Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 227

❊ ❊ ❊

"Oa, Khương huynh, thanh kiếm này của anh!" Tùng Sơn Linh ngưỡng mộ nhìn phi kiếm bay lượn quanh Khương Thật, mắt tràn đầy kinh ngạc.

"Anh đã có kiếm linh rồi sao?"

Khương Thật vuốt ve ngọc kiếm của mình: "Vẫn chưa có đâu nhưng nó bay được, chạy được, khỏe mạnh lắm!"

"Không có kiếm linh mà lại thông nhân tính như vậy." Tùng Sơn Linh kinh ngạc: "Thanh kiếm này tên gì?"

Khương Thật trầm tư một lúc: "Ngọc Hành."

"Oai phong chứ?"

Tùng Sơn Linh: "Oai phong!"

Khương Thật vui vẻ xoa đầu, đây là cái tên mà anh ta đã tinh chọn, tổng hợp từ hơn chục cuốn tiểu thuyết tu chân mà ra.

Họ trò chuyện một lúc, bên kia cũng đã bàn bạc xong.

Mật Phong dẫn một đám đạo trưởng đi tới: "Lần này đúng là lỗi của chúng tôi trước."

Họ chưa tìm hiểu rõ tình hình đã la hét đòi đánh đòi giếc, đúng là có vẻ không lịch sự lắm.

Nhưng nói thật trong tình huống đó, một con rắn khổng lồ há miệng rộng như chậu máu lại còn có uy áp, không ai nghĩ rằng có thể nói chuyện đàng hoàng được.

Tuy nhiên bây giờ thế này thì vẫn tốt hơn là phải liều mạng với con xà yêu này, họ căn bản là không đánh lại.

Con xà yêu này ít nhất cũng có tu vi nghìn năm, họ mới sống được mấy chục năm, lấy cái gì mà đánh.

Không phải đã đánh lâu như vậy, người của họ sắp tạch rồi mà xà yêu mới rụng có một mảnh vảy thôi sao.

Cho nên cứ mềm mỏng một chút, giữ quan hệ tốt đã rồi tính!

"Chúng tôi sẵn lòng bồi thường tương xứng." Mật Phong tiếp tục nói.

"Tuy chúng tôi bên này cũng tổn thất nặng nề nhưng rất cảm ơn đan Hồi Xuân của tiền bối đã cứu chúng tôi, không biết đan Hồi Xuân đáng giá bao nhiêu?"

"Vả lại con xà yêu này đã được tiền bối thu phục, theo lý mà nói xà yêu nên về cục quản lý yêu tinh với chúng tôi nhưng chúng tôi cũng không thể trấn áp được nên mong tiền bối hãy quản thúc xà yêu cẩn thận, tốt nhất là dạy cô ấy một số kiến thức hiện đại."

Giang Mãn Y:…

"Cô chắc chắn một con xà yêu hễ mở miệng là 'ai cũng có trách nhiệm bảo vệ mọi trường' lại cần học kiến thức hiện đại không?"

Mật Phong:…

Cô nói cũng có lý ha!

"Khụ khụ, chúng tôi đã nghĩ ra vài phương án bồi thường, thứ nhất là bông hoa nhỏ màu xanh đó coi như chúng tôi mua lại, chúng tôi sẽ bồi thường tiền tương ứng, thứ hai là chúng tôi sẽ tìm cách tìm một bông hoa y hệt trồng lại."

Giang Mãn Y nhìn về phía xà yêu, Tiểu Thanh rất kích động: "Muốn tiền!"

Mật Phong gật đầu: "Được thôi, chúng tôi sẽ bồi thường năm mươi vạn, đến lúc đó sẽ chuyển vào thẻ của cô ấy, xin hãy để lại số tài khoản."

Giang Mãn Y nói số tài khoản của mình cho cô ấy, dù sao Tiểu Thanh cũng không có thẻ ngân hàng.

Sau đó Mật Phong lại lên tiếng: "Chúng tôi còn có một lời thỉnh cầu không phải phép."

"Ngày nay linh khí hồi phục, khắp nơi sẽ dần xuất hiện bí cảnh, vậy liệu có thể cho phép chúng tôi vào khám phá một chút không? Nhưng cô yên tâm, chúng tôi sẽ không tùy tiện hái bất cứ thứ gì nữa."

Bí cảnh thì không thể bỏ mặc không vào xem được, chỉ là đồ vật thật sự không thể hái nữa. Dù sau này có gặp bí cảnh khác cũng không được, lỡ bí cảnh này lại nhảy ra một con xà yêu nữa thì sao.

Tất cả đạo trưởng ở đất nước này cộng lại cũng không đủ đánh.

Anan

Tiểu Thanh lên tiếng: "Tôi là của chủ nhân, vậy hậu hoa viên của tôi cũng là của chủ nhân!"

"Tôi nghe lời chủ nhân!"

Giang Mãn Y suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy tôi sẽ cùng các vị vào xem sao."

Cô cũng chưa từng thấy bí cảnh bao giờ.

Mật Phong bên kia dặn dò mọi người đừng tùy tiện hái đồ, đừng tùy tiện chạm vào đồ, cũng đừng tùy tiện xả rác.

Sau đó cả đoàn chuẩn bị xuất phát, Giang Mãn Y, xà yêu và Khương Thật đi ở phía trước.

Tiểu Thanh vô cùng kích động, vừa vào bí cảnh đã lên tiếng: "Đây là giá leo rắn của tôi."

Giang Mãn Y ngẩng mắt nhìn, những cái cây khổng lồ cao vút trời xanh, sánh ngang với cây tinh linh.

Thứ này là giá leo rắn sao?

Cũng biết chơi ghê!

Đi qua khu rừng nhỏ… À không, khu giá leo rắn này, sau đó là một suối linh, y như lời Vân Phong đạo trưởng họ nói.

Tiểu Thanh vui vẻ chạy vào suối linh bơi một vòng: “Đây là bồn tắm của tôi! Chủ nhân, người có muốn xuống tắm không! Thích lắm đó!"

Những người đã đọc tiểu thuyết tu chân:…

Suối linh trong truyền thuyết có thể cải tử hoàn sinh, uống một ngụm trẻ ra, hai ngụm trẻ mười tuổi, ba ngụm tăng tu vi, lại là cái bồn tắm của cô ấy sao?

Đột nhiên có chút vỡ mộng thì phải làm sao đây.

Mật Phong không nhịn được lên tiếng: "Chúng tôi có thể lấy một ít mẫu về nghiên cứu không?"

Giang Mãn Y nhìn về phía Tiểu Thanh, Tiểu Thanh hào phóng nói: "Cứ lấy đi, cứ lấy đi."

"Sau này muốn gì thì cứ hỏi tôi trước là được mà."

Trước đây cô ta tức giận chính là vì họ không hỏi ý cô ta mà đã hái hoa.

Vân Phong đạo trưởng: "Biết thế thì họ đã hét lên một tiếng 'có ai ở đây không' rồi!"

"Các yêu quái các người sao lại còn lịch sự thế này!"

Mật Phong vừa nghe xong, lập tức dẫn theo cấp dưới lấy ra dụng cụ chuyên dụng rồi lấy một ít nước tắm của Tiểu Thanh.

Phải nói là hàm lượng linh khí trong nước này cực kỳ cao.

"Vậy có thể cho một ít đất không?" Mật Phong ngượng ngùng hỏi.

Tiểu Thanh: "Đến lùm cây nhỏ mà đào, chỗ này ta đã lấp bằng rồi, đừng đào mấy cái hố trông xấu lắm."

Mật Phong lập tức phấn chấn: "Đi!"

Những yêu quái dưới quyền cô ấycầm xẻng, lên đường!

Trong suối linh tuyền khổng lồ, Tiểu Thanh thấy chủ nhân không xuống nên tự chơi một lúc rồi cũng trèo lên, nói: "Chủ nhân, phía trước là vườn trái cây của tôi."

Giang Mãn Y đi theo cô ta về phía trước, dọc đường nhìn ngắm hoa cỏ trên mặt đất, khắp nơi đều là linh thực.

Mà linh khí trong bí cảnh này cũng vô cùng dồi dào, ngay cả Khương Thật cũng đột nhiên thăng cấp.

Khương Thật: !

"Sư phụ, linh khí ở đây nhiều quá rồi!"

Giang Mãn Y: ...

"Có khi nào là bản thân anh vốn dĩ đã sắp thăng cấp rồi không."

Anh ta ngày nào cũng ở trong bang phái hoặc trong giới đệ tử, nơi đó cô đã bỏ vào mấy cái linh mạch, linh khí còn nhiều hơn linh khí trong bí cảnh này.

Anh ta không thăng cấp mới là lạ.

Khương Thật gãi đầu: "He he."

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu