Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 61

❊ ❊ ❊

Còn cả thành tích thua liên tục hai mươi trận khi chơi Vương Giả Vinh Diệu, cảnh bị bốn kẻ địch băng trụ tấn công rồi cố gắng sống sót nhưng vẫn chết thảm.

Đau!

Đau quá!

“Hức hức hức!”

Khương Thật mắt nhòe nước mắt nhìn sư phụ cũng nước mắt nước mũi tèm lem, hai người nhìn nhau chỉ thấy bi ai từ tận đáy lòng.

“Sư phụ hức hức hức hức!”

“Đồ đệ hức hức hức hức hức hức hức á!”

“Chít chít chít chít chít chít chít…”

Ngày hôm sau.

Hai người, một người đi xe điện, một người lái xe bán tải bắt đầu vội vã trở về thành phố Giang Triều.

Sau chuyện khóc ròng cả đêm hôm qua, Giang Mãn Y quyết định tạm thời không đụng đến việc nấu ăn nữa.

Khổ quá!

Những ngày tháng “ngồi tù” trong Vương Giả Vinh Diệu và những ngày không rút được thẻ quý hiếm khổ quá!

Giang Mãn Y đi xe điện nhìn thị trấn nhỏ này, những người qua lại trên phố dường như đều sống một cuộc sống chậm rãi.

Cho đến khi cô nhìn thấy một người phụ nữ.

Văn Huệ Lệ cúi đầu, mái tóc đen bóng mượt mà ngày xưa giờ trông rất khô xơ. Giang Mãn Y có thể nhìn rõ trong mái tóc đen của bà xen lẫn không ít sợi tóc bạc.

Bà còng lưng, cả người dường như mất hết tinh thần, giống như một cái xác không hồn.

Giang Mãn Y giảm tốc độ xe, nghe thấy hai bà thím ở đối diện nói chuyện: “Kia không phải là bà chủ tiệm quần áo Lệ Lệ sao? Sao bà ấy già đi nhiều thế nhỉ.”

“Bà còn chưa biết sao?”

“Chuyện gì cơ?”

“Thì con trai bà ấy không phải con ruột, là bị bắt cóc về, chồng bà ấy mua đứa bé, cảnh sát đã đến tận nhà rồi.”

“Á? Thế chồng bà ấy đâu?”

Bà thím kia bĩu môi: “Bị bắt vào tù rồi chứ đâu, haiz, tôi nói thật chứ bà ấy ngày nào cũng đốt hương bái Phật, cũng chẳng có tác dụng gì.”

“Người ta mà, vẫn nên làm nhiều việc thiện.”

“Nhưng bà ấy đối xử với con trai tốt lắm mà. Tôi nhớ thằng bé đó lần nào thi cũng đứng trong top 10 của khối, với lại chồng bà ấy cũng đối xử với thằng bé không tệ đâu nhỉ, mấy lần tôi đi mua quần áo đều thấy ông ấy kèm cặp thằng bé làm bài tập mà.”

“Haiz, nói mấy cái này có ích gì đâu, không phải của mình thì rốt cuộc cũng không phải của mình.”

“Thế bà ấy không biết đứa bé không phải con mình sao?”

“Bà ấy làm sao mà biết được. Tôi nói cho bà nghe toàn là chuyện mà người thân của tôi làm ở cục cảnh sát kể đấy, bà đừng có nói lung tung cho người khác nghe nhé, là do bà ấy sau khi sinh con thì sức khỏe vốn đã không tốt, cả người lại cứ thần thần điên điên, con bà ấy chết rồi, chồng bà ấy và mẹ chồng bà ấy mới bàn bạc với nhau phải giấu bà ấy trước, sợ bà ấy không chấp nhận được ấy mà.”

“Sau này thì thấy đứa bé kia nên mua về, lừa bà ấy là con của mình.”

“Haiz, đằng sau một lời nói dối thì luôn cần vô số lời nói dối để bao biện, đến khi không thể giấu được nữa thì đó lại là một đòn giáng lớn hơn đối với bà ấy.”

“Bà nghĩ xem bà ấy cũng chẳng dễ chịu gì đâu. Bao nhiêu năm nay cứ nghĩ là con ruột của mình nên chăm sóc dạy dỗ tỉ mỉ, kết quả bây giờ lại phát hiện không phải con ruột của mình.” Bà thím thở dài một hơi: “Hy vọng bà ấy có thể sớm vượt qua được.”

Giang Mãn Y cũng theo đó thở dài một tiếng.

“Ấy?” Bà thím kia quay đầu nhìn lại, thấy Khương Thật đang ở trong chiếc xe bán tải: “Đây không phải là…”

“Cái đứa, đồ đệ của Giang Mãn Y sao!”

Bà thím nói xong thì ngẩn người, kỳ lạ, Giang Mãn Y là ai.

Giang Mãn Y: …

Cũng trong lúc bà thím ngây người, chiếc xe bán tải và xe điện đã đi khuất.

“Sư phụ, thật sự là ai nhìn thấy cũng sẽ biết con là đồ đệ của người đó!” Khương Thật gửi một tin nhắn qua não.

Giang Mãn Y nhướng mày, nếu nói như vậy thì tại sao tên đầu vàng hôm qua lại không bị ảnh hưởng.

Hai người vừa trò chuyện trong đầu vừa đi về phía trước.

Đường về nhanh hơn đường đến rất nhiều, Giang Mãn Y nóng lòng về nhà nên trực tiếp dẫn Khương Thật tìm một nơi không có camera giám sát để ngồi trận pháp truyền tống quay về.

Giang Mãn Y trở về ký túc xá, còn Khương Thật thì đi tìm một khách sạn để ở tạm.

“Y Y ~” Lăng Thính Lan thấy Giang Mãn Y trở về thì cả người bật dậy như lò xo.

Cô ấy treo lên người Giang Mãn Y: “Cuối cùng cậu cũng chịu về rồi!”

“Thế nào, nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi không?”

Giang Mãn Y gật đầu: “Rất thuận lợi!”

Cô nghĩ nghĩ, quyết định gọi Triệu Sinh tức Bạch Vô Thường đến trước, chuyện công ty cô phải lo liệu.

“Mấy ngày không gặp, cuối cùng cô cũng bận xong rồi.” Triệu Sinh mỉm cười nói.

Giang Mãn Y ngồi trên ghế ở ký túc xá, đưa cho hắn một cái ghế nữa: “Cái app tiểu thuyết Am giới mà các anh làm tôi đã xem qua rồi, rất tốt, tiếp theo tôi sẽ nghĩ cách thành lập một công ty vỏ bọc.”

“Tôi định thuê một căn biệt thự để ở, các anh thấy thế nào?”

Thực tế, thuê biệt thự rẻ hơn nhiều so với thuê văn phòng, hơn nữa biệt thự cũng thích hợp để ở hơn, các cô hiện tại sắp tốt nghiệp rồi nên sau này cũng phải cân nhắc vấn đề chỗ ở.

Lăng Thính Lan nghĩ nghĩ thấy không có vấn đề gì: “Có bể bơi không?”

Giang Mãn Y xoa đầu Lăng Thính Lan: “Đương nhiên là có rồi.”

Mà nói thật, cô có thể trực tiếp mua một mảnh đất không nhỉ, nhiệm vụ nhà cửa vẫn chưa hoàn thành, sốt ruột quá.

“Cậu nói xem hay là chúng ta tự xây một cái đi?” Giang Mãn Y nói với Lăng Thính Lan.

“Bây giờ mình có khoảng hơn hai triệu tệ. Nếu thuê biệt thự thì cũng được nhưng mình thì thiên về việc tự xây hơn.”

Lăng Thính Lan nghe thấy hai triệu tệ thì cả người sốc nặng: “Y Y! Cậu phát tài rồi!”

Sự kinh ngạc lần này còn lớn hơn cả lần đầu cô gặp quỷ.

Quả nhiên, con người có thể thấy quỷ nhưng không thể không có tiền.

Anan

“Mình thế nào cũng được.” Lăng Thính Lan hít sâu một hơi: “Cậu định xây nhà ở đâu?”

“Nếu ở thành phố Giang Triều thì bây giờ đất đai không dễ kiếm đâu, nhà mình ở ngoại ô có một căn nhà cũ, là ba mẹ mình mua từ lâu rồi.”

“Cậu có thể trực tiếp xây, nếu không yên tâm thì mình cũng có thể chuyển nhượng cho cậu.”

Giang Mãn Y mắt sáng rực lên: “Ở đâu thế?”

Cô đang lo không có chỗ xây nhà đây.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu