Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

[Cô nàng kia trực tiếp dùng sức mạnh kéo cần câu, không sợ gãy cần sao?]

[Con cá này to lắm, bình thường tôi sẽ khoe khoang một chút nhưng bây giờ tôi chỉ muốn xem streamer đứng trồng cây chuối gội đầu thôi.]

[Bình thản cái quái gì! Đây là cá tuyết mà!]

[Khoan đã! Cá tuyết?]

Khương Thật há hốc mồm ra, cằm như muốn rớt xuống, tin xấu là anh ta sắp phải đứng trồng cây chuối gội đầu rồi.

Tin tốt… Cũng không hẳn là tin tốt, đó là cá tuyết sống ở biển sao lại có thể bị câu lên ở hồ nhân tạo được.

Khương Thật đưa tay xoa đầu rồi lẳng lặng thò tay vào túi quần, lấy ra một bao thuốc lá, rút một điếu châm lửa rồi ngồi trên bục câu cá mà trầm mặc hít sâu.

Sự im lặng… Là Khang Kiều của đêm nay.

Con cá lần này không có giới thiệu gì cả, Giang Mãn Y hoàn toàn không nhận ra đây là loại cá gì, cô ném con cá vào thùng.

Quăng cần!

Kéo cần!

Mực ống!

Bây giờ, Giang Mãn Y mới hiểu ra cái phần giới thiệu về địa chỉ đó.

Không ảnh hưởng đến sản vật địa phương… Cho nên những thứ câu được đều không phải là những thứ nên có trong hồ nhân tạo.

Tương đương với việc mỗi lần cô ấy quăng câu đều là quăng vào một cái hố đen tương tự như kết nối với những vị trí khác.

[Được tag vào đây, ơ? Sao streamer không nói gì thế nhỉ, cô nàng kia livestream à?]

[Mực ống?]

[Tôi bò dậy tự tát mình hai cái, xin lỗi, vừa nãy tôi không nên nói phụ nữ không biết câu cá, vị này đúng là thần câu cá hạng nặng rồi!]

[Nói thật, tôi vẫn nghi ngờ dưới đó có người hay là Thật con anh nhảy xuống xem thử đi?]

[Đúng đó, biết đâu là có người mang bình oxy!]

[Mực ống này không nên có trong hồ nhân tạo chứ? Tôi ngủ mơ à?]

Khương Thật thấy dòng bình luận này thì lập tức dập điếu thuốc vào gạt tàn di động của mình, anh ta ra vẻ mình đã nhìn thấu tất cả: “Cô không phiền nếu tôi xuống dưới làm mát một chút chứ?”

Giang Mãn Y mỉm cười lắc đầu: “Anh cứ tự nhiên.”

Khương Thật hít sâu một hơi, vừa hay đôi khi anh ta livestream hai camera nên đã đặc biệt mang theo camera dưới nước.

Anh ta cởi áo, sau đó kết nối camera dưới nước với điện thoại, đợi đến khi giao diện livestream hiển thị hai góc nhìn thì anh ta mặc độc chiếc quần đùi rồi nhảy xuống.

Lúc này, livestream hiển thị sau khi Khương Thật nhảy xuống thì thấy hai lưỡi câu, một lưỡi câu không có mồi và một lưỡi câu vẫn còn dính mồi.

Vài con cá nhỏ bị động tĩnh của anh ta làm cho hoảng sợ bơi tán loạn.

Khương Thật nhìn quanh một vòng nhưng chẳng thấy ai cả.

Đến khi anh ta bất lực leo lên bờ, Giang Mãn Y giật cần, câu được một chai bia.

Khương Thật ôm đầu: “Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”

Lưỡi câu anh ta đã thấy, rõ ràng là nổi lơ lửng ở giữa chứ hoàn toàn không chạm đáy, làm sao có thể câu được chai bia!

Hơn nữa, dưới đó hoàn toàn không có chai bia!

Lúc này Giang Mãn Y đang cầm chai bia lên nhìn phần giới thiệu trên đó.

[Chai Rượu Rỗng Bị Tinh Linh Bỏ Lại: Các tinh linh ham rượu luôn uống say mèm, có lẽ bạn có thể đến quán bar tìm tinh linh~]

Giang Mãn Y: ?

Tinh linh bây giờ hoang dã vậy sao?

Có lẽ vận may của Giang Mãn Y đã dùng hết, tiếp theo cô câu được đều chỉ là những con cá bình thường.

Khương Thật một bên tê liệt nhìn một gạt tàn đầy thuốc lá, lúc này bình luận trên điện thoại của anh ta bay vùn vụt. Đây là hot trend mà anh ta luôn theo đuổi nhưng anh ta hoàn toàn không có tâm trạng để xem.

Anh ta đúng là một tay câu cá nhưng một ngày anh ta câu nhiều nhất cũng chỉ được bốn năm con, phần lớn thời gian là trò chuyện với fan trong livestream.

Đâu giống cô gái bên cạnh mình chứ!

Má ơi, gần như mấy chục giây một con!

Thực ra là Giang Mãn Y chơi trò chơi nhỏ ngày càng thành thạo hơn.

Cô liếc nhìn độ thành thạo của mình.

[Cấp độ câu cá: Cấp 2 (Thời gian bảo vệ tân thủ đã hết, bạn đã nắm vững một số kỹ thuật câu cá nhất định rồi, cố lên! Tương lai bạn nhất định sẽ không bao giờ trắng tay!).]

[Độ thành thạo: 250/500 [À... Số phận của kẻ ngốc nghếch 250 không thể thoát khỏi~).]

[Thể lực: 0/250 [Có lẽ lên đến cấp năm thể lực của bạn cũng có thể tăng lên tương ứng.]

Bỏ qua con số 250 kia thì Giang Mãn Y vẫn rất hài lòng.

Cô bắt đầu xem thành tích của mình, một bộ xương lính nhỏ đáng yêu, một chai bia rỗng tinh linh bỏ lại, một vỏ ốc truyền âm toàn cầu cùng mười con cá nhỏ, ba con mực ống, bốn con cá lớn và hai vỏ ốc nhỏ.

[Vỏ Ốc Truyền Âm Nhỏ: Có thể truyền lời đến người được chỉ định, tối đa không quá năm mươi chữ.]

Hai cái cuối cùng là hai con tôm hùm lớn, cụ thể là lớn đến mức nào.

Gần bằng hai cái đầu quỷ!

Có thể nói là tôm hùm rất lớn rồi!

Tổng thể mà nói thì thu hoạch khá phong phú, Giang Mãn Y ngồi trên ghế đẩu nhỏ lo lắng không biết làm sao để mang những thứ này ra ngoài, cô cần tìm một chỗ để cho chúng vào balo của mình.

Cũng chính vào lúc này, Khương Thật cử động, anh ta dập tắt điếu thuốc cuối cùng vào gạt tàn.

Anh ta nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, mẹ kiếp trên đời này còn có người câu cá kiểu này sao?

Bây giờ xem ra, cái câu anh ta nói lúc đầu là không bỏ mồi thì chắc chắn không câu được con cá nào, đúng là tự tát mình một trăm cái bạt tai vậy.

Tuy mặt rất đau nhưng anh ta thật sự rất ngưỡng mộ!

Anan

Cả đời này anh ta chưa bao giờ câu được nhiều cá như vậy trong một lần.

Hơn nữa còn câu được cả đống thứ kỳ lạ, cái này hoàn toàn là hack game rồi còn gì!

“Tôi cam tâm chịu thua!” Khương Thật nói, thái độ rất thành khẩn: “Chỉ là tôi muốn biết rốt cuộc cô đã làm cách nào.”

Giang Mãn Y liếc nhìn anh ta một cái: “Bí kíp độc quyền, không thể truyền ra ngoài.”

[Hào quang lừa dối đã có hiệu lực.]

Khương Thật nghe câu này chỉ thấy cô ấy nói rất có lý.

Đúng vậy!

Bí kíp độc quyền như vậy, người khác sao có thể dễ dàng tiết lộ cho anh ta được!

Cùng lúc đó, trong livestream của anh ta.

[Má ơi, câu cá mà cũng có bí kíp độc quyền nữa hả.]

[Khẩn cầu, tôi là học sinh tiểu học thì xin hãy nói cho tôi biết đi mà~]

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu