhiêu.

Họ không phải Giang Mãn Y, hoàn toàn không có tỷ lệ thất bại mà hiệu suất lại cao, họ cơ bản nửa ngày làm được một lọ đã là rất giỏi rồi.

“Những người hiệu suất cao và có thái độ cải tạo tốt thì cho họ một cơ hội để ra ngoài đi.”

Thompson gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như vậy.”

Kể từ khi Giang Mãn Y giải quyết vấn đề của cây tinh linh cho họ, bây giờ cây tinh linh đã khôi phục lại vẻ ban đầu, số lượng tinh linh mới sinh ra ngày càng nhiều.

Anan

Tộc tinh linh của họ lại sắp hùng mạnh trở lại rồi.

Hơn nữa còn có mấy tinh linh có thiên phú cực cao.

“Ngài pháp sư, lần này tôi còn có một chuyện muốn cầu xin ngài.” Thompson hành một đại lễ, thái độ thành kính.

Giang Mãn Y nhướng mày: “Chuyện gì?”

Thompson lúc này mới chậm rãi mở lời: “Nhờ có ngài trước đây đã cứu cây tinh linh của chúng tôi, hiện giờ tốc độ sinh sản của tinh linh mới đã khôi phục lại trạng thái ban đầu.”

“Gần đây, có lẽ vì ánh sáng rất tốt, đã có bốn tinh linh con có thiên phú cực cao ra đời.”

“Tôi nghĩ, hy vọng họ có thể học được phép thuật cũng là để tránh sau này không có phù thủy.”

Đây là kết quả ông và các trưởng lão khác đã thương lượng, tuy nói hiện giờ có Giang Mãn Y ở đây và các huyết Tinh linh cũng đã bị bắt.

Nhưng sức mạnh của pháp sư tinh linh thì họ có thể thấy được, họ hy vọng tộc tinh linh sẽ có thêm vài pháp sư nữa, cũng để tránh sau này có chuyện gì mà trong tộc tinh linh không có ai có thể chiến đấu.

Huống hồ pháp sư tinh linh bây giờ xem ra chỉ còn lại một mình Giang Mãn Y, họ cũng hy vọng thế giới này có thêm nhiều người hơn.

Không đến nỗi vạn nhất xảy ra bất trắc, thế giới này sẽ không còn pháp sư tinh linh nào nữa.

Giang Mãn Y cũng đại khái đoán được suy nghĩ của Thompson, cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Được thôi.”

Bồi dưỡng thêm một số pháp sư tinh linh, sau này thuốc cũng có thể giao cho họ giúp đỡ.

Cho dù không dùng để bán thì tự mình giữ lại dùng cũng không tệ.

Biết đâu sau này đi phó bản cũng có không ít trợ thủ.

Thompson nghe cô đồng ý, cười đến râu trên mặt run lên bần bật: “Đa tạ ngài, tôi sẽ bảo họ mang mấy tinh linh con đó đến bên ngài ngay.”

Giang Mãn Y gật đầu, rất nhanh mấy tinh linh con trông như trẻ sơ sinh đã được bế đến.

Cô nhìn một cái, Thompson giới thiệu: “Đây là Buzz.”

“Đây là Heller.”

“Đây là Hillary Lily, cũng là người có thiên phú cao nhất trong số đó.”

“Đây là Molly.”

Giang Mãn Y nhìn những tinh linh con đáng yêu này, mấy tinh linh con này không khóc không quấy mà chỉ dùng đôi mắt to tròn nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự tò mò.

Đến khi cô dẫn mấy tinh linh con ra khỏi tộc tinh linh, Giang Mãn Y mới nhớ ra.

Tuy cô biết phép thuật nhưng hình như không biết dạy trẻ con.

Ừm… Không biết dạy họ tu chân có được không.

Thế là tiếp nối việc chăm sóc mèo con, lính xương khô lại có thêm mấy tinh linh con cần chăm sóc.

Mà nói thật, lính xương khô bây giờ đúng là giống một ông bố bỉm sữa.

Sau khi bận rộn xong, Giang Mãn Y lúc này mới đăng địa chỉ trường lên mạng.

Cô đã nghĩ kỹ rồi, vì linh khí đã khôi phục, vậy thì sau này yêu tinh quỷ quái gì đó đều sẽ trở thành chuyện thường.

Huống hồ bang hội này có bảng điều khiển game giúp che giấu cộng thêm những người này nếu phiền phức cô cũng có thể đá ra bất cứ lúc nào.

Nếu đã như vậy thì dường như việc thành lập một bang hội cũng chẳng có gì.

Quan trọng hơn là cô khá thèm muốn cái nhiệm vụ bang hội kia.

Cũng chính lúc cô đăng địa chỉ trường, những người đã đăng ký thành công vẫn luôn không ngừng làm mới bảng xếp hạng các trường đại học cũng biết được tin tức này ngay lập tức.

Hàng Nhược nhìn địa chỉ trường học cả người đột nhiên mở mắt rồi lại nhắm mắt, xác nhận là địa chỉ trường học đã thật sự được công bố xong mới vui mừng mở một nhóm chat.

[Nhóm Khi Nào Khai Giảng.]

Nhóm này là do những học sinh đã đăng ký thành công như họ lập ra, trong đó có cả người già lẫn người trẻ.

[Mau xem đi! Địa chỉ trường học ra rồi!]

Cô ấy kêu lên một tiếng, rất nhanh đã có thành viên nhóm nổi lên.

[Thật sao? Ở đâu? Tôi đến đây!]

[Trời ơi, hiệu trưởng cuối cùng cũng nhớ ra mình còn có một trường học sao?]

[Không hiểu, có ai dịch giúp không (Ngoại ngữ).]

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu