Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Giang Mãn Y còn định nói thì nghe Lăng Thính Lan tiếp tục nói: “Vả lại cậu nói không làm gì là sao, không phải cậu là người đứng ra làm cầu nối à? Mối quan hệ trong Quỷ giới không phải của cậu sao?”

“Đừng có tự ti, chúng ta sắp thành phú bà rồi!”

“Vậy mười phần trăm đi, cứ thế mà quyết định.” Giang Mãn Y lấy một cái gối lót sau lưng: “Tôn Soái đâu rồi?”

Lăng Thính Lan nở một nụ cười ngốc nghếch: “Tôi sai cậu ta đi hóng hớt mấy chuyện bát quái trong giới giải trí rồi. Nói thật, dùng quỷ đúng là tiện lợi thật, thật ra chúng ta còn có thể lập một đội paparazzi nữa đấy.”

“Thôi thôi, nghe có vẻ phiền phức lắm.” Cô nói xong thì lại xua tay: “Cứ hóng dưa là được rồi.”

“Dưa mà không bị tung ra chính là dưa độc quyền của chúng ta, hóng kiểu này càng kích thích!”

Giang Mãn Y: “!”

Khỉ thật, mới có một buổi sáng không gặp mà Tôn Soái đã đi nằm vùng trong giới giải trí rồi.

Đến khi Tôn Soái trở về đã là buổi chiều, vừa về cậu ta đã mang theo vài tin sốc động trời.

Nào là một nữ minh tinh nổi tiếng trong giới giải trí thực chất là tình nhân của một ông trùm nào đó mà chồng cô ta cũng thế!

Lại còn chuyện người này với người kia bề ngoài như nước với lửa nhưng thực tế lại rất thân, chỉ là để tạo chiêu trò.

May mà Giang Mãn Y và Lăng Thính Lan đều không theo đuổi ngôi sao nào, nếu không thì có mà sập nhà hết rồi.

“Vậy bây giờ gọi điện cho bố cậu à?” Giang Mãn Y nói với Tôn Soái.

Sáng sớm nay, Tôn Thành Công đã làm một bàn đầy món ăn, Trần Tĩnh dạo này không có khẩu vị lắm nhưng kể từ khi biết tin về con trai tối qua, hai vợ chồng cũng dần thoát khỏi nỗi đau.

Hai người đang dùng bữa, điện thoại của Tôn Thành Công reo lên, ông ấy cầm điện thoại lên nhìn, thấy là số lạ vốn dĩ không định nghe bhưng không hiểu sao lại ma xui quỷ khiến thế nào mà bắt máy: “Alo?”

“Alo? Tôi là nhân viên giao đồ ăn mà con trai ông đã đặt đây. Nào, nói chuyện với bố đi...”

Đầu dây bên kia có tiếng sột soạt, rất nhanh sau đó một giọng nói quen thuộc vang lên: “Bố!”

“Con trai?” Tôn Thành Công sững sờ.

Ông ấy đã quá lâu rồi không được nghe giọng con trai qua điện thoại, dù hôm qua gặp trong mơ nhưng cũng không thật đến thế.

Trần Tĩnh nghe thấy thì vội vàng đặt đũa xuống: “Bật loa ngoài đi.”

Tôn Thành Công bật loa ngoài rồi nghe thấy con trai nói: “Bố, cái đó, chỗ con hơi xa chỗ bố mẹ hay là bố mẹ cứ chuyển tiền mua tôm hùm qua đây, bọn con tự đi mua.”

“Con trai.” Trần Tĩnh gọi, giọng đầy nghẹn ngào.

Tôn Soái nắm chặt điện thoại, ngón tay khẽ siết, cậu ta cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình nhưng giọng điệu vẫn nhanh nhẹn như thế: “Mẹ, mẹ vẫn khỏe chứ?”

Trần Tĩnh gật đầu: “Khỏe, mẹ rất khỏe, con trai, con ở đó vẫn ổn chứ?”

“Con cũng ổn. Mẹ, con đã nhận được số thứ tự đầu thai rồi, bố mẹ phải chuẩn bị mang thai thật tốt, cố gắng sinh con sớm để con còn đợi…”

Tôn Soái cố gắng nặn ra nụ cười, hít thở sâu để bình tĩnh lại: “Con còn đợi tiêu số tiền con đã tiết kiệm được nữa!”

Giang Mãn Y và Lăng Thính Lan đứng một bên nhìn mà không nói gì.

“Được được được, mẹ và bố sẽ cố gắng. Con trai, con đợi chúng ta nhé, mẹ sẽ chuyển tiền cho con ngay.” Trần Tĩnh khẽ nở một nụ cười trên khuôn mặt.

Anan

“Con trai, con có thể đến gặp mẹ trong mơ không, mẹ đã lâu không gặp con rồi.”

Mắt Tôn Soái đỏ hoe, cậu ta đặt điện thoại ra xa, hít hít mũi, sau đó mới tiếp tục nói: “Vậy mẹ, tối nay con sẽ đến thăm mẹ, mẹ ngủ sớm một chút nhé.”

Trần Tĩnh gật đầu lia lịa: “Ừ ừ, tối nay mẹ sẽ ngủ sớm.”

Thật ra bà đã lâu rồi không được ngủ ngon giấc. Mỗi đêm bà cứ trằn trọc cả đêm không ngủ được, tóc cũng rụng từng nắm lớn.

Nhưng con trai muốn đến thăm bà nên tối nay bà chắc chắn sẽ ngủ được.

Sau khi cúp điện thoại, Tôn Soái nhìn Giang Mãn Y với vẻ mặt muốn nói lại thôi mà cười: “Haizz, không phải tôi sợ sau này bố mẹ không còn hy vọng sao. Cô cũng biết đấy, những linh hồn có thể đầu thai vào bụng cha mẹ kiếp trước của mình gần như chẳng có mấy ai, tôi chỉ là…”

“Tôi hiểu mà.” Nước mắt Tôn Soái trào ra, cậu ta dùng tay lau đi nước mắt rồi nở một nụ cười: “Chết là chết rồi.”

“Âm dương cách biệt.”

“Tôi luôn phải cho họ một chút hy vọng, như vậy mọi người… Đều tốt hơn.”

“Vậy cậu không định đầu thai nữa à?” Giang Mãn Y đưa cho cậu ta một tờ khăn giấy rồi bảo cậu ta lau nước mắt.

Tôn Soái nhận lấy khăn giấy, xì mũi thật mạnh: “Xem xét đã, tôi cứ kiếm chút tiền đã, sau này để dành chút tiền cho bố mẹ tôi xuống đây khỏi phải vất vả như vậy.”

“Nếu họ trực tiếp đi đầu thai mà đi được rồi thì tôi sẽ không đầu thai nữa.”

“Cơ nghiệp mà tôi vất vả gây dựng, tôi phải tự mình thừa kế!”

Điện thoại Giang Mãn Y sáng lên, mở ra xem là tin nhắn chuyển khoản từ Alipay: “Bố mẹ cậu chuyển tiền rồi. Đừng buồn nữa, đi thôi, tôi mời cậu ăn tôm hùm Boston!”

Tôn Soái kinh ngạc nói: “Nhưng đây là tiền của tôi!”

Giang Mãn Y cười cười: “Vậy thì cậu mời tôi ăn.”

“Tôi cũng muốn! Tôi cũng muốn!” Lăng Thính Lan giơ tay.

Tôn Soái vung tay lớn: “Đi! Ăn! Lúc sống không ăn, chết rồi còn không ăn nữa thì bao giờ mới được ăn!”

Mặc dù nói là ba người đi ăn nhưng trên thực tế bề ngoài chỉ có Giang Mãn Y và Lăng Thính Lan. Hai người gọi một phòng riêng và gọi mười con tôm hùm Boston.

Cô suy nghĩ một lát rồi thêm WeChat của bố Tôn Soái và chụp ảnh gửi qua cho ông ấy.

Trong ảnh, Tôn Soái hiện hình đang giơ một con tôm hùm lên, cười rất vui vẻ trước ống kính, Tôn Thành Công nhìn thấy ảnh cũng nở nụ cười: “Thằng nhóc thối này.”

Trần Tĩnh cũng nhìn chằm chằm vào bức ảnh: “Được được được, để thằng bé ăn nhiều vào.”

Khuôn mặt hai người trông đầy sức sống hơn rất nhiều. Tôn Thành Công nhìn dãy số WeChat này, mặc dù trong lòng có nghi ngờ nhưng cũng không hỏi thêm nữa.

Dù sao cũng là chuyện của Âm giới, vạn nhất phạm vào điều cấm kỵ thì không hay.

Tôn Soái ăn bằng cách ngửi tôm hùm, khí trên con tôm hùm lập tức bị cậu ta hút đi mất, cậu ta liên tục hút sáu bảy con rồi mới xoa bụng cười nói: “Làm ma cũng sướng thật, chẳng cần động miệng.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu