Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

"Cô có thuốc không?" Giọng Tôn Soái giờ đã run rẩy, hoàn toàn là do tức giận.

"Tôi không có nhưng hang ổ bọn buôn người chắc chắn có chứ. Cậu nghĩ xem chúng bắt cóc trẻ con kiểu gì, chắc chắn phải có thuốc!"

Những lời này của Giang Mãn Y cuối cùng cũng làm Tôn Soái bừng tỉnh, cậu ta hành động cực nhanh: "Vậy tôi đi tìm ngay đây."

Tuy cậu ta là một con quỷ mới nhưng vẫn có thể cầm nắm thuốc được, chỉ là việc hiện hình hơi khó khăn.

Hai ngày nay cậu ta khổ luyện hiện hình nhưng cũng chỉ có thể chập chờn ẩn hiện.

Rất nhanh, Tôn Soái phát hiện một đống thuốc trong một căn phòng, cậu ta đưa camera vào: "Thuốc gây mê, sevoflurane, thuốc an thần, thuốc ngủ..."

"Mẹ kiếp sao mà nhiều thế!"

Cậu ta chọn một loại thuốc trông quen mắt và nói: "Cứ lấy cái thuốc mê này đi, tôi nhớ ba viên là đủ."

Giang Mãn Y kinh ngạc: "Cậu còn biết loại này à?"

Tôn Soái thở dài: "Chẳng phải tôi viết tiểu thuyết sao. Cô biết đấy, chỉ cần là nội dung mà tiểu thuyết đề cập thì tác giả ít nhiều cũng sẽ hiểu một chút."

Cậu ta nhét mấy lọ thuốc mê vào túi áo, dùng quỷ lực bao phủ lọ thuốc khiến chúng ẩn thân theo cậu ta.

Anan

"Vậy bây giờ tôi sẽ hạ thuốc đám người bên ngoài.” Tôn Soái từ đây bay ra ngoài.

Giang Mãn Y nhìn điện thoại, thấy khi Tôn Soái đi ra, đám người đó vẫn đang uống rượu.

"Nào nào nào, uống đi anh em, hôm nay cứ uống cho sướng cái mồm, mai còn dễ làm việc!"

"Theo tôi thì hôm nay cứ uống cho đã, mấy hôm nữa bận rộn lại chẳng có thời gian."

"Cẩu Tử, đến đây! Uống!"

Tôn Soái lợi dụng lúc bọn chúng không chú ý, lần lượt bỏ thuốc vào ly rượu của từng người. Nếu uống bằng chai rượu, cậu ta sẽ xem còn lại bao nhiêu, nếu nhiều thì bỏ sáu viên mà ít thì ba viên.

Đến khi đi hết một vòng, số thuốc trên tay cậu ta cũng còn lại rất ít.

Chỉ còn lại vài lọ thuốc rỗng.

"Cô có thể qua đây rồi." Tôn Soái nói: "Chẳng mấy chốc bọn chúng sẽ ngủ say thôi."

Giang Mãn Y gật đầu, cưỡi chiếc xe điện nhỏ đi về phía ngôi nhà nông thôn.

Khoảng năm trăm mét, khi Giang Mãn Y đến nơi thì camera trên điện thoại cho thấy đám người đó đều đã ngất xỉu.

Cô bước vào, Tôn Soái lập tức sáp lại gần, sốt ruột nói: "Bây giờ nên vào trong xử lý bọn chúng rồi chứ?"

Giang Mãn Y gật đầu, để đảm bảo an toàn tuyệt đối thì cô vẫn để Tôn Soái đi trước dò đường.

Còn cô thì theo sau Tôn Soái: "Đi nhà giam trước."

Hai bà già ở nhà giam không có chìa khóa, không thể bắt cóc bọn trẻ nên Giang Mãn Y quyết định xử lý họ trước rồi mới đến người đàn ông kia.

"Khoan đã." Giang Mãn Y vào trong nhà, rẽ qua góc cầu thang đi lên lầu. Nội thất trên lầu rất bình thường, cô đi theo tuyến đường Tôn Soái đã chỉ để tìm căn phòng đó.

Cô cẩn thận mở cửa, đồ đạc trong phòng khá đơn giản, bên cạnh giường là một tủ quần áo tạm bợ, trên giường nằm một người đàn ông lùn và béo.

Giang Mãn Y rón rén bước tới, vừa giơ tay định đánh ngất người đàn ông này, nào ngờ ông ta bỗng mở choàng mắt, bàn tay đang đặt trong chăn cũng rút ra.

Trên tay ông ta cầm một khẩu súng, chĩa thẳng về phía Giang Mãn Y.

Quyền Phú nhìn chằm chằm người phụ nữ xa lạ này với ánh mắt sắc bén: "Cô vào đây bằng cách nào?"

Ông ta ngủ rất nông, gần như đã nhận ra ngay khi cô vừa vào cửa, chỉ là ông ta không vội ra tay.

Mãi đến khi người phụ nữ đến gần thì ông ta mới lộ ra bộ mặt thật.

Dù sao thì trong tay ông ta có súng, Quyền Phú không nghĩ có ai có thể làm gì được ông ta khi nòng súng đang chĩa thẳng vào họ.

Đáng tiếc, ông ta không biết người ông ta đang đối mặt không phải là một người bình thường.

Giang Mãn Y không trả lời mà từ từ giơ tay nắm lấy nòng súng, bình tĩnh nhìn ông ta, ánh mắt như đang nhìn một người đã chết.

Quyền Phú nhíu mày, tay phải đang chuẩn bị bóp cò, nào ngờ giây tiếp theo khẩu súng trong tay ông ta đã trực tiếp bị bóp nát thành một cục.

Hỏng bét rồi.

Người này e là có vấn đề!

Quyền Phú muốn mở miệng gọi người nhưng người phụ nữ này lại trực tiếp ra tay, đấm một cú chí mạng vào ngực ông ta, không cho ông ta chút thời gian phản ứng nào.

"Khụ!" Quyền Phú ho ra một ngụm máu, chiếc giường cũng bị lực đạo này làm sập, phát ra tiếng "ầm" lớn.

Ông ta bất động nằm trên giường, cả người cứ thế bất tỉnh nhân sự.

Tiếng động lớn như vậy mà Quyền Chính ở dưới tầng hầm lại hoàn toàn không nghe thấy, dù sao cũng cách hai tầng lầu.

Khi bọn chúng làm tầng hầm còn cố ý thêm vật liệu cách âm, chính là để tránh có người nghe thấy tiếng kêu cứu của bọn trẻ.

Quyền Phú không biết chính vật liệu cách âm này đã hại ông ta, trước khi ngất đi, trong đầu ông ta đầy hình ảnh nòng súng bị bóp nát cùng với việc người phụ nữ bí ẩn này rốt cuộc đã lên đây bằng cách nào.

Rõ ràng dưới lầu ông ta có rất nhiều đồng bọn, tại sao không một ai nhắc nhở hắn.

Lúc này ông ta hoàn toàn không biết, đám đồng bọn của ông ta đã sớm bị thuốc chúng tự giấu làm cho bất tỉnh rồi.

Sau khi giải quyết Quyền Phú xong, Giang Mãn Y đi về phía lối vào tầng hầm. Lối vào tầng hầm ở trong bếp, mở cánh cửa tủ ra là có thể nhìn thấy một cầu thang.

Cô bước xuống cầu thang, Tôn Soái ở đầu dây bên kia điện thoại nói: "Cô mau xuống đi, bọn chúng sắp tắm xong rồi."

Sau khi tắm xong, người đàn ông đó sẽ đưa bọn trẻ đến nhà giam, đến lúc đó tình hình sẽ bất lợi cho họ.

Giang Mãn Y nhanh chóng di chuyển đến nhà giam, hai người phụ nữ vẫn đang càu nhàu dọn dẹp nhà giam. Họ quay lưng về phía cánh cửa sắt, hoàn toàn không nhận ra có người bước vào.

Đối với họ thì đây là nơi an toàn nhất, bên ngoài cửa có nhiều đàn ông canh gác như vậy, làm sao có ai xông vào được.

Bước chân Giang Mãn Y rất nhẹ, từng chút một tiếp cận họ.

Bọn trẻ bị nhốt thấy có người bước vào cũng không phản ứng gì nhưng Dương Bất Thúc thì hơi sững sờ khi thấy một người phụ nữ trẻ bước vào.

Trong ký ức của cậu bé, cậu bé chưa từng thấy người này.

Dương Bất Thúc cảm thấy cô không giống người xấu.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu